Đoàn xe lại chậm rãi tiến về phía trước, cồng kềnh, chậm chạp như con trâu già, lại như con hổ đang rình mồi xuống núi.
Đám tư binh dưới trướng Ngưu thúc xoa tay hầm hè. Họ đều là thân tàn tật, kẻ cụt tay, người gãy chân, ngoài việc đ.á.n.h trận g.i.ế.c người thì chẳng biết làm gì khác. Hiện tại còn có thể cử động nhưng thêm vài năm nữa, thân thể cũng sẽ dần già yếu. Không ngờ đi theo tiểu lang quân lại có vận may thế này, vừa có giặc để g.i.ế.c lại vừa có công lao để lập, một cái đầu người đáng giá không ít tiền đâu.
Đám thợ thủ công đi cùng thì lại thấp thỏm lo âu. Khi đến đây đã biết Tê Châu không yên ổn, nhưng thế này cũng... quá đáng sợ rồi... Rốt cuộc nơi này có bao nhiêu trộm cướp thổ phỉ chứ? Vết m.á.u trên boong tàu còn chưa rửa sạch giờ lại gặp phải cướp? Tiểu lang quân sẽ không lại muốn chất đống đầu người nữa chứ? Đáng sợ quá! Ngay cả Chương đại tài chuyên đóng quan tài cũng thấy rợn người.
Cha con Liễu Thải lại càng như chim sợ cành cong, ngôn ngữ bất đồng, những gì họ nói nhóm Lâu Hoài Tỷ nghe không hiểu và ngược lại. Cả hai bên đều sợ đối phương có ý đồ xấu với mình. Muốn liều c.h.ế.t một phen nhưng đối phương người đông thế mạnh, căn bản không thể động thủ. Nếu là trên sông nước, cha con họ may ra còn có đường thoát chứ trên cạn thì khó mà chạy được.
Lâu Hoài Tỷ lười biếng gối đầu lên đùi Vệ Phồn, dùng quạt che nửa mặt chỉ để lộ hàng lông mi đen dài và đôi mắt sáng như sao sớm.
Vệ Phồn cảm thấy mình suýt ngã vào đôi mắt sáng ngời ấy, vội lắc đầu hỏi:
"Lâu ca ca, Chu đại ca bảo chúng ta sắp oan gia ngõ hẹp với tộc Tác Di rồi, huynh cứ nằm lười trong xe thế này có ổn không?"
Lâu Hoài Tỷ xoay tròn cây quạt trên tay:
"Ta đường đường là tri châu, chẳng lẽ còn phải xông pha trận mạc sao? Tướng quân xưa nay chỉ ngồi trong trướng chỉ huy thôi."
"Phải phải phải, Lâu ca ca là đại tướng quân trong quân."
Vệ Phồn nịnh nọt. Nàng vừa nói vừa lôi ra tập chú thích bản đồ mà Vệ Nhứ tặng, quả nhiên tìm thấy tộc Tác Di nhưng trong đó chỉ ghi chép sơ sài vài câu, nói năng mơ hồ cũng chẳng nhắc gì đến phong tục tế sông, chỉ ghi: Sống ven sông, nghề chài lưới, tiếng nói khác lạ, tính tình ôn hòa.
"Cái tộc Tác Di gì đó nên đổi tên khác đi, gọi là tộc pi pi." Lâu Hoài Tỷ chê bai, "Hay là gọi tộc Tế Sông Sát Nữ." Hắn chợt nảy ra ý tưởng, bật dậy lôi b.út mực ra định sửa tên trên bản chú thích.
"Lâu ca ca, không thể sửa được. Tên tộc của họ không biết đã dùng bao nhiêu năm rồi sao có thể đổi thành cái tên đùa cợt như pi pi được. Tế Sông Sát Nữ cũng không hay, tuy việc họ làm đáng hận nhưng cũng có những người như Liễu tiểu nương t.ử và a ba nàng ấy không muốn g.i.ế.c con gái mà."
Vệ Phồn vội vàng ngăn cản.
Lâu Hoài Tỷ buông tay nói:
"Vệ muội muội đúng là quá thiện tâm."
Lục Ngạc thấy đôi phu thê trẻ này vẫn còn tâm trạng tán tỉnh nhau thì bối rối:
"Lang quân, tiểu nương t.ử còn nói đùa được, lát nữa đụng độ là đ.á.n.h nhau to rồi."
Lâu Hoài Tỷ cười nói:
"Yên tâm, nể mặt Vệ muội muội, ta nhất định bảo đảm ngươi toàn vẹn."
Lục Tiếu thì nghiến răng:
"Lang quân, tiểu nương t.ử, cái tộc Tác Di này tin vào cái gì mà Hà Thần, chắc chắn không phải thần thánh thật đâu, làm gì có thần thánh nào hại mạng người, hay là ác quỷ? Phải để đạo sĩ gầy làm phép trừ tà cho họ một trận."
