Trong cơn mơ màng, ta nghe thấy hắn hỏi:
“Tiểu Thảo, ngươi có thích cái tên của mình không?”
“Không... không thích...”
Ta lầm bầm.
“Ta thích hoa cơ...”
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng hẳn.
Ta vừa mới nhổm người dậy, hắn cũng tỉnh giấc:
“Vẫn còn sớm, sao không ngủ thêm chút nữa?”
Ta nhỏ giọng đáp: “Ta đi múc nước hầu hạ ngài thay y phục.”
Trước khi vào tướng phủ, nương đã dạy ta rằng sau khi làm thông phòng của đại công t.ử, phải hết lòng hầu hạ thì mới mong có được sủng ái, mới giúp được đệ đệ có tương lai.
Ta nghĩ, đổi nơi khác chắc cũng như vậy.
Vừa định xuống giường, ta đã bị hắn kéo ngược trở lại, nhàn nhạt nói:
“Mấy việc này có cung nhân làm, ngươi cứ nằm đó đi.”
Nằm thì nằm vậy, dù sao chiếc giường này cũng thật mềm mại, thoải mái hơn nhiều so với đống rơm rạ trước kia, khiến ta cũng chẳng nỡ rời đi.
Nằm thêm một lúc cho đến khi trời sáng hẳn, hắn gọi cung nhân vào hầu hạ tắm gội, thay y phục.
Khoác lên mình bộ huyền y, bên ngoài thêm một lớp trường bào, đối lập với mái tóc đen nhánh là gương mặt trắng sứ đẹp đến nao lòng.
Thấy ta nhìn đến ngây người, hắn khẽ nhếch môi, bước tới xoa má ta:
“Tiểu Thảo, ngươi có thích nơi này không?”
Ta gật đầu.
“Được, vậy sau này cứ ở lại đây đi.”
Độ cong trên môi hắn sâu hơn.
“Những lời tối qua ngươi nói với trẫm, tuyệt đối không được để người thứ hai biết, rõ chưa?”
Sau khi nhận được cái gật đầu của ta, hắn rời đi.
Ta nằm lại trong hơi ấm còn sót lại của hắn, bất giác ngủ quên lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Một cô nương bước vào, tự giới thiệu tên là Quất Hạ, từ nay sẽ phụ trách chăm sóc ta.
Nàng sai người bưng lên vài món ăn và điểm tâm tinh tế, nói là do Hoàng thượng dặn dò.
Ta chưa bao giờ thấy nhiều đồ ngon đến thế, cầm đũa mà chẳng nỡ ăn.
Quất Hạ cười khuyên:
“Mỹ nhân đừng vội, sau này ngày nào cũng có. Người muốn ăn gì cứ bảo nô tỳ, nô tỳ sẽ sai người làm.”
Nghe vậy ta mới yên tâm, vui vẻ quét sạch cả bàn thức ăn.
Dùng bữa xong, có người vào tuyên chỉ, nói Hoàng thượng ban danh cho ta là Phù Tang, từ nay ta là Tang Mỹ nhân của cung Huyền Linh.
Quất Hạ dẫn ta ra hoa viên, chỉ vào một bụi hoa đỏ rực rỡ:
“Mỹ nhân xem, đó chính là hoa Phù Tang.”
Ta nhìn khóm hoa đến thẫn thờ, không để ý có người đang tiến lại gần.
Quất Hạ khẽ giật tay áo ta, ta giật mình quay lại thì nghe thấy một giọng nói lạnh lùng quát mắng:
“Gỗ đá! Thấy Đồng phi nương nương mà còn không hành lễ sao?”
Ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt Đồng phi đã theo bản năng quỳ sụp xuống.
Nhìn từ dưới lên, ta thấy tà váy đỏ rực thêu hoa văn tinh xảo và đôi hài đính hạt châu lấp lánh của nàng ta.
Thật đẹp, chắc chắn là rất đắt tiền.
“A.”
Đồng phi cười khẩy.
“Tam tiểu thư phủ Thừa tướng mà quỳ nhanh vậy sao, xương cốt cũng mềm yếu thật đấy. Tối qua Hoàng thượng nghỉ lại chỗ ngươi phải không?”
