Vệ Phồn vừa sụt sịt vừa hít khẽ, hương thơm lẫn trong không khí thoang thoảng dễ chịu, cũng không đến mức thất lễ.
Nàng kín đáo quan sát nữ quan đi theo bên người trưởng công chúa. Người kia mặc hồ phục, đội mũ da, thần thái hiên ngang, cử chỉ dứt khoát mạnh mẽ. Đến tùy tùng bên cạnh còn như vậy, chẳng biết trưởng công chúa sẽ là người thế nào…
Đi mãi một đường, cuối cùng đến Vạn Phúc cung. Lúc này Vệ Phồn mới giật mình nhận ra: Trưởng công chúa chẳng phải chính là mẫu thân của Lâu ca ca sao? Nghĩ tới đây, nàng ngẩn cả người, mắt tròn xoe.
Nữ quan thấy cảnh ấy thì vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: Tiểu nương t.ử nhà Vệ gia thật can đảm, chẳng hiểu nghĩ ngợi gì mà tự dưng ngây ra như thế.
Lục Ngạc thì sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Vạn Phúc cung chẳng phải là tẩm cung của Thái hậu sao? Sao chỉ nghe nhắc trưởng công chúa, mà Thái hậu lại “né” đi được? Tiểu thư nhà ta còn nhỏ, Quốc công phu nhân lại không đi cùng, lỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao…
Quả nhiên, trong Vạn Phúc cung không chỉ có Thái hậu, ngay cả Hoàng hậu cũng ở đó.
Vệ Phồn được nội thị dẫn vào điện, giẫm lên lớp t.h.ả.m dày, ngơ ngác quỳ xuống hành lễ với ba vị tôn nhan.
Nàng cúi đầu thật thấp, người ta bảo quỳ thì quỳ, bảo dập đầu thì dập đầu, trong lòng hoảng hốt, không biết là do sợ hay do hồi hộp. Chỉ cảm nhận được trong điện trầm hương lượn lờ, hương thơm thanh mà không gắt, ngọt mà không ngấy, ấm áp dễ chịu, khiến thần trí cũng dần yên tĩnh.
Một giọng nữ ôn hòa vang lên:
“Tiểu nương t.ử thật có phúc khí, châu tròn ngọc sáng. Ngẩng đầu cho lão thân nhìn kỹ một chút.”
Vệ Phồn nghe lời ngẩng đầu. Trên vị trí trung tâm là một phụ nhân trung niên ung dung, quý phái. Búi tóc vấn thấp, chỉ cắm đôi trâm vàng khắc hình hoa văn chim khổng tước. Trên thân mặc áo gấm màu trắng ngà, thêu cành nho uốn lượn kéo dài xuống tận vạt váy.
Vệ Phồn lập tức ngây người: Vị này chính là Thái hậu? Sao lại trẻ quá mức thế này, hoàn toàn không giống tưởng tượng của ta…
Nàng mơ hồ, mà Thái hậu cũng thấy buồn cười. Tiểu nha đầu kia quỳ mà cứ đơ ra, mặt đỏ bừng bừng, trông hệt như say rượu chưa tỉnh. Chẳng lẽ ngoại tôn của ta định cưới về một tiểu t.ửu quỷ sao?
Nữ quan cũng bất ngờ. Trên đường vào, Vệ gia tiểu nương t.ử rõ ràng còn tỉnh táo, sao giờ lại ngây dại? Liền nhắc nhỏ:
“Tiểu nương t.ử, Thái hậu đang nói chuyện với ngươi.”
Vệ Phồn chột dạ, mặt đỏ như gấc:
“Xin Thái hậu thứ tội. Thần nữ thấy dung nhan Thái hậu phảng phất như nương thân của mình, nên sợ nhận nhầm, mới…”
Lời chưa dứt, Khương Thái hậu bật cười. Thì ra nha đầu này không phải say rượu, mà mồm miệng ngọt ngào đến thế. Bao lời nịnh hót bà từng nghe qua, chẳng lời nào lọt tai bằng câu nói vô tư ấy. Nghe mà trong lòng vui lạ, hệt như thật sự thấy mình trẻ lại.
Bà ôn tồn bảo:
“Miễn lễ. Lại đây gần hơn, cho lão thân nhìn kỹ.”
Dưới ánh mắt lo lắng của Lục Ngạc, Vệ Phồn rón rén bước mấy bước, tiến đến gần trước mặt Thái hậu. Lại càng kinh ngạc hơn — Thái hậu quả thật trẻ trung đến mức khiến người ta khó tin.
Khương Thái hậu nắm tay nàng, bàn tay nhỏ mềm mại, mịn màng, toàn không thấy xương, đúng là con gái nhà quyền quý được nuôi nấng cẩn thận.
Bà mỉm cười, chỉ sang vị phụ nhân áo lễ vàng ngồi bên cạnh:
“Thế còn vị mỹ nhân này, ngươi có nhận nhầm không?”
Vệ Phồn đỏ mặt cúi lạy:
“Thần nữ bái kiến Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu vạn an.”
Vương Hoàng hậu khẽ cười:
“Vệ tiểu nương t.ử không cần đa lễ.”
Bà cùng Cơ Ương có ba người con, nhưng chẳng có con gái. Lần đầu nhìn thấy Vệ Phồn cũng thấy mấy phần ưa thích. Lại thêm vì thương yêu chất t.ử, vốn đã được dặn dò nhiều lần nên tất nhiên bà không gây khó dễ, ngược lại còn đùa:
“Vệ tiểu nương t.ử, chẳng lẽ ngươi coi ta với Thái hậu ngồi cùng như tỷ muội?”
Vệ Phồn vội cúi đầu, lí nhí:
“Là thần nữ lỡ lời, thất lễ.”
Vương Hoàng hậu nhìn dáng vẻ lúng túng ấy thì ngầm lo lắng. Chất t.ử ta vốn tinh quái, đừng để tiểu nha đầu Vệ gia bị bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Thái hậu lại chỉ sang nữ t.ử đầu đội kim quan, mặc chiến y, dung mạo kiêu sa rực rỡ ở phía bên phải, cười hỏi:
“Thế còn vị này, ngươi có nhận sai không?”
Vệ Phồn lúc này đã lấy lại bình tĩnh, khẽ nhoẻn cười, hành lễ:
“Vệ gia nữ bái kiến Trưởng công chúa.”
Rồi còn dí dỏm nói thêm:
“Đã là trưởng công chúa tự mình triệu kiến, thì thần nữ tuyệt đối không đi nhầm.”
Khương Thái hậu và Hoàng hậu đều bật cười.
Cơ Minh Sênh trưởng công chúa lại ngầm thấy chột dạ. Nha đầu này hồn nhiên đơn thuần, còn nhi t.ử ta thì như ngựa hoang bất kham, e rằng chỉ cần một ngón tay cũng đủ xoay nàng vòng vòng…
Nàng cười hỏi:
“Có biết cưỡi ngựa không?”
Vệ Phồn gật đầu, lại xấu hổ đáp:
“Biết thì biết, nhưng không giỏi lắm. Cha có cho thần nữ một con ngựa, tính tình bướng bỉnh, chẳng chịu nghe lời. Cùng lắm chỉ chịu cho ăn, chứ mỗi khi ta cưỡi thử, nó liền hý vang, phì mũi dọa người.”
Cơ Minh Sênh mỉm cười:
“Ngựa dữ cũng hiểu tính người. Thấy ngươi yếu nên mới khinh ngươi thôi.”
Rồi lại tiếc nuối:
“Ngươi không thạo cưỡi ngựa, chắc cũng chẳng biết chơi mã cầu. Nếu không, ta đã mang ngươi ra sân cùng đ.á.n.h một trận.”
Khương Thái hậu liền trách:
“Con bé còn nhỏ, nhỡ ngã ngựa thì sao?”
Cơ Minh Sênh bật cười:
“Nữ t.ử cũng phải có chút khí phách chứ.”
Trưởng công chúa vốn nổi tiếng giỏi mã cầu, còn tự nuôi một đội bóng. Vệ Phồn nghe mà thán phục không thôi, liền cười kể:
“Hồi trước thần nữ từng cùng cha đ.á.n.h cược một ván mã cầu.”
Cơ Minh Sênh nhướng mày:
“Ồ? Nói rõ xem nào.”
Vệ Phồn cười hồn nhiên:
“Năm nay trưởng công chúa cùng Mẫn vương tổ chức trận mã cầu lớn ngoài cửa Nam. Người trong dân đều cá cược. Cha thần nữ biết chuyện cũng ham vui, còn gọi thần nữ cùng đặt một ván. Ta chọn công chúa thắng, cuối cùng thắng được trăm lượng bạc.”
Cơ Minh Sênh bật cười, đưa cho nàng một miếng bánh ngọc điệp giòn tan:
“Người bình thường đều đặt Mẫn vương thắng, sao ngươi lại chọn ta?”
Nàng không tin tiểu nha đầu này thật sự biết nội tình hai đội mã cầu.
Vệ Phồn vừa nhận bánh vừa đáp tỉnh queo:
“Cha thần nữ vận may vốn chẳng tốt, ta cứ chọn ngược lại cha thì mười lần chín lần đều thắng.”
Nói rồi nàng c.ắ.n một miếng nhỏ. Miếng bánh xốp giòn, từng lớp mỏng tang như cánh ve, hương vị thơm ngọt tan ngay trong miệng. Quả nhiên đồ ăn trong cung đúng là khác hẳn bên ngoài.
---