Lâu Hoài Tỷ ghé vào tai Vệ Phồn:
"Tổ phụ chúng ta cực ghét chuyện quỷ thần, thế mà nhà muội vẫn có nha đầu bái Bồ Tát đốt vàng mã."
Vệ Phồn cười:
"Thế đã là gì, tổ mẫu ta cũng bái Phật mà."
Chỉ là không được thành tâm lắm thôi.
--
Lỗ Bôn sốt ruột muốn đ.á.n.h nhau, dẫn theo mấy huynh đệ chạy rầm rập làm bụi bay mù mịt lên phía trước đoàn xe, thỉnh thoảng còn áp tai xuống đất nghe ngóng động tĩnh, nghe tiếng bước chân ngày càng gần thì mừng rỡ:
"Tới rồi, tới rồi."
Người không biết còn tưởng hắn tha hương gặp cố tri.
Giả tiên sinh biết tiếng Tác Di cũng bị xách lên đầu hàng. Lão thân già xương yếu, chỉ sợ bỏ mạng tại đây, níu lấy Lỗ Bôn:
"Lỗ tráng sĩ, nếu lão hủ bất hạnh qua đời, ngươi nhớ nhắn với lang quân một tiếng, bảo ngài ấy đưa hài cốt ta về Vũ Kinh nhé, đừng để lão hủ nằm lại một mình cô quạnh ở đất Tê Châu này."
Lỗ Bôn thấy Giả tiên sinh gầy gò khô đét như que củi, nếu nhắm mắt nằm trong quan tài thì chẳng khác gì xác ướp, bèn nhấc bổng ông lên đặt lên vai đồng bọn:
"A Đại, ngươi cõng Giả tiên sinh."
Người tên A Đại chính là kẻ nhanh tay g.i.ế.c tên tiểu nhị quán trọ, hỏi lại:
"Sao ngươi không cõng?"
"Ông mày còn phải đ.á.n.h nhau, cõng Giả tiên sinh thì lấy đâu ra tay?"
Lỗ Bôn đáp.
A Đại cõng Giả tiên sinh mặt mày đen sì vội nói:
"Tam Ngưu, ca ca phạm lỗi, phải g.i.ế.c nhiều địch mới lập công chuộc tội được, đệ cõng Giả tiên sinh đi."
Thấy mình bị ghét bỏ, Giả tiên sinh vỗ vỗ lưng A Đại:
"Tráng sĩ, hảo hán, lão hủ sẽ nói đỡ với lang quân, cõng ta cũng tính là một công lao mà."
A Đại nghe cũng có lý, lúc này mới chịu im lặng. Chút trọng lượng của Giả tiên sinh trên vai hắn nhẹ tựa lông hồng, hắn hăm hở chạy lên dẫn đầu đoàn xe. Qua một khúc cua, từ xa đã thấy đám người đen nghịt hùng hổ tiến lại, tay lăm lăm xiên cá, bồ cào, cuốc xẻng. Đợi đến gần hơn chút nữa, nhìn rõ mặt mũi, A Đại kêu lên quái dị:
"Không ổn rồi."
Hắn ném Giả tiên sinh vào lòng Lỗ Bôn, rồi ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía đoàn xe.
Lâu Hoài Tỷ không chịu quản việc, Du T.ử Ly đành phải đứng ra. Y ngồi trên lưng ngựa thấy A Đại hớt hải chạy về:
"Chuyện gì?"
A Đại ôm quyền bẩm báo:
"Du lang quân, tiểu nhân nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong đám tộc Tác Di phía trước, chính là tên trộm cùng phe với tên tiểu nhị quán trọ."
Ngưu thúc giật mình:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tộc Tác Di và tên trộm kia là đồng bọn? Vậy sao lại cướp Liễu Ngư Nhi?"
Du T.ử Ly nói:
"Có phải đồng bọn hay không không quan trọng, cứ xem bọn chúng hành động thế nào đã."
Chu Mi nói:
"Đám người này không đáng sợ, chỉ là..."
Nếu xảy ra xung đột, g.i.ế.c hay bắt đây? Lâu Hoài Tỷ tuy không đứng đắn nhưng cũng là tri châu đường đường chính chính, quan lại tùy tiện g.i.ế.c dân thì thật không thể chấp nhận được.
Ngưu thúc cau mày nhìn Du T.ử Ly.
Du T.ử Ly mở miệng:
"Bắt sống, thưởng ngang với lấy đầu người."
A Đại sờ trán nói:
"Cũng không phải chuyện tiền bạc nhưng bắt sống sao đ.á.n.h cho sướng tay được?"
Ngưu thúc trừng mắt lườm hắn một cái, A Đại cười hì hì vài tiếng rồi chạy lên phía trước.
Ở đầu hàng, mạng nhỏ của Giả tiên sinh suýt thì bay mất vì sợ. Lỗ Bôn vốn định chuyển ông cho người khác nhưng chẳng ai chịu nhận, Giả tiên sinh đành yên vị trên lưng hắn.
Lỗ Bôn bực bội hừ vài tiếng cõng Giả tiên sinh chạy nhanh vài bước, dang chân đứng chắn giữa đường, quả đúng là "một người giữ ải, vạn người khó qua".
