1
Mùa đông năm Nguyên Lịch thứ bốn mươi mốt, thiên t.ử Nam Chu băng hà, phụng di chiếu, Thái t.ử Chu Kỳ kế vị.
Khắp nước để tang.
Ta mặc váy gấm đỏ thẫm dệt chỉ bạc, đứng chăm sóc cả vườn hồng mai.
Chu Kỳ cưỡi gió tuyết bước vào viện của ta: “Sao lại mặc mỏng manh thế này?”
Vừa nói vừa muốn khoác áo choàng lên người ta.
Ta ngẩng mắt nhìn hắn: “Ty Lễ giám nói trong vòng ba ngày sẽ đưa phượng bào mới tới.”
Tay Chu Kỳ đang buộc áo choàng khựng lại một chút: “An An, ta muốn đón Nhu Gia về.”
Khi ta trở thành Thái t.ử phi của Nam Chu, mới chỉ vừa cập kê.
Mà nay Thái t.ử vừa đăng cơ, đã vội vã chạy tới thương nghị với ta việc đón người trong lòng hắn về cung.
Thấy ta không nói gì, hắn lại tiếp lời: “An An, ngươi và ta đều rõ, chúng ta chỉ là hợp tác.”
“Huống hồ khi ta còn là Thái t.ử, ngươi là đương gia chủ mẫu, Thái t.ử chính phi.”
“Sau này sẽ là hoàng hậu tôn quý nhất, không cần phải chấp nhất chuyện vui đùa khi còn niên thiếu không hiểu chuyện.”
Ta quay người đi, không nhìn hắn, mở miệng cắt ngang:
“Tùy ngươi, chỉ là nàng ta sau này ở trong cung sẽ ra sao, ta không dám bảo đảm.”
Hắn trầm mặt: “Nếu đã vậy, ngươi cũng nên nghĩ cho kỹ hậu quả của việc này.”
Ném lại một câu uy h.i.ế.p nhẹ bẫng, hắn liền vội vàng rời đi.
Hậu quả ư?
Từ khoảnh khắc ta bước chân vào kinh thành này, ta đã chưa từng nghĩ đến hậu quả.
Thấy hắn nóng lòng như vậy, ta liền biết hắn đang muốn đi báo tin mừng với người trong lòng.
Thuở nhỏ ta từng gặp nàng ta một lần trong buổi thi thơ của các quý nữ kinh thành.
Người mà trong miệng Chu Kỳ dịu dàng đáng yêu ấy, là đích nữ của Thượng thư Bộ Hộ, Tống Nhu Gia.
Chỉ một lần đó thôi, ta đã kết oán với nàng ta.
2
Khi ấy, ta chỉ dùng vài ba câu đã bác bỏ toàn bộ bản sách luận mà nàng ta tự cho là hoàn mỹ.
Sau đó, nàng ta lại giả vờ vô ý, đẩy ta xuống hồ.
Đó chính là cái gọi là đùa giỡn trong miệng Chu Kỳ.
Cuối cùng, chính là những lời bịa đặt của nàng ta đối với ta ngày càng quá đáng.
Cho dù ta không làm gì, ác ý vẫn như dây leo mà điên cuồng sinh trưởng.
Có lẽ nàng ta cho rằng ta từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, những quanh co toan tính chốn hậu trạch cao môn này ta không hiểu.
Dần dần trong kinh thành lan truyền bài đồng d.a.o: 【Có phượng đậu ở Tống】.
Chưa kịp để Tống gia dập tắt lời đồn, nàng ta đã bị một đạo thánh chỉ triệu vào cung, trở thành Thuận tần của tiên hoàng.
Dù sao một con phượng hoàng hiển hách như nàng ta, ngoài hoàng thượng ra, còn ai xứng với nàng ta chứ?
Khi nàng ta nhập cung, tiên hoàng còn lớn hơn phụ thân nàng ta tới ba tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Phu quân hiện tại của ta, lúc đó đã hung dữ hỏi ta chuyện này có phải do ta làm hay không.
