Không gì khác, chỉ là khi đó Hoa - Vạn hai người tranh đấu ngầm, Chu Kỳ lúc nhỏ sống như đi trên băng mỏng, không được sủng ái như Chu Vĩ, bị bắt nạt cũng chẳng có Hoa quý phi đứng ra cho hắn.
Có lẽ cũng từ khi đó, Chu Kỳ đã nhận ra sự thật, mẫu thân không yêu hắn.
Kẻ dưới nhìn sắc mặt chủ t.ử mà hành sự, hắn khó tránh khỏi cuộc sống khổ sở.
Đêm Trung thu năm ấy, Chu Kỳ bị Vạn quý phi và nhi t.ử bà ta tính kế mà bị cấm túc.
Khắp nơi ca múa vui vẻ, chỉ có hắn phải ôm bụng đói một mình.
Mà khi đó lại có một cô nương mang tới cho hắn một đĩa bánh nhỏ.
Khi ấy Chu Kỳ không biết nàng là ai, chỉ nhớ trên người nàng có mùi hương hoa mai.
Sau đó, Chu Kỳ không còn gặp lại nàng nữa.
Tiên hoàng có lẽ thật sự yêu Hoa quý phi, bất chấp phản đối của triều thần, trực tiếp lập Chu Kỳ làm Thái t.ử.
Nhưng chính Chu Kỳ cũng hiểu rõ, mẫu thân không yêu hắn, hắn phải tự mưu tính cho mình.
Thế là tình cảm thuở thiếu niên bị chôn sâu trong lòng.
Hắn nhẫn nại vì đại kế mà từng bước tiếp cận Tống Nhu Gia cùng một đám quý nữ thế gia.
Tống Nhu Gia phát hiện hắn thích hương mai, liền thuận theo sở thích ấy, khiến Chu Kỳ ngày càng nhiệt tình với nàng ta.
Mà Chu Kỳ lừa dối quá lâu, đến chính hắn cũng tưởng rằng mình thật sự đã yêu Tống Nhu Gia.
“Hