Lâu Hoài Tỷ lấy từng món trong hộp cơm ra: mứt son phấn ngỗng, gân hươu nướng, tôm sông nướng… Vừa cầm cái đuôi tôm lên đã lắc đầu than thở.
Lâu Hoài Lễ gạt tay hắn, đưa đĩa tôm sang một bên rồi giúp lột vỏ:
“Công chúa quả thực đã tiến cung, chắc sẽ ở lại vài ngày. Ngươi đừng có làm trò trước mặt cha, bớt ba hoa đi.”
“Rõ ràng là lão Lâu không nói đạo lý. Ta vừa mới về đã nhốt ngay vào từ đường, chẳng phải là muốn bỏ đói, bỏ rét cho ta c.h.ế.t sao?”
Lâu Hoài Lễ nhét con tôm vào miệng đệ đệ, chặn lời cãi vã, rồi cau mày:
“Ngươi còn nói nữa thì ba ngày nhốt chưa đủ đâu.”
Nói rồi, hắn cởi áo lông chồn trên người, ném cho Hoài Tỷ:
“Ban đêm thì đắp cái này. Đây là áo thái thượng hoàng ban, làm bằng da tuyết hồ, giữ ấm, chống lạnh rất tốt.”
Hoài Tỷ khoác ngay lên người, cười hì hì:
“Vẫn là đại ca thương ta nhất.”
Lâu Hoài Lễ liếc mắt:
“Vậy ta mới nghe lúc nãy ai oán cái gì ‘tay chân thờ ơ’?”
Hắn ôm từ góc phòng ra một giỏ than, vừa nhóm lửa trong chậu vừa nói:
“Dưới bàn thờ giấu giấy nến, còn cả giỏ than ở đó, ngươi thế nào lại không nhìn thấy?”
Hoài Tỷ ngẩn ra:
“Ta ở đây quen lắm, sao lại không biết?”
“Vì ta cất từ trước.”
Hoài Tỷ lập tức hiểu, giận dỗi:
“Hóa ra đại ca đã biết cha sẽ nhốt ta? Lúc ở hầu phủ còn nháy mắt cho ta, ta còn tưởng cha nể ngày Tết mà tha cho!”
“Thế thì sao? Lấy oán trả ơn à?”
Lâu Hoài Lễ lạnh mặt, nét mặt giống hệt Lâu Trường Nguy, chỉ là thêm phần nho nhã. Khi giận lên, đôi môi mím c.h.ặ.t như có lưỡi d.a.o lạnh buốt.
Hoài Tỷ vội vã dịu giọng:
“Ta thuận miệng nói thôi. Đại ca là huynh trưởng, chẳng lẽ không cho đệ nói đùa chút?”
Lâu Hoài Lễ đứng dậy:
“Ăn xong thì giấu kỹ hộp cơm. Sáng mai ta lại đến lấy.”
“Ơ hay! Đại ca bỏ mặc ta thật sao? Tay chân chí thân, sao đại ca nỡ đi?”
“Ngươi đâu còn là trẻ ba tuổi mà phải ta ở lại bầu bạn?”
Hoài Tỷ lập tức cười xòa, kéo đại ca ngồi xuống, còn rót một chén rượu:
“Được rồi, ta mời đại ca một chén.”
Lâu Hoài Lễ gạt tay:
“Không công mà ân cần, tất có mưu. Ngươi muốn gì thì nói thẳng.”
Hoài Tỷ than thở:
“Đại ca à, hồi nhỏ huynh bcòn dễ thương, giờ thì y hệt cha.”
Rồi hắn nheo mắt, do dự một chút lại cười gian, khều khều cánh tay đại ca:
“Đại ca này, đại ca đến tuổi lấy tức phụ rồi, định chọn thê t.ử thế nào?”
“Chuyện hôn nhân, nghe cha mẹ là được. Ta không bận tâm.”