Đám người cầm đầu tộc Tác Di có một cao một thấp. Kẻ cao lớn trông rất vạm vỡ, hông dắt một thanh mã tấu. Kẻ thấp bé gầy gò, già nua khô khốc, da nhăn nheo, Giả tiên sinh trông đã giống sắp xuống lỗ, lão già này nhìn như chôn dưới đất mấy năm mới đào lên lại như đã sống qua ngàn năm trăm đời, bản thân giống người c.h.ế.t, nhìn người khác cũng bằng ánh mắt như nhìn người c.h.ế.t.
Lão già giơ tay ra hiệu cho tộc nhân dừng lại, tự mình bước ra khỏi đám đông vài bước hành lễ, giọng nói phát ra từ cổ họng khàn đặc, già nua như sắp mục nát.
Lỗ Bôn rung vai hỏi:
"Giả tiên sinh, lão già này nói cái gì thế?"
"Đừng rung, đừng rung, rung lão hủ nát xương bây giờ."
Giả tiên sinh đ.ấ.m hắn ta vài cái rồi mới nói,
"Hắn bảo hắn là vu sư của tộc Tác Di, Mộc Vu, muốn nói chuyện với người đứng đầu của chúng ta."
"Nói nhảm." Lỗ Bôn trợn tròn mắt, "Một lão già sắp xuống lỗ thì là cái thá gì cũng xứng nói chuyện với lang quân nhà ta à? Xem ta bóp c.h.ế.t hắn."
Hắn ta nói năng hung dữ, tộc Tác Di dù không hiểu tiếng cũng biết hắn ta bất kính với vu sư của họ, lập tức từng người một dậm mạnh gậy gộc v.ũ k.h.í xuống đất phẫn nộ c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
Giả tiên sinh vội trấn an rồi hất cằm nói với tộc Tác Di:
"Chủ nhân nhà ta là quý nhân, đâu phải ai muốn gặp là gặp được."
Vừa dứt lời, Mộc Vu chưa kịp lên tiếng thì một gã đại hán trong đám đông đã lạnh lùng nói:
"Quý nhân cái gì, đến Tê Châu này chỉ có kẻ chạy nạn thôi. Các ngươi chắc chắn phạm tội ở nơi khác rồi bị lưu đày đến đây."
Cơ mặt A Đại giật giật nói:
"Ngươi cũng là người tộc Tác Di? Ta nhớ ngươi chính là tên trộm cướp mà."
Giả tiên sinh lập tức tiếp lời:
"Tộc Tác Di hóa ra thông đồng với trộm cướp sao?"
Đôi mắt xám trắng đục ngầu, c.h.ế.t ch.óc của Mộc Vu nhìn chằm chằm, ông ta chậm rãi nói:
"Vị lão tiên sinh này chớ ngậm m.á.u phun người. Bọn họ có phải trộm cướp hay không ta không biết, ta chỉ biết các ngươi cướp đi Hà mẫu của chúng ta, còn g.i.ế.c huynh đệ của họ. Chúng ta đòi người, bọn họ báo thù, chúng ta không cùng một giuộc chỉ là trùng hợp gặp nhau nên đi cùng thôi."
Giả tiên sinh hít một hơi lạnh, vuốt râu kinh ngạc:
"Hà mẫu?"
Lỗ Bôn nghe không hiểu, nhún vai hỏi:
"Giả tiên sinh, bọn chúng có phải muốn động thủ đ.á.n.h nhau không? Chiếm tiên cơ trước nhé?"
Giả tiên sinh bất lực cốc đầu Lỗ Bôn một cái.
Mộc Vu âm trầm nói:
"Liễu Ngư Nhi chính là Hà mẫu của chúng ta. Các ngươi nếu làm hỏng đại sự trong tộc, tộc Tác Di chúng ta dù có liều mạng cả tộc cũng phải tính sổ với các ngươi. Tộc nhân chúng ta không sợ c.h.ế.t. Vị tiên sinh này, ngươi chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không làm chủ được hãy mời người đứng đầu của các ngươi ra nói chuyện."
Giả tiên sinh cũng cười lạnh vài tiếng:
"Chỉ là một tộc vu cỏn con mà dám mạnh miệng đòi quý nhân nhà ta ra nói chuyện với ngươi, quả thực to gan."
Mộc Vu nhếch môi:
"Đã vậy không biết ta có vinh hạnh được bái kiến người đứng đầu của các ngươi không?"
Giả tiên sinh đang định sai người truyền lời thì Ngưu thúc đích thân đi tới, nói:
"Giả tiên sinh, Du lang quân muốn gặp vị Mộc Vu này."
Rồi cười khẩy một cái,
"Chỉ sợ Mộc Vu không dám tới gặp thôi."
Mộc Vu gật đầu, còn từ chối người trẻ tuổi bên cạnh muốn đi cùng hộ tống, không biết là do có chỗ dựa hay khí độ hơn người.
--
Hết chương 88.