Thấy ta không biểu lộ cảm xúc, hắn dường như đã mặc định kẻ đứng sau nhất định là ta.
Thế là hắn quay người rời đi, từ đó không nhắc lại chuyện này nữa.
Hắn chỉ nói: “Đại sự của ngươi và ta còn chưa thành, sao có thể vì tình cảm nam nữ mà ảnh hưởng đến đại kế.”
Khi ấy ta vừa mới vào kinh, trong lòng đầy ý nghĩ báo thù, càng tiến gần chân tướng ta càng lạnh lòng.
Nhưng ta bất lực.
Dù sao ai cũng hiểu, một cô nữ không quyền không thế, cho dù làm gì cũng không thể chọc thủng bầu trời này.
Vì vậy ta đã tiếp cận Chu Kỳ, lúc ấy vẫn chỉ là Thái t.ử.
Khi đó hắn vừa được thả ra khỏi Tông Nhân phủ.
Triều chính trên dưới lại đều do Hoa Quý phi một tay nắm giữ.
Nói cho hay hắn là Thái t.ử nhưng trên thực tế, hắn chẳng khác gì ch.ó nhà có tang.
“Ta có thể giúp ngươi, trợ ngươi leo lên vị trí đó.”
Khi ấy trong mắt hắn đầy vẻ dò xét: “Ngươi? Dựa vào cái gì?”
“Điện hạ cũng biết ta chỉ là một cô nữ, nhưng ta là cô nữ của Mộ Dung gia.”
Hắn suy nghĩ một lát, trong mắt dâng lên ý cười:
“Ngươi muốn từ bản cung có được điều gì?”
“Thần nữ chỉ cầu khi điện hạ đăng cơ, ban cho thần nữ vị trí hoàng hậu là đủ.”
Chu Kỳ không phải chưa từng điều tra ta, nhưng hắn có thể tra ra được gì chứ?
Chuyện năm đó, sớm đã theo gió cát của trận chiến Xích Vân mà bị chôn vùi.
Ta đương nhiên biết Chu Kỳ và Tống Nhu Gia lưỡng tình tương duyệt.
Cho nên khi ta tra ra chuyện năm đó, Tống gia cũng là một trong những kẻ gây họa, ta đã sớm nghĩ kỹ rồi.
Những đao phủ của chuyện năm đó, ta một kẻ cũng sẽ không buông tha.
Cho dù ta đã sắp đặt khiến bọn họ chia lìa, mà Chu Kỳ vẫn không mặn không nhạt, ta liền nghĩ cách làm sao có thể châm thêm một mồi lửa lên hai người họ.
Cho nên, ngay khoảnh khắc Chu Kỳ nói muốn đón Tống Nhu Gia về cung, ta chỉ cảm thấy như trời ban cơ hội.
Gió đông… cũng nên tới rồi.
3
Đầu xuân năm Nguyên Lễ thứ bốn mươi mốt, đại điển sách phong.
Giọng nói the thé của công công vang khắp đại điện:
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tộc muội của Tống thị, phi tần tiên đế, tính tình hiền thục, Thượng thư Bộ Hộ cảm thương thân thế, nhận làm dưỡng nữ.”
“Nàng thuở nhỏ yếu ớt, được nuôi dưỡng tại Truy Vân phong, nơi Xích Vân hiểm trở. Khi trẫm gặp nguy nan, nàng từng cứu trẫm, trẫm cảm niệm ân đức.”
“Lại thấy nàng phẩm hạnh đoan chính, dịu dàng hiền thục, cảm động đến trời, đặc phong làm Tòng tam phẩm Quý tần, ban hiệu ‘Gia’, khâm thử.”
Trên mặt ta treo nụ cười đoan trang, trong lòng bàn tay dưới ống tay áo rộng lớn đã rỉ m.á.u đầm đìa.
Xích Vân… hắn vậy mà còn dám nhắc lại trận chiến Xích Vân.