“Để bù đắp, bà đề nghị giúp Chu Kỳ lên ngôi Thái t.ử, vì bà cũng vì vinh quang của Vạn thị, chính tay bà đưa d.a.o cho hắn.”
“Chu Kỳ với tư cách là đứa con hiếu thảo của bà, bước đầu tiên khi làm Thái t.ử là diệt sạch Vạn gia, bước thứ hai là g.i.ế.c Chu Vĩ, đứa con do chính tay bà nuôi lớn. Có lẽ bà không yêu Chu Vĩ, nhưng ai mà nói chắc được?”
“Có lẽ trước khi c.h.ế.t, phụ thân bà đã nói thân thế của Chu Kỳ cho các thế gia, nên hắn mới đăng cơ thuận lợi như vậy.”
“Giờ con ruột bà đã lên ngôi, bà biết ta muốn lật đổ Thái hậu để lấy lại nửa khối hổ phù, nên bày kế để ta biết chân tướng, cuối cùng đại thù được báo.”
“Chỉ có điều, đến nay Chu Kỳ vẫn nghĩ là do mình làm chưa đủ tốt nên Hoa Vân mới không yêu hắn.”
“Bí mật mà cả thiên hạ đều ngầm hiểu này, bà thật sự còn muốn giấu hắn sao?”
Bà ta cầm gương đồng lên, ánh mắt trở lại tỉnh táo, đáp:
“Ta chỉ là chưa nghĩ ra phải đối diện với hắn thế nào, dù sao hắn đã g.i.ế.c Vĩ nhi, đứa ta tự tay nuôi lớn.”
Ngoài cửa, Chu Kỳ đúng lúc bước vào, thần sắc bi thương:
“Vậy sự tồn tại của ta rốt cuộc là sai lầm sao? Mẫu thân của ta.”
Hai chữ cuối cùng, hắn gần như nghiến răng nói ra.
Vạn thị im lặng, không nhìn hắn, chỉ soi gương vuốt mặt mình, hồi lâu mới nói:
“Ta đã giúp ngươi lên ngôi, ngươi chưa tính là quá tham lam.”
Ta vừa vỗ tay vừa châm chọc:
“Thật là tình mẫu t.ử vĩ đại.”
Bà ta đột nhiên ném mạnh gương đồng xuống đất, dáng vẻ điên loạn lại giống hệt Chu Kỳ bên cạnh.
“Ngươi hiểu cái gì? Độc phụ Hoa Vân kia sao có thể đấu lại kẻ từ nhỏ đã lăn lộn trong thế gia như ta.”
“Nếu không phải năm đó phụ thân làm chuyện ngu xuẩn đó, người cười đến cuối cùng phải là ta.”
“Nhưng giờ bà ta cũng đã c.h.ế.t, vẫn là ta thắng.”
“Còn ngươi, sau khi biết ngươi mới là con ta, ta đã hết sức thuyết phục phụ thân giúp ngươi lên ngôi, chẳng phải ngươi cũng đã có được thứ mình muốn rồi sao?”
“Còn ta thì sao? Ta là gì? Là công cụ để ngươi thắng Hoa Vân sao?”
Chu Kỳ gần như gào lên.
Sau đó, hắn một tay bóp c.h.ặ.t cổ bà ta, tự tay bóp c.h.ế.t bà ta.
14
Sau ngày đó, Chu Kỳ tuyên bố ra ngoài rằng Thái hậu c.h.ế.t vì bệnh cấp, lại lấy cớ quốc sự bận rộn, tang lễ chỉ làm vỏn vẹn ba ngày.
Những ngày hắn đến cung của ta ngày càng nhiều, thậm chí Ôn Tiệp Dư và Tống Nhu Gia đến cầu kiến, hắn cũng không gặp.
Hắn nói: “Vẫn là ở chỗ An An khiến trẫm cảm thấy dễ chịu.”
Khi nói câu này, trong mắt hắn không có chút nhiệt độ nào, ta biết, ta phải nhanh hơn nữa.
Mưa dầm liên miên khiến các nơi bùng phát lũ lụt với mức độ khác nhau.
Chu Kỳ sai người đi cứu tế, nhưng nhận được hồi báo là quốc khố trống rỗng, căn bản không có lương thực để cứu trợ.