Ta gật đầu.
Cung nữ phía sau nàng ta lại quát:
“Vô lễ! Nương nương hỏi chuyện sao không lên tiếng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thôi, mới vào cung không hiểu quy củ là chuyện thường, bổn cung đành phải chịu khó dạy bảo nàng ta vậy.”
Đồng phi lười nhác nói.
“Ngươi cứ quỳ ở đây một canh giờ, sau đó hãy về dùng bữa.”
Ta muốn nói lại thôi, nàng ta nhướn mày:
“Có gì thì nói.”
“Chỉ cần quỳ một canh giờ là được về ăn cơm sao?”
“Hửm?”
Nàng ta chau mày, vẻ mặt không hiểu ý ta.
Ta đành phải ra bộ khua tay múa chân giải thích thêm:
“Không cần quỳ để bổ củi, hay bị đ.á.n.h mười roi da... gì đó sao?”
Gương mặt mỹ lệ của Đồng phi càng thêm ngơ ngác.
Một lúc sau, nàng ta như chợt hiểu ra:
“Ngươi biết thắt dây đeo à?”
“Biết ạ.”
Nàng ta ho khẽ hai tiếng, giả bộ khinh khỉnh:
“Chút tài mọn... thôi, không cần quỳ nữa, theo bổn cung về điện, bổn cung sẽ 'dạy bảo' quy củ cho ngươi.”
Thế là ta được dẫn đến một cung điện vô cùng phú quý.
Cung nữ mang ra một chiếc tráp, bên trong là hai miếng ngọc phỉ thúy hình con ve.
“Dây trên miếng ngọc này lỏng rồi, ngươi thắt lại cho bổn cung hai cái mới, kiểu đồng tâm kết.”
Ta đón lấy sợi tơ, vừa thắt vừa hỏi:
“Không phải nương nương dạy ta quy củ sao?”
Nàng ta trừng mắt:
“Ngươi là Mỹ nhân, bổn cung là Phi, ngươi làm việc cho bổn cung chính là quy củ!”
“... Vâng.”
Ta ngoan ngoãn ngậm miệng, thoăn thoắt thắt xong hai nút đồng tâm.
Đồng phi cầm lấy ngắm nghía, vẻ mặt rất hài lòng, rồi đeo vào bên hông, lại sai cung nữ bưng điểm tâm cho ta ăn.
“Cái này không phải để cảm ơn ngươi đâu, là bổn cung ban thưởng, ngươi phải tạ ơn đấy.”
Nàng ta nói, thấy ta ăn ngon lành lại lộ vẻ ghét bỏ:
“Nếu thích thì lát nữa gói một ít mang về.”
Cuối cùng ta vừa ăn vừa gói mang về.
Trước khi đi, Đồng phi còn hỏi một câu:
“Ở phủ Thừa tướng, ngươi còn phải tự mình bổ củi à?”
Ta đáp: “Vâng.”
Nàng ta cười lạnh:
“Phủ Thừa tướng nghèo kiết xác đến mức đó sao, thế mà con mụ Tề Ngọc Nhàn kia còn dám diễu võ dương oai trước mặt ta, xí!”
Trở về cung Huyền Linh, Quất Hạ mang điểm tâm vào bếp, ta ngồi một mình trong phòng thì bỗng nhiên có người đẩy cửa bước vào.
Ta tưởng là Quất Hạ, hóa ra lại là một cung nữ lạ mặt.
Nàng ta đi thẳng đến bên cạnh, nhét một chiếc châu hoa vào tay ta, thì thầm:
“Thứ bên trong này, cứ ba ngày lại bỏ một viên vào trà của Hoàng thượng.”
Ta nắm c.h.ặ.t chiếc châu hoa, lặng lẽ nhìn nàng ta.
Nàng ta cũng nhìn ta, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn:
“Nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ rồi.” Ta nói.
“Đây là lệnh của đại thiếu gia sao?”
“Phải.”
Ta đẩy chiếc châu hoa trả lại:
“Vậy ngươi về nói với hắn, ta không muốn làm.”