1
Tạ Như Phong, kẻ mà đã mất tích suốt ba năm rốt cuộc cũng đã trở về.
Khi hạ nhân báo tin cho ta, ta đang bận thêu túi tiền cho Tạ Chước Ngôn.
Mấy hôm trước, chàng đi dự yến tiệc, bị đồng liêu kéo lại khoe khoang túi tiền trúc xanh do phu nhân nhà họ tự tay thêu, khiến chàng trở về liền quấn lấy ta đến hơn nửa đêm.
"Phu nhân không thấy cái vẻ mặt đắc ý của Vương ngự sử đâu, cứ làm như cả thiên hạ này chỉ có mình hắn được phu nhân yêu thương không bằng."
"Phu nhân, nàng nhẫn tâm nhìn ta bị hắn so sánh, thua kém hắn đến một bậc sao?"
Lúc đó, đã quá canh ba, ta bị chàng giày vò đến đau cả eo lẫn chân.
Chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện mình vốn dĩ chẳng biết thêu thùa.
Vội vàng giữ c.h.ặ.t bàn tay đang làm loạn của chàng: "Phu quân cứ yên tâm, ta sẽ thêu cho chàng một đôi uyên ương hí thuỷ, đảm bảo đẹp hơn của hắn."
Nhận lời thì dễ, làm mới khó.
Đến nay đã thêu liền ba ngày, ta đã sớm ngồi không yên rồi.
Vì thế, nghe hạ nhân nói Tạ Như Phong c.h.ế.t đi sống lại, hiện đang ở ngay cửa, ta bỗng cảm thấy như thoát được một kiếp nạn, vội vàng đặt khung thêu xuống, ra khỏi phủ nghênh đón.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn, đã nghe thấy quản gia gân cổ gọi ta.
"Thế t.ử phi, người mau nhìn xem, Nhị thiếu gia đã trở về rồi!"
Người đàn ông vốn đang quay lưng về phía ta bỗng xoay người lại.
Dung mạo có ba phần tương tự với Tạ Chước Ngôn ấy khiến ta kinh ngạc đến mức dưới chân loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Tạ Như Phong chỉ nghe thấy ba chữ "Thế t.ử phi", hoàn toàn không để ý quản gia gọi hắn là "Nhị thiếu gia" chứ không phải "Thế t.ử".
Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu lên nhìn ta, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc, lập tức khóe miệng nhếch lên một nụ cười, vừa giống như cảm động, lại vừa giống như đắc ý.
"Ta biết ngay mà, nàng không phải ta thì không gả."
"Chỉ là không ngờ, nàng lại si tình đến mức này, ngay cả bài vị cũng cam lòng gả."
Đầu óc ta ong lên một tiếng, vội vàng nhìn về phía quản gia.
Chẳng lẽ ông ấy lại chưa nói cho Tạ Như Phong biết, người ta gả là huynh trưởng ruột thịt của hắn - Tạ Chước Ngôn, hiện giờ ta là tẩu t.ử của hắn sao?
Ban đầu, Thế t.ử hầu phủ vốn dĩ phải là đích trưởng t.ử Tạ Chước Ngôn.
Nhưng sau đó, sau khi ta đính hôn với Tạ Như Phong, đột nhiên nghe tin Tạ Chước Ngôn nhìn thấu hồng trần, đến chùa Thanh Thành ngoài ngoại ô xuống tóc đi tu, còn nhường lại vị trí Thế t.ử cho Tạ Như Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc ấy ta chỉ mải vui mừng vì được làm Thế t.ử phi nên cũng chẳng để tâm đến chuyện này.
Sau này Tạ Như Phong mất tích, phụ thân ta vốn định hủy bỏ hôn sự, thì Tạ gia lại đột ngột sai người tới, nói Đại thiếu gia đã đồng ý hoàn tục kế thừa vị trí Thế t.ử, hỏi ta có còn nguyện ý gả vào hầu phủ hay không.
Tạ Chước Ngôn phong thái như ngọc, là bậc chính nhân quân t.ử đoan chính nổi danh khắp Thịnh Kinh.
Gả cho chàng, đương nhiên là ta nguyện ý.
Đến nay thành thân đã hơn ba năm, ta và chàng phu thê ân ái hoà thuận.
Ta sớm đã quên mất khúc mắc lập Thế t.ử năm xưa.
Cho đến hôm nay gặp lại Tạ Như Phong, ký ức kia mới chợt ùa về.
Chuyện này biết làm sao cho phải?
Quản gia vội vàng ghé sát tai ta hạ giọng nói: "Nhị thiếu gia từ nhỏ tính tình đã không trầm ổn, nếu để ngài ấy biết vị hôn thê đã gả cho người khác, ngay cả vị trí Thế t.ử của mình cũng mất, không chừng sẽ làm ra chuyện khó lường mất. Người cứ trấn an ngài ấy trước đã, lão nô đã lệnh cho người phi ngựa đi mời Hầu gia và Thế t.ử trở về rồi."
Ngoài cổng phủ, dân chúng đã vây kín, xì xào bàn tán.
Ta gật đầu, sợ Tạ Như Phong lại gây ra động tĩnh gì, chọc người ta chê cười.
Vội vàng dẫn người vào cửa.
"Ngươi đi đường xa vất vả, về nhà rồi hãy nói tiếp!"
2.
Đám hạ nhân một đường vây quanh Tạ Như Phong, đưa hắn vào chính đường.
Thế nhưng hắn lại hô lớn một tiếng: "Khoan đã!", rồi đích thân đỡ một nữ t.ử chải tóc kiểu phụ nhân từ chiếc xe ngựa đi cùng suốt dọc đường bước xuống.
Nữ t.ử kia trông chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, trong lòng còn ôm một đứa trẻ mới lên hai.
Tạ Như Phong dẫn theo bọn họ, chẳng chút khách khí lướt qua người ta, thản nhiên ngồi thẳng vào vị trí chủ vị.
Ta là Thế t.ử phi, lại là trưởng tẩu.
Theo quy củ, vị trí đó lẽ ra phải là ta ngồi...
Quản gia ở đối diện liều mạng nháy mắt ra hiệu với ta, bảo ta tạm thời nhẫn nhịn.
Ta khẽ nhắm mắt lại, ngồi xuống vị trí phía dưới.
Tạ Như Phong lúc này mới hài lòng cười, chỉ vào nữ t.ử bên cạnh nói với ta: "Nàng cũng đừng trách ta ra oai phủ đầu với nàng. Đây là Cố Yểu, thê t.ử ta cưới lúc lưu lạc bên ngoài. Nàng ấy tuy là con gái thương nhân, thân phận không cao quý bằng nàng, nhưng nàng ấy đã cứu mạng ta, lại sinh cho ta trưởng t.ử, tình nghĩa khác biệt. Cho dù nàng là chính thê, sau này cũng phải kính trọng nàng ấy ba phần."