2. Tuyết Đoàn
Trước sinh nhật mười tám tuổi của Phù Tang, mấy con mèo nhỏ mà Lương Uyển Đồng và Mười Một nuôi cuối cùng cũng đầy tháng.
Ta chọn một con trắng muốt đẹp nhất.
Lương Uyển Đồng kiểm tra rồi bảo đảm với ta:
“Là một bé mèo cái rất đáng yêu, tính cách tốt lắm, Phù Tang chắc chắn sẽ thích.”
Thế là ta tặng con mèo đó cho nàng làm quà sinh nhật.
Phù Tang quả nhiên thích lắm, ôm ấp vuốt ve suốt cả ngày.
Con mèo đó cũng dính nàng vô cùng, lúc ăn cơm cũng nhảy lên bàn, đặt bát mèo cạnh bát của nàng.
Còn chuyện ngủ đêm thì khỏi phải nói.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Lần đầu tiên Phù Tang đề nghị muốn ngủ riêng hai chăn.
Ta ngẩn người, không tin vào tai mình:
“Tại sao?”
Nàng vừa vuốt đầu mèo vừa nhỏ giọng giải thích:
“Vì Tuyết Đoàn còn nhỏ, nó rất ỷ lại vào ta, chúng ta phải ngủ cùng nhau...”
Tranh sủng với mèo thì thật mất phong độ, ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh của con mèo một lúc rồi mỉm cười đồng ý:
“Được thôi.”
Hôm sau tan triều, ta giữ Mười Một lại, nói bóng gió vài chuyện rồi chuyển đề tài:
“Mấy con mèo còn lại ở nhà các ngươi cũng dính Lương Uyển Đồng lắm sao?”
“Bẩm Hoàng thượng, con dính người nhất đã được Uyển Đồng tặng cho Hoàng hậu nương nương rồi ạ.”
Ta đứng hình, rồi nghiến răng nghiến lợi:
“Lương! Uyển! Đồng!”
Thật may là đã đưa nàng ta ra khỏi cung sớm, không thì có ngày ta tức c.h.ế.t mất.
Mười Một đi rồi, ta ngồi một mình trong Ngự Thư Phòng hồi lâu, quyết định không thể ngồi chờ c.h.ế.t.
Tối hôm đó, trước khi Quất Hạ trải giường, ta cố ý dặn:
“Chỉ để lại một chiếc chăn, còn lại mang đi hết, cả con mèo nữa.”
Lúc Phù Tang định đi tìm mèo thì bị ta ôm lấy eo kéo lại trên giường.
Trước khi nàng kịp mở miệng, ta đã áp môi vào tai nàng thì thầm:
“Tang Tang, muội thực sự định biếm trẫm vào lãnh cung sao?”
“Lãnh cung gì cơ?”
Nàng mở to mắt, ngơ ngác nhìn ta:
“Tạ Hành, ngài đang nói nhảm gì thế?”
Ta nhất thời chẳng buồn giải thích, chỉ chuyên tâm vào động tác của mình.
Lớp xiêm y mềm mại đỏ thắm dần trút bỏ, lộ ra bờ vai tuyết trắng mịn màng như ngọc.
Ta khàn giọng thì thầm:
“Tang Tang, trẫm muốn muội yêu thương trẫm một chút.”
...
Đại khái là sau khi Mười Một trở về đã đem chuyện này kể lại cho Lương Uyển Đồng.
Một thời gian sau, khi nàng vào cung tìm Phù Tang chơi, còn tiện thể ghé qua trêu chọc ta:
“Tạ Hành, ngài thế mà lại đi tranh sủng với một con mèo sao? Ha ha ha... Nếu sau này Phù Tang có hài t.ử, ngài tính làm thế nào đây?”
Ta lạnh lùng hừ một tiếng:
“Nếu không phải vì con mèo nhỏ đó cứ bám lấy Tiêu Mười Một không buông, liệu ngươi có chịu đem nó tặng cho Phù Tang không?”
Sắc mặt Lương Uyển Đồng khựng lại, ta biết ngay mình đã nói trúng tim đen của nàng ta.
Sau khi nàng ta rời đi, ta ở Ngự Thư Phòng triệu kiến Tân Thừa tướng để bàn bạc chính sự.
Lúc trở về cung Huyền Linh, ta thấy Phù Tang đang ngồi trước bàn, nhìn khóm hoa Phù Tang thẫn thờ, dáng vẻ trông như tâm sự nặng nề.
Ta bước tới ngồi xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng, thấp giọng hỏi có chuyện gì.
Phù Tang định thần lại, quay đầu nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tạ Hành.”
“Hửm?”
“Ta vừa triệu Thái y tới bắt mạch.”
“Thái y sao?”
Tim ta bỗng thắt lại, giọng nói trở nên gian nan:
“Muội sao thế? Trong người thấy không khỏe ư?”
“Có một chút... nên mới gọi Thái y tới xem thử.”