“Đại ca nói dễ vậy. Hôn sự của chúng ta, nhiều khi phải nghe cả ngoại tổ phụ. Mà mắt ông ngoại thì… ôi thôi, chẳng ra gì! Nương ta, Ngụy phi, rồi cả thái t.ử phi Văn thị, toàn ví dụ rõ rành rành. Ông chọn ai cũng là hỏng chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâu Hoài Lễ bình thản:
“Người không ai hoàn mỹ. Dù không hợp ý, cũng có thể sống với nhau bằng sự kính trọng.”
“Thế thì vui vẻ gì? Giường chung mà lạnh nhạt, nhìn nhau mà không nói, thọ mạng còn chẳng giữ nổi một nửa.”
Hoài Tỷ nghiêm giọng:
“Lỡ đâu chị dâu tương lai một lòng chia rẽ tình huynh đệ thì sao? Đại ca cũng mặc kệ à?”
Lâu Hoài Lễ dừng tay cời than, ánh lửa hắt lên môi, khẽ cười nửa thật nửa giả:
“Huynh đệ tình nghĩa vốn chẳng phải thật lòng. Ai biết ta có từng mưu hại ngươi chưa?”
Hoài Tỷ vỗ vai đại ca, cười hề hề:
“Có gì thì nói thẳng. Ngươi ta chung huyết mạch, nếu đại ca có dã tâm thì ta cũng nhịn. Nhưng nếu đại ca nghe lời kẻ ngoài mà xa lánh ta, thì đừng trách ta trở mặt.”
“Khác nhau ở đâu?”
“Khác chứ! Nếu bản tính đại ca vậy, ta còn hiểu được. Còn nghe người ngoài mà nghi ngờ ta thì không thể tha thứ.”
Lâu Hoài Lễ cười khẽ:
“Thế ngươi chắc gì không nghe vợ ngươi mà xa cách ta?”
“Không đâu. Tiểu nha đầu kia dễ thương, ngoài ăn với chơi thì chẳng màng chuyện gì.”
Hoài Tỷ nói xong, đắc ý hẳn.
Lâu Hoài Lễ cau mày:
“Ngươi ở ngoài có dính dáng nữ nhân nào không? Cha có biết không?”
Hoài Tỷ vội kêu oan:
“Con trai nhà người ta đều phải theo lễ. Ta định nhờ cữu cữu và ông ngoại xin chỉ hôn cho ta đấy.”
Hắn lại nịnh nọt:
“Đại ca, đại ca là thân vệ cầm đao bên cạnh cữu cữu, giúp ta thăm dò trước.”
“Tiểu nha đầu nào?”
“Con gái trưởng của Vệ hầu. Dịu dàng, đáng yêu, thiên hạ không ai bằng.”
“Ta chưa nghe Vệ gia có nữ nhi nào nổi tiếng như vậy.” Lâu Hoài Lễ nói, “Chỉ nghe Tạ gia có con gái tài mạo song toàn.”
“Trong lòng ta thì không ai sánh bằng nàng.” Hoài Tỷ cười ngây ngất.
Lâu Hoài Lễ lắc đầu:
“Hôn sự của ngươi, hoàng thượng hay thượng hoàng định đoạt, nhưng trước hết cũng phải báo cho cha mẹ.”
Vừa dứt lời, Hoài Tỷ định nhảy dựng lên, nhưng Lâu Hoài Lễ nhđại ca chân nhấn em trở lại bồ đoàn, cười:
“Muốn cưới vợ thì tự đi cầu cha mẹ.”
Rồi nghiêm mặt hỏi:
“A Tự, trong tiểu viện hầu phủ ngươi đang giấu ai?”
Hoài Tỷ c.ắ.n miếng bánh cứng ngắc, lảng tránh:
“Cha biết, cha hỏi gì thì đại ca hỏi cha.”
Lâu Hoài Lễ nghe vậy cũng không gặng, chỉ cười, rồi đứng lên. Ra tới cửa, hắn còn khóa c.h.ặ.t từ đường lại.
Nghe bước chân xa dần, Hoài Tỷ ôm n.g.ự.c thở phào:
“Sư thúc, ân tình này ngươi nợ ta hai lần rồi. Giữ bí mật như ta, thiên hạ hiếm có.”
---
Hết chương 33.