Mỗi lần như thế, Lâm Tu đều nghiêm túc nói:
“Con ngoài vợ và sách, tuyệt đối không có bất cứ tâm tư nào khác.
“Chuyện con cái, có thì tốt, không có cũng không sao. Cùng lắm, chúng ta sẽ nhận một đứa từ họ hàng về nuôi.”
May thay, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của ta, cuối cùng ta cũng mang thai, hạ sinh một nữ nhi.
Vốn nghĩ rằng trước tiên sinh một đứa, sau đó có thể sinh thêm, ai ngờ Lâm Tu lại quyết tuyệt tự mình.
Lâm Tu không ngừng tâng bốc ta:
“Nương tử, nàng vốn là chim ưng nơi trời cao, không nên vì ta mà bị giam cầm trong chốn hậu viện.
“Nếu nàng muốn ra chiến trường, vi phu theo cùng nàng thì đã sao?
“Phu xướng phụ tùy, cũng là một giai thoại đẹp.”
Ta không nhịn được mà bật cười qua nước mắt.
12.
Khi Lương Nhi năm tuổi, Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị, biên cương bắt đầu động loạn.
Ta cùng đại ca, nhị ca lên đường ra bắc.
Lâm Tu biết chuyện, tự mình xin theo, và được Tân Hoàng chấp thuận.
Đi cùng chúng ta còn có Vệ Châu, nàng nay là phó tướng dưới trướng của ta.
Lâm Tu tỏ vẻ đầy bất mãn với Vệ Châu, người luôn ở bên cạnh ta.
Hắn không cãi nổi, không tranh thắng được, càng không đánh lại, nên chỉ biết cả ngày vẽ hình nhân sau lưng nàng.
Một ngày nọ, Lâm Tu dẫn về một cố nhân.
Khi vừa thấy Vệ Châu, Trần Thế Kiệt liền quỳ xuống cầu xin nàng.
Nhưng Vệ Châu hoàn toàn phớt lờ hắn.
Ta nhéo Lâm Tu, ép hắn phải khai thật.
Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy đắc ý:
“Nhà họ Trần ngày càng suy tàn, cần tìm một lối thoát chứ!
“Trần Thế Kiệt nghe nói Vệ Châu trở thành phó tướng, liền mặt dày mày dạn đến cầu hòa, muốn cưới nàng.”
Ta tạt ngay một gáo nước lạnh:
“Vậy ngươi có nghĩ tới không, ta cũng từng là phu nhân của Trần Thế Kiệt?”
Lâm Tu lập tức đứng hình, ngẩn ngơ hồi lâu, rồi lộ rõ vẻ hối hận.
Ta cười nhạt.
Cứ để hắn diễn kịch đi.
Trần Thế Kiệt dám quỳ trước Vệ Châu, nhưng hắn không dám quỳ trước ta.
Vệ Châu có thể nể tình thân thích mà không so đo với hắn.
Nhưng ta thì khác, hắn mà dám làm ta không vui, ta sẽ khiến hắn khóc lóc ê chề.
Có lẽ lần này Trần Thế Kiệt thật lòng hối cải.
Trong chiến trường, đao kiếm không có mắt.
Hắn đã đỡ một mũi tên thay cho Vệ Châu.
Cũng phải nói hắn xui xẻo, khi đó Vệ Châu đang ngồi xổm, mục tiêu của tên b.ắ.n là đầu nàng, nhưng mũi tên lại xuyên đúng “đường dưới” của Trần Thế Kiệt.
Cảnh tượng thật thê thảm.
Máu không ngừng chảy từ hạ thân của Trần Thế Kiệt. Hắn hoàn toàn trở thành phế nhân, và cũng tròn lời đồn trước đây hắn tự tạo về mình.
Hắn cũng khá giỏi.
Dựa vào công lao cứu mạng và sự mặt dày, hắn dọn vào ở trong phòng Vệ Châu.
Lâm Tu, vì bị ép chia phòng với ta, nhìn cảnh này mà đầy ghen tị.
Ta xoa đầu hắn, không nói ra sự thật.
Vệ Châu là một nhân tài mà ta nhắm trúng, làm sao dễ dàng tha thứ cho Trần Thế Kiệt như vậy.
Nàng là một tiểu đầu lĩnh, vì muốn mang lại lợi ích cho binh lính dưới trướng, nàng thường xuyên bắt Trần Thế Kiệt “giải khuây” cho họ.