Nàng c.ắ.n môi, giọng điệu có phần ngập ngừng:
“Tạ Hành, hình như ta... có t.h.a.i rồi.”
“...”
Quả nhiên là sợ cái gì thì cái đó đến.
Ta thầm nghĩ Lương Uyển Đồng vừa mới nói xong, cảm thấy nàng ta thực sự nên ra ngoài phố dựng cái sạp mà hành nghề bói toán.
Nhưng khi trấn tĩnh lại, ta không khỏi lo lắng.
Thực sự là vì tuổi tác Phù Tang còn nhỏ, lúc mới tiến cung nàng chỉ là một nắm nhỏ gầy gò, nuôi dưỡng mấy năm nay mới có chút da thịt.
Ta không yên tâm, lại triệu Hồ Thái y tới bắt mạch lần nữa ngay trước mặt mình.
Hồ Thái y vuốt râu tâu rằng:
“Xin Hoàng thượng yên tâm, Nương nương tuy trước đây gầy yếu nhưng căn cơ vẫn tính là khỏe mạnh. Nay ở trong cung điều dưỡng mấy năm, chỉ cần cẩn thận an thai, nhất định sẽ bình an vô sự.”
Ta nắm c.h.ặ.t bàn tay mềm mại ấm áp của Phù Tang, nhàn nhạt phân phó:
“Đã vậy, ngươi hãy kê đơn t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i đi.”
“Khoan đã.”
Phù Tang bỗng lên tiếng gọi Hồ Thái y lại:
“Ngươi qua đây, giúp Hoàng thượng bắt mạch một chút nữa.”
Hồ Thái y tiến tới xem mạch, một lát sau mới đắn đo thu tay về.
Phù Tang hỏi: “Có tình hình thế nào, ngươi cứ nói đừng ngại.”
“Bệnh căn và độc tính trên người Bệ hạ vốn mang từ trong bụng mẹ, lại thêm trước đây lao tâm lao lực, mạch tượng khi mạnh khi yếu, không được vững vàng.”
Hắn chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng thuộc hạ vừa bắt mạch, nhận thấy mạch tượng của Hoàng thượng đã bình hòa kiên định hơn trước rất nhiều, so với người khỏe mạnh bẩm sinh cũng chẳng kém là bao.”
“Mấy ngày nay ngài ấy cũng ít ho khan, sắc mặt hồng hào hơn hẳn...”
Phù Tang trầm ngâm suy đoán:
“Hồ Thái y, liệu có phải do hàng ngày ta đều canh chừng bắt ngài ấy ăn cơm đúng bữa, lại dùng thêm d.ư.ợ.c thiện và đồ bổ nên mới có hiệu quả như vậy không?”
“Cũng không hẳn là không có khả năng.”
Cuối cùng Hồ Thái y kê đơn t.h.u.ố.c dưỡng thai, để Quất Hạ theo hắn đi bốc t.h.u.ố.c.
Phù Tang trông có vẻ rất vui mừng:
“Tạ Hành, ngài nghe thấy không? Ông ấy nói thân thể ngài đã khởi sắc, chứng tỏ việc ăn uống điều độ thực sự có tác dụng!”
“Phải.”
Lòng ta dâng lên một nỗi dịu dàng, ấm áp lan tỏa khắp tâm can:
“Tang Tang, muội yên tâm đi. Trẫm còn muốn ở bên muội đến khi đầu bạc răng long, nhìn hài t.ử của chúng ta khôn lớn, sẽ không dễ dàng buông tay như vậy đâu.”
Kỳ thực ta không hẳn là quá thích trẻ con, nhưng vì đứa bé này đang nằm trong bụng Phù Tang, nên đối với ta, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Điều ta không nói cho nàng biết, chính là thân thể ta chuyển biến tốt đẹp có lẽ không phải chỉ nhờ ăn uống, mà là vì có nàng tồn tại.
Bởi sau này, ta lại mơ thêm rất nhiều giấc mơ khác nhau.
Trong mộng, ta vẫn luôn lẻ loi đơn độc, Phù Tang chưa từng xuất hiện, ta cũng chẳng gặp được người mình thương, cuối cùng vứt bỏ cả giang sơn lẫn sinh mạng.
Đêm hôm đó, nàng rúc vào lòng ta, trong cơn mơ màng bỗng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy ta:
“Tạ Hành, gặp được ngài chính là điều may mắn nhất trong cuộc đời ta.”
Nàng nói thật dịu dàng, lại vô cùng chân thành.
Giọng nói ấy tựa như những sợi tơ, từng chút từng chút quấn quýt lấy trái tim ta, tan vào xương tủy, mãi mãi chẳng thể tách rời.
Muôn vàn tình tố trong lòng chợt dâng trào mạnh mẽ, ta khẽ nhắm mắt lại.
“Tang Tang, là trẫm phải cảm ơn muội vì đã thay đổi cuộc đời trẫm.”