Chẳng bao lâu, khắp nơi nổi lên nghĩa quân.
Tin truyền về kinh là bách tính phát hiện lương cứu tế toàn là cát sỏi.
Triều đình không nuôi nổi họ, vậy thì họ lật đổ triều đình này.
Chu Kỳ vừa hạ triều đã đến cung ta, hắn nhìn ta đang ngồi thêu thùa, giọng khàn khàn hỏi:
“Việc này ngươi có biết không?”
Ta giả vờ hồ đồ: “Việc gì?”
Hắn bước tới, cầm lấy kim chỉ trong tay ta ném sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Chúng ta nhìn nhau, không ai nói gì.
Rất lâu sau, hắn mới xoay người rời đi.
Nghĩ lại, Ôn Tiệp Dư cũng đã lâu chưa đến.
Khi ta đến Trường Lạc cung nơi nàng ở, chỉ nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên trong.
Là nàng và Chu Kỳ.
Nàng nói: “Bệ hạ, chàng có yêu ta không?”
Chu Kỳ đáp: “Đương nhiên.”
“Vậy vì sao chàng vẫn giữ lại Hoàng hậu? Mưu đồ của nàng, ta đã nói hết cho chàng rồi.”
“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, nhớ chưa?”
Sau đó là những lời thì thầm ân ái.
Ta đã sớm đoán nàng sẽ phản bội ta, nhưng khi sự thật xảy đến, vẫn khiến ta nghẹt thở.
Mưa đã tạnh, nhưng loạn lạc các nơi vẫn chưa dừng.
Chu Kỳ không còn binh để dùng, liền nhớ đến hổ phù trong tay ta.
Ta biết, một khi giao hổ phù ra, ta chắc chắn phải c.h.ế.t.
Mạng ta, sống còn có giá trị hơn c.h.ế.t.
Ta uống trà trước mặt, nhìn Chu Kỳ từng muỗng ăn hết bát hạnh nhân lộ, nói:
“Thần thiếp đã nói rồi, hổ phù bị huynh trưởng mang đi, ở trên t.h.i t.h.ể huynh trưởng Mộ Dung Kỳ. Ngài cứ đi tìm đi, tìm được nhớ nói cho thần thiếp, thần thiếp còn phải đi thắp cho huynh ấy một nén nhang.”
Hắn đặt bát xuống, giận dữ rời đi.
Những cuộc đối thoại như vậy đã xảy ra không biết bao nhiêu lần.
Cuối cùng bất đắc dĩ, hắn điều động một phần cấm quân, lại bắt đầu trưng binh trong dân gian.
Việc dẹp loạn kéo dài đứt quãng mấy tháng, chịu qua mùa đông rét buốt, chớp mắt đã đến đầu xuân.
Tính toán thời gian, Tống – Ôn hai người cũng gần đến ngày sinh.
Đến ngày đó, Tống Nhu Gia chuyển dạ trước.
Nước m.á.u đổ ra hết chậu này đến chậu khác mà vẫn chưa sinh được.
Chẳng bao lâu sau, Ôn Tiệp Dư cũng nói mình đau bụng khó chịu.
Ta quay đầu nhìn Chu Kỳ, giữa mày hắn nhíu c.h.ặ.t.
Có lẽ những đả kích từ Vạn thị và Hoa Vân quá lớn.
Tình cảnh hôm nay lại giống hệt năm xưa.
Ta l.i.ế.m đôi môi khô, ánh mắt lóe sáng, Chu Kỳ sẽ phản ứng thế nào đây?
Ta vô cùng chờ mong.
Một tiếng khóc x.é to.ạc màn đêm, Gia quý tần sinh rồi!
Còn Trường Lạc cung vẫn không có động tĩnh.
Khoảng nửa nén hương sau, bà đỡ run rẩy đến báo:
“Bẩm… bẩm bệ hạ, Ôn Tiệp Dư sinh ra một t.h.a.i c.h.ế.t…”
Chu Kỳ sững người hồi lâu.
Hắn bước vào Bình Lạc uyển, lấy kim bên cạnh, lần lượt chích đầu ngón tay của mình và đứa trẻ vừa sinh của Tống Nhu Gia, nhỏ vào chậu nước bên cạnh.