Phù Tang Nở Giữa Cung Đình

Chương 13



Tạ Hành nói, hiện giờ Ôm Nguyệt vừa mới c.h.ế.t, mật thư mới chưa truyền đi, hắn sẽ đưa ta ra khỏi cung đến một nơi an toàn, đợi đến khi mọi chuyện bình định xong xuôi mới đón ta trở về.

“Sau khi muội đi, trẫm sẽ để Quất Hạ giả làm muội, tiếp tục ở lại cung Huyền Linh. Nàng ấy có võ nghệ, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Ban đầu ta vốn không muốn đồng ý.

Nhưng ta hiểu rõ rằng, nếu mình ở lại trong cung, rất có thể sẽ trở thành t.ử huyệt của Tạ Hành.

Vì vậy, ta đã nhận lời. Để đề phòng vạn nhất, hắn để Đồng phi cùng ra cung với ta, lại sai Mười Một sắp xếp những ám vệ đáng tin cậy nhất đi theo bảo vệ chu toàn.

Ngày đầu năm mới, ánh nắng vừa hừng đông, ta và Đồng phi ngồi trong xe ngựa xuất cung từ phía Tây.

Gió lạnh thấu xương lùa qua khe rèm khiến đôi má ta đau rát.

Ta nắm c.h.ặ.t gấu váy, đột ngột lên tiếng:

“Dừng xe!”

Thị vệ đ.á.n.h xe lập tức dừng lại.

Ta xách váy nhảy xuống xe, ngước mắt nhìn về phía sau.

Tạ Hành đang đứng trước cửa cung, khoác chiếc trường bào trắng muốt, cách một lớp sương mờ sáng sớm mà lặng lẽ nhìn ta.

Ta hít hít mũi, chạy thật nhanh đến trước mặt hắn, đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấy rồi ôm thật c.h.ặ.t.

“... Tiểu Phù Tang.”

“Tạ Hành, ta đi để không làm vướng chân ngài, nhưng ngài nhất định phải sống tốt đấy.”

Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, thì thầm.

“Ngài nhớ kỹ, trong cung chính là nhà của ta, ngài là người thân duy nhất của ta. Nếu ngài c.h.ế.t, ta cũng sẽ xuống hoàng tuyền tìm ngài.”

Một lực đạo nhẹ nhàng nâng mặt ta lên, lòng bàn tay ấm áp của Tạ Hành lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta:

“Tang Tang, trẫm biết muội cũng có việc muốn làm, cứ việc đi làm đi, vạn sự đã có trẫm chống lưng cho muội.”

Hắn đặt một nụ hôn lên môi ta:

“Nhớ kỹ lời trẫm đã nói, muội hận họ, muốn g·iết họ cũng không có gì sai, chờ mọi chuyện kết thúc, trẫm sẽ đón muội về nhà.”

Khi trở lại xe ngựa, trái tim thấp thỏm của ta đã bình lặng hơn nhiều.

Lương Uyển Đồng bĩu môi:

“Thật là làm bộ làm tịch.”

Ta nghiêm túc đính chính:

“Không, đây gọi là tình yêu.”

Ám vệ bảo vệ chúng ta tên là Mười Bảy, trông cậu ta còn nhỏ tuổi hơn cả Mười Một nhưng làm việc rất đáng tin.

Mười Bảy thuê một căn nhà nhỏ ba gian trong phố chợ, mua thêm vài nha hoàn sai vặt, tuyên bố ra ngoài rằng ta và Lương Uyển Đồng là nữ nhi nhà buôn lên kinh tìm thân nhân.

“Chuyện ra cung lần này để đảm bảo bí mật, ngay cả phụ mẫu và ca ca ta cũng không biết.”

Đêm xuống, Lương Uyển Đồng xách theo vò rượu sang tìm ta, uống được ba ly, nàng đột nhiên hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thực ra ngươi chẳng phải muội muội của Tề Ngọc Thần đúng không?”

Ta do dự một lát rồi thừa nhận.

