Phu Quân, Xin Chàng Tự Trọng!!!!

Chương 12



Lâm Nghiên cười đầy mờ ám:
“Đại ca, huynh không được việc nhỉ!”

Lâm Tu kêu lên một tiếng “ối chao”:
“Chớ có nói bậy!”

Cả phòng bật cười rộ lên.

Ta nhìn quanh, ngoài công công và bà bà, chỉ còn hai vị đại tiểu cô đã có gia đình.

Sau khi dâng trà, ta nhận được một đống lễ vật.
Một đôi vòng ngọc truyền gia, một con d.a.o găm nạm bảo thạch, một rương thuốc trị thương do hoàng gia ban, một chiếc áo giáp mềm dệt kim tuyến.

Mà quà đáp lễ của ta, chính là chiếc túi thơm do dân chúng biên ải tặng trước khi ta về kinh.

Tưởng rằng nhà họ Lâm ít nhiều sẽ có chút không hài lòng.
Ai ngờ, khi nghe ta kể về nguồn gốc chiếc túi thơm, Lâm Nghiên và mẹ chồng ta liền ôm nhau khóc nức nở:
“Cầu cho thiên hạ không còn chiến tranh.”
“Hu hu hu, đúng vậy, đúng vậy.”

Ta bị hành động của hai người họ làm cho sững sờ không biết nói gì.

Lâm Tu thì tỏ vẻ như chẳng có gì bất ngờ, vẫn kêu “ối chao ối chao”, “ừm hừm ừm hừm” như thường lệ.

Hắn được ta dìu đến, rồi lại được ta dìu về.

Đến tối, lấy cớ chân đau không đi được, hắn mặt dày không chịu rời khỏi phòng hỷ.

Ta định ra thư phòng ngủ, hắn liền “ối chao ối chao” không ngừng:
“Nương tử, vừa mới thành thân đã chê ta rồi sao?”

Ta nói không có.
Hắn liền rơi nước mắt.

Ta gật đầu.
Hắn lại khóc càng dữ dội hơn.

“Là ta vô dụng, vừa thành thân đã bị nương tử chê bai.”

Nói xong, Lâm Tu lại bắt đầu tự trách bản thân.
Ta thật không biết phải làm gì với Lâm Tu mỗi khi hắn rơi “kim đậu”, đành phải cùng hắn ăn chung ngủ chung.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com