Sắc mặt Cố Yểu trắng bệch, nước mắt tí tách rơi xuống.
Ta đặt sổ sách xuống, thong thả rót chén trà.
"Được, cứ cho là nàng ta lừa ngươi thành thân đi." Ta ngước mắt, "Vậy đêm động phòng hoa chúc, cũng là nàng ta lừa ngươi à?"
Tạ Như Phong ngẩn ra, sắc mặt cứng đờ trong nháy mắt.
Ta khẽ thổi lá trà, nói năng từ tốn: "Bản thân mình không quản được cái thân dưới của mình, còn kêu oan cái nỗi gì?"
"Một đại nam nhân, không nghĩ thi cử cầu công danh, lập công lập nghiệp, suốt ngày chỉ biết ở trong phủ đấu đá với người phụ nữ của mình, còn ra cái thể thống gì?"
Tạ Như Phong cúi đầu, không dám tiếp lời.
"Về đọc sách đi." Ta đặt mạnh chén trà lên bàn, "Tháng sau khoa cử, không thi được cái danh phận gì ra hồn, coi chừng gia pháp của ta hầu hạ."
"Vâng..." Hắn đáp một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Yểu một cái, rồi lủi thủi lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Cố Yểu.
Cô ta quệt nước mắt, giọng nghẹn ngào: "Cảm ơn Thế t.ử phi che chở cho thiếp, quả nhiên vẫn là phụ nữ mới hiểu nỗi khổ của phụ nữ..."
Ta nhướng mày, không nói gì.
Cố Yểu như được mở van, khóc lóc kể khổ: "Lúc trước chàng trọng thương mất trí nhớ, không nhà để về. Nhà thiếp tuy là thường hộ, nhưng cũng có chút tiền bạc, gả cho chàng coi như là gả thấp rồi. Thiếp đối đãi với chàng tình sâu nghĩa nặng, giờ chàng làm công t.ử hầu phủ, lại bắt đầu ghét bỏ thiếp..."
"Đủ rồi." Ta ngắt lời ả, "Ngươi cũng không cần giả bộ đáng thương."
Cố Yểu ngẩn người, nước mắt vẫn còn treo trên mặt.
Ta cười lạnh một tiếng: "Bên ngoài kẻ không nhà để về nhiều vô kể, sao ngươi không nhặt người khác về thành thân, lại cứ canh đúng hắn mà nhặt?"
Sắc mặt ả trắng bệch.
"Bởi vì ngươi nhìn ra y phục trên người hắn giá trị không nhỏ, ngọc bội bên hông càng là đáng giá." Ta gằn từng chữ một, "Chuyện này ta có thể nghĩ thông, Tạ Như Phong dù có chậm chạp, giờ chắc cũng nghĩ thông rồi. Ngươi còn tiếp tục làm mình làm mẩy như thế, chỉ càng đẩy hắn ra xa hơn thôi, tự mình về suy nghĩ kỹ xem sau này nên làm thế nào đi."
Sắc mặt Cố Yểu lúc xanh lúc trắng, dập đầu một cái, đầu cũng không dám ngẩng mà chạy biến ra ngoài.
14
Lúc Tạ Chước Ngôn trở về, ta đang nằm bò ra bàn ngẩn người.
Chàng đi tới, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên trán ta: "Đang nghĩ gì vậy?"
Ta kể lại màn kịch lúc thỉnh an buổi sáng cho chàng nghe, thở dài: "Có phải ta quá độc mồm độc miệng không?"
Tạ Chước Ngôn cười, cúi người đặt một nụ hôn lên trán ta: "Không đâu. Mẫu thân mất sớm, nàng vốn có thể mặc kệ Như Phong, ta biết nàng là vì yêu ta, thương ta, nên mới thay ta quản giáo đệ ấy."
Chàng dừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng như muốn vắt ra nước: "Chước Ngôn cảm ơn phu nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặt ta nóng bừng, cố ý nghiêm mặt: "Chỉ nói cảm ơn suông thì không được đâu nhé."
"Đó là đương nhiên." Tạ Chước Ngôn cười lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc chìa khóa đồng, lắc lắc trước mắt ta, "Món quà tạ lễ này được không?"
Ta chớp mắt, nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa đồng thau kia: "Đây là...?"
"Viện bỏ không bên cạnh đã được ta mua lại rồi." Chàng kéo ta đứng dậy, đi ra ngoài, "Đi, dẫn nàng đi xem."
Ra khỏi chính phòng, đi xuyên qua hành lang dài.
Lúc này ta mới nhìn thấy, trên bức tường ngăn cách hậu viện với viện bên cạnh không biết từ bao giờ đã có thêm một cánh cửa mới, then cài ổ khóa đều là đồ mới tinh.
Tạ Chước Ngôn dùng chìa khóa mở cửa, bên trong là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Khoảng đất trống lát đá xanh rộng chừng hai mẫu, xung quanh trồng vài cây mai, trên giá bên cạnh treo đầy các loại binh khí, chính giữa thậm chí còn dựng mấy cọc gỗ dùng để luyện quyền.
Ta ngẩn người.
Tạ Chước Ngôn nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt mang theo ý cười: "Sau này nếu nàng thấy buồn chán, thì cứ sang đây luyện tập, không cần sợ, không ai dám nói gì đâu."
Sống mũi ta cay cay, hốc mắt trong nháy mắt đỏ hoe.
Mấy năm nay gả vào hầu phủ, tuy nói Tạ Chước Ngôn đối xử với ta cực tốt, nhưng nơi thâm trạch đại viện này đâu đâu cũng là quy củ.
Ta từ nhỏ tập võ, thích nhất là múa đao lộng thương, nhưng sau khi thành thân liền không còn đụng vào binh khí nữa.
Không phải không muốn luyện, là không dám luyện.
Sợ Tạ Chước Ngôn không thích, sợ người ngoài nói Thế t.ử phi thô lỗ, sợ làm mất mặt Hầu phủ.
Tạ Chước Ngôn lại đem tất cả những điều ấy để trong lòng.
"Chàng..." giọng ta nghẹn ngào, "Chuẩn bị từ lúc nào vậy?"
"Từ đầu năm đã bắt đầu chuẩn bị rồi." Chàng đặt chìa khóa vào tay ta, "Vốn định đợi sinh thần nàng mới tặng, nhưng ta không đợi được nữa."
Ánh mắt chàng đột nhiên trở nên chăm chú, nhìn ta chằm chằm một hồi lâu.
Ta bị chàng nhìn đến mất tự nhiên: "Sao lại nhìn ta như thế?"
"Ta nhớ lại những ngày trước ở nhà nhạc phụ. Nàng múa kiếm trong sân, một thân bạch y, thân pháp linh hoạt, kiếm quang lướt qua, hoa mai rơi đầy đất." Chàng vươn tay, vén tóc mai ta: "Lúc đó ta đã nghĩ, cô nương đẹp nhường này lại là nương t.ử của ta, ta thật là có phúc khí."
Mặt ta cháy bừng bừng, đẩy chàng một cái: "Khéo mồm khéo miệng."
"Không có." Chàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nghiêm túc nói: "Lời ta nói đều là thật lòng."
"Lúc nương t.ử luyện võ, trong mắt có ánh sáng, cả người đều đang phát sáng."
Chàng ghé sát tai ta, hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ: "Ta muốn mãi mãi được nhìn ngắm nàng như vậy."
(Hết)