Không phải ta không thể dỗ, mà là ta không dám dỗ.
Vì ta sợ mình sẽ không nỡ, không nỡ rời xa Lâm Tu.
Nhà họ Lâm, và cả hắn, đều rất tốt. Ở lâu thêm chút nữa, ta sẽ không thể rời khỏi chốn ôn nhu này.
Đây là điều kiêng kỵ nhất với một chiến sĩ.
9.
Lâm Tu khiến ta giật mình một phen.
Sau một tháng xa cách, hai chúng ta lại gặp nhau ở Lĩnh Nam.
Ai có thể ngờ, đường đường là Lục Hoàng tử, lại lén lút đem theo người nhà, còn coi anh rể như một thái giám mà dùng.
Ta kéo Lâm Tu trong bộ y phục của nội thị về phòng mình.
“Nói đi, ngươi đến đây làm gì?”
Lâm Tu như miếng cao dán bám lấy ta, không chịu buông.
Ta lẩn rất nhanh, hắn đuổi theo mãi không chạm được.
Cuối cùng, hắn nóng nảy, liền dùng chiêu lớn:
“Một giọt nước mắt, một cuốn sách quý bị đốt!”
Cả thế giới lập tức yên tĩnh.
Lâm Tu đổi chiến thuật, nghiêm túc nhìn ta, nói:
“Một ngày không gặp nàng, ta ăn không ngon, ngủ không yên.
“Khóa Vi, ta thật sự không nỡ xa nàng.
“Nhị muội nói, con người cần phải can đảm, dám theo đuổi tình yêu.”
Hắn vừa dứt lời, cửa phòng liền bị mở ra.
Đứng ngoài cửa là Lâm Nghiên và Lâm Chi, cả hai đồng thanh nói:
“Đại tẩu, đại ca nói đúng lắm!”
Ta thở dài.
Thôi, cả nhà họ Lâm đều đến đông đủ rồi.
Loạn dân không đơn giản như ta nghĩ.
Nó không giống như đánh giặc, kẻ địch là ngoại bang xâm phạm lãnh thổ.
Loạn dân là dân chúng đánh g.i.ế.c lẫn nhau, người c.h.ế.t là bách tính, và tổn thương chính là quốc bản.
Kẻ cầm đầu loạn dân tự xưng là hậu duệ hoàng thất triều trước.
Cười c.h.ế.t mất, bọn họ thật biết bịa chuyện.
Triều trước sụp đổ chính là do hoang dâm vô độ, bị bách tính phế truất.
Kẻ đứng đầu bọn phản loạn có phải dư nghiệt triều trước hay không thì không rõ, nhưng hắn rất giỏi vẽ bánh vẽ cho người khác.
Đúng vậy, vẽ bánh vẽ, như lời đại cô nói.
Hắn bịa ra những giấc mộng của các khai quốc công thần, dụ dỗ bọn họ theo mình.
Từ khi chúng ta đến, bọn họ lặng yên một thời gian.
Nửa tháng sau, bọn phản loạn vẫn chưa rời khỏi núi.
Lĩnh Nam núi non hiểm trở, địa thế cheo leo, “một người thủ cửa, vạn người khó qua”. Việc vào núi bất lợi cho chúng ta, nên chỉ có thể đóng quân dưới chân núi, chờ thời cơ.
Lục Hoàng tử tuy không có kinh nghiệm tác chiến, nhưng chịu nghe lời, ngoan ngoãn làm linh vật may mắn.
Một tháng sau, bọn phản loạn ôm tâm lý “liều c.h.ế.t cũng phải thắng” mà ra khỏi núi.
Chúng dùng người già, phụ nữ và trẻ em làm tiền tuyến, che chắn cho lực lượng chính.
Ta xông lên hàng đầu, nhìn thấy những bách tính yếu đuối ấy, lòng mềm nhũn, tay khựng lại. Không ngờ, ta trúng kế của chúng, hít phải không ít độc phấn, tại chỗ hôn mê.
Thực ra, ta chỉ ngất đi trong thời gian ngắn rồi tỉnh lại, nhưng toàn thân không nhúc nhích được.
Lâm Tu cứ luôn miệng lải nhải bên tai ta. Ta bực mình lắm, nhưng mắt không mở được, miệng không nói được, tay chân không động được để ngăn hắn lại.
Từng câu nói của hắn, mang theo tiếng nghẹn ngào, khắc sâu vào tâm trí ta:
“Nhạc phụ thật lợi hại, dẹp xong bạo loạn rồi.”
“Nương tử, nàng bao giờ mới tỉnh đây?”
Ban đầu, hắn còn mơ mộng về tương lai khi ta tỉnh lại.
Nhưng khi ta mãi không tỉnh, hắn thậm chí nghĩ đến việc uống độc dược cùng ta đồng quy vu tận.
Đúng là một kẻ ngốc.
Lâm Nghiên mắng hắn, bảo hắn tỉnh táo lại, nói nhất định sẽ cứu được ta.
Nhưng Lâm Tu không tin, cứ một mực đòi c.h.ế.t đòi sống.
Cuối cùng, Lâm Nghiên phải dùng thuốc mê hạ hắn, ném lên giường ta rồi mới rời đi.
Khi tỉnh lại, Lâm Tu liền dùng miệng truyền thuốc cho ta.
Thuốc đắng, đắng vô cùng.