“Ta biết ngay mà. Ta và Tề Ngọc Thần đính hôn bao nhiêu năm, chưa từng nghe hắn có muội muội lưu lạc nào cả.”

Nàng cười nhạo, “Tề Ngọc Thần kẻ này ấy à, năm xưa từng cứu mạng ta, ta cứ ngỡ hắn là người lương thiện dịu dàng. Nhưng sau này hắn thay đổi quá nhiều, đến mức ta thấy xa lạ. Lần hắn đến từ hôn, ta mới nhận ra mình đã sớm không còn thích hắn nữa rồi.”

Dù giọng điệu nàng nhẹ tênh, ta vẫn nghe ra được nỗi xót xa trong đó.

Nhưng chuyện cứu mạng này nghe chẳng giống phong cách của Tề Ngọc Thần chút nào.

Ta ngẫm nghĩ rồi bảo: “Nhưng ta thấy Tề Ngọc Thần vốn dĩ chẳng phải hạng tốt lành gì, nương nương có từng nghĩ, người cứu mạng ngài năm xưa có khi chẳng phải là hắn không?”

Vừa dứt lời, Lương Uyển Đồng bật dậy.

Ta giật mình định bảo đó chỉ là suy đoán, nhưng thấy mắt nàng đột nhiên sáng rực:

“Phải... lúc đó ta còn chẳng nhìn rõ mặt người kia, sao Tề Ngọc Thần nói là hắn, ta liền tin ngay nhỉ?”

Lát sau, nàng bình tâm ngồi xuống hỏi:

“Nếu ngươi không phải con gái phủ Thừa tướng, vậy ngươi là ai?”

Thế là ta đem toàn bộ lai lịch kể lại cho nàng nghe.

Lương Uyển Đồng nghe xong thì đầy bụng căm phẫn, nghiến răng mắng:

“Cầm thú như vậy mà cũng xứng gọi là phụ mẫu sao? Ngươi đừng nghe Tề Ngọc Thần nói bậy! Hắn vốn dĩ mặt dày vô sỉ nên mới nói ra mấy câu 'thân thể tóc da thụ hưởng từ cha mẹ'. Cha mẹ bất thiện thì cũng chẳng đáng để nhi nữ phải hiếu thuận.”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta và Lương Uyển Đồng nói rất nhiều chuyện, cuối cùng vò rượu cạn sạch, cả hai mới ngà ngà say trở về phòng nghỉ.

Trước khi chia tay, nàng vỗ vai ta:

“Nếu cần giúp gì, cứ việc mở lời.”

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta trang điểm lộng lẫy một phen rồi trở về nhà.

Nương ta thấy lần này ta đi một mình, không có Phó công công đi cùng, lập tức đổi sắc mặt.

Bà ta xông tới lột sạch trang sức trên cổ, trên tóc và cổ tay ta, bấy giờ mới hỏi:

“Tiểu Thảo, sao ngươi lại về đây, đại thiếu gia đâu?”

Ta đáp: “Đại thiếu gia ra kinh công tác rồi, mấy ngày tới hắn sắp xếp cho ta ở căn nhà ngoại thất tại Tây phường thị, có việc gì mọi người cứ đến đó tìm ta.”

Đang nói chuyện thì cửa phòng bị đẩy ra, đệ đệ ta lao vào, cười xấu xa túm lấy váy ta hỏi:

“Ngươi làm thông phòng cho người ta rồi chắc là 'phá dưa' rồi nhỉ? Có ra m.á.u không? Có sướng không?”

Nó mới mười hai tuổi mà vóc dáng đã gần bằng nam t.ử trưởng thành, mặt mày dữ tợn, cười lên trông vô cùng hạ lưu.

Nhưng nương ta chỉ cười, nhìn nó đầy hiền từ.

Ta khó nhọc kéo váy ra khỏi tay nó, lấy mấy viên bạc vụn đưa cho nó. Kết quả nó đảo mắt một cái, giật phắt túi tiền bên hông ta.

Ta định đòi lại thì nương quát:

“Tiểu Thảo! Đệ đệ ngươi mới bao lớn chứ, ngươi so đo với nó làm gì!”