Phu Quân, Ta Là Tẩu Tẩu Của Chàng Đó!

Chương 3



 

Hắn đỏ mặt tía tai, giọng nói cũng biến dạng.

 

Cố Yểu kêu lên một tiếng kinh hãi, quỳ sụp xuống đất: "Tỷ tỷ, cầu xin tỷ tha cho phu quân!"

 

"Là lỗi của thiếp, thiếp không nên trở về, không nên chọc tỷ tỷ tức giận..."

 

Nàng ta vừa khóc vừa dập đầu, trán rất nhanh đã đỏ ửng một mảng.

 

Tạ Như Phong bị bóp đến không thở nổi, đỏ mặt tía tai hét lớn về phía Cố Yểu: "Nương t.ử, nàng đứng lên, không được quỳ nàng ta."

 

"Triệu Thanh Lam, ngươi dám đối xử với ta như vậy, ta nhất định sẽ hưu ngươi!"

 

Quản gia ở bên cạnh sợ tới mức tóc gáy dựng đứng cả lên.

 

Ông ấy lăn lê bò toài xông tới, kéo lấy một góc y phục ta cầu xin: "Thế t.ử phi, không được đâu, không được đâu ạ!"

 

"Nhị thiếu gia vừa mới trở về, người đừng chấp nhặt với ngài ấy... Mau buông tay, mau buông tay!"

 

Ta buông tay, quản gia vội vàng đỡ Tạ Như Phong đi ra ngoài: "Nhị thiếu gia, ngài về nghỉ ngơi trước đã, đợi Hầu gia trở về rồi hãy nói tiếp!"

 

Tiếng Tạ Như Phong vừa đi vừa c.h.ử.i bới dần dần xa khuất.

 

Ta cười lạnh một tiếng, xoay người trở về viện của mình.

 

Uống liền hai chén trà nguội, mới miễn cưỡng đè nén được cơn lửa giận cuồn cuộn trong n.g.ự.c.

 

"Đi thúc giục Thế t.ử!" Ta lạnh lùng sai bảo nha hoàn, "Nói với chàng, trong vòng nửa canh giờ mà không quay về, thì sau này cứ ngủ luôn ở thư phòng cho ta."

 

Tiểu nha hoàn khó xử nói: "Thế t.ử phi, Hầu gia và Thế t.ử hôm nay đi ra ngoại thành xử lý công vụ, trở về ít nhất cũng mất hai canh giờ, bây giờ mới qua chưa đầy một canh giờ..."

 

Ta liếc mắt quét sang.

 

Tiểu nha hoàn lập tức im bặt, cúi đầu lui ra ngoài.

 

Ta nâng chén trà lên, định uống thêm một ngụm.

 

Cửa viện đột nhiên bị người ta đạp tung ra.

 

Tạ Như Phong ôm eo Cố Yểu, dẫn theo mấy tên tùy tùng khí thế hung hăng xông thẳng vào.

 

"Triệu Thanh Lam!"

 

Hắn đứng trong sân viện, từ trên cao nhìn xuống ta: "Ngươi thân là Thế t.ử phi, ghen tuông đố kỵ thành tính, lại còn ra tay đ.á.n.h đập phu quân, sớm đã phạm vào thất xuất!"

 

"Ta nể tình ngươi thay ta thủ tiết ba năm, nên không hưu ngươi."

 

"Nhưng từ hôm nay trở đi, ngươi lập tức dọn xuống phòng củi mà ở! Nơi này sau này để cho Yểu nương và con nàng ở."

 

4

 

Ta thật sự không thể chịu nổi việc hắn tiếp tục làm càn như vậy nữa.

 

Vừa định mở miệng nói rõ thân phận, thì Tạ Như Phong lại bất ngờ móc từ trong tay áo ra một gói giấy nhỏ.

 

Còn chưa đợi ta phản ứng kịp, hắn đã vung tay lên, một nắm bột phấn màu trắng đã rắc thẳng vào mặt ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt lại, nhưng vẫn hít phải mấy hơi.

 

Giây tiếp theo, hai chân mềm nhũn, cả người không tự chủ được ngã nhào về phía trước.

 

Nha hoàn Lam Hương của ta mắt nhanh tay lẹ, vội đỡ lấy ta và dìu ngồi lại lên ghế,nhưng lập tức phát hiện thân thể ta mềm nhũn vô lực.

 

Rời khỏi tay người đang đỡ, ngay cả ngồi cũng không vững.

 

Nàng ấy lập tức đỏ hoe mắt, rút thanh trường đao bên hông ra, chĩa thẳng về phía Tạ Như Phong: "Ngươi dám hạ độc tiểu thư nhà ta!"

 

Tạ Như Phong chẳng hề để tâm: "Có gì mà phải kinh hãi như thế? Từ xưa đến này, nữ t.ử lấy chồng là tuân theo chồng, đừng nói ta chỉ bỏ chút Nhuyễn Cân Tán cho nàng ta, cho dù có đ.á.n.h nàng ta một trận, nàng ta cũng chỉ có thể ngoan ngoãn mà chịu đựng."

 

Hắn vừa dứt lời, mấy tên tùy tùng cao lớn phía sau liền nhận được ám hiệu, nhanh ch.óng tiến lên khóa trái cửa viện từ bên trong.

 

Những kẻ này không phải gia đinh của hầu phủ, mà là thân tín hắn mang về.

 

Trước mắt giờ phút này trong viện, phía hắn toàn là tráng hán lực lưỡng. Còn bên ta, ngoại trừ Lam Hương, đều là những tiểu nha đầu tay trói gà không c.h.ặ.t.

 

Ta sợ Lam Hương manh động sẽ chịu thiệt, vội vàng đưa tay đè lấy tay nàng.

 

"Đừng để ý tới hắn vội, mau cho ta uống nước giải độc."

 

Lam Hương lập tức che chắn ta ở phía sau, rót từng chén nước trà vào miệng ta.

 

Thấy Lam Hương lùi bước, Tạ Như Phong ôm Cố Yểu bên cạnh, hưng phấn đến mức hai mắt sáng rực.

 

"Yểu Nương, thứ này quả nhiên lợi hại như nàng nói!"

 

"Tỷ tỷ dũng mãnh như vậy, thiếp thân cũng là sợ phu quân chịu thiệt bị thương."

 

Cố Yểu nhíu nhẹ đôi mày liễu, dáng vẻ như lo lắng, thực chất lại ngấm ngầm châm dầu vào lửa: "Phu quân, hay là thôi đi, thiếp và Xương nhi ở đâu cũng được, chàng đừng chọc giận tỷ tỷ nữa, nhỡ đâu sau này tỷ ấy tìm chàng gây phiền phức thì phải làm sao?"

 

"Ta đường đường là Thế t.ử hầu phủ, còn sợ nàng ta sao?"

 

Tạ Như Phong sải bước đi đến trước bàn, cầm lấy chén trà ta vừa uống khi nãy.

 

Vung tay lên, chén trà bị ném vỡ tan tành ngay dưới chân ta.

 

"Hôm nay ta nhất định phải xem xem nàng ta có thể làm gì được ta! Người đâu, đem toàn bộ đồ đạc của nàng trong phòng ném hết sang phòng củi cho ta!"

 

Lam Hương tức giận đến run rẩy toàn thân: "Tiểu thư nhà ta là Thế t.ử phi, sao có thể ở phòng chứa củi!"

 

"Sao lại không thể?" Tạ Như Phong cười lạnh, "Ta là phu quân của nàng ta, ta bảo nàng ta ở đâu thì nàng ta phải ở đó!"

 

Quản gia vừa lau mồ hôi vừa trèo tường bò vào, nhìn thấy cảnh này, tại chỗ liền mềm nhũn chân tay: "Nhị thiếu gia! Lão nô chỉ đi sắp xếp phòng ốc cho ngài một chút, sao ngài lại có thể gây ra họa lớn tày trời thế này!"

 

"Chuyện đến nước này, lão nô cũng không giấu giếm giúp ngài được nữa! Đành phải nói thật cho ngài biết, Thế t.ử phi thực ra là —— của ngài."

 

Ta giơ tay cắt ngang lời quản gia.

 

Lời này ta không cần người khác nói thay, ta muốn đích thân nói cho hắn biết, ta muốn xem xem khi biết thân phận của ta, hắn sẽ có biểu cảm gì.

 

Ta nhìn chằm chằm Tạ Như Phong, gằn từng chữ: "Ta là thê t.ử của đại ca ngươi Tạ Chước Ngôn."

 

"Tạ Như Phong, ta là đại tẩu của ngươi!"