Phu Quân, Xin Chàng Tự Trọng!!!!

Chương 14



“Ta mặc kệ, chỉ cần con nói thật, hai người đó có gây khó dễ cho con không?”
Mẹ lườm ta, nhỏ giọng hỏi.

“Không, ngay ngày đầu tiên thỉnh an, đại cô tặng con áo giáp mềm dệt kim tuyến, tiểu cô thì tặng con một rương thuốc trị thương của hoàng gia. Mẹ nói xem, nhà nào lại có cô em chồng chu đáo đến vậy chứ?”

Mẹ ta nhìn ta đầy nghi hoặc:
“Con nói thật không?”

“Thật, thật hơn cả vàng ròng.”

Mẹ ta “ôi chao” một tiếng:
“Vậy thì tốt. Nghe cha con nói, vùng Lĩnh Nam đang có bạo loạn, Hoàng thượng dạo gần đây muốn phái binh đi dẹp loạn.”

Ta nghe mà lòng phấn khởi:

“Họ sẽ để con đi sao?“

Mẹ ta lắc đầu:
“Chưa nói chắc được.”
“Chỉ là bạo loạn, có lẽ sẽ không để con đi.”

Ta xoa tay liên tục, ngứa ngáy không chịu nổi.
Đã lâu không g.i.ế.c địch, đôi tay này có chút bức bối.

Mẹ thấy vậy liền vỗ tay ta một cái, trách yêu:
“Con vừa mới thành thân, nếu con đi Lĩnh Nam, lại phải xa cách, chẳng tốt chút nào.
“Ba năm trước ta không cho con đi, con nhất quyết đi. Nam nhân ấy à, chờ lâu rồi cũng sẽ đổi lòng.”

Ta phản bác ngay:
“Vậy thì sao? Nếu hắn thay lòng, con lại hòa ly là được.
“Nam nhân sao có thể so sánh với sự nghiệp của con!”

Mẹ khuyên không nổi, đành bỏ mặc.

Ta cùng Lâm Tu trở về nhà họ Lâm vào buổi tối.

Trước lúc đi, cha đưa con d.a.o găm quý mà ông trân quý nhất tặng cho Lâm Tu.
Sự ghen tị khiến mặt mũi ta méo mó.
Con d.a.o này ta đã nhiều lần cầu xin, cha đều không chịu cho.

Nhị ca nhìn Lâm Tu, buông một câu:
“Muội phu, tự cầu phúc đi.”

Lâm Tu lập tức hiểu ý.
Trên xe ngựa, hắn hai tay dâng d.a.o găm cho ta:
“Nương tử, của ta cũng là của nàng.”

Ta hừ một tiếng, nhận lấy dao, trong lòng thầm khen hắn biết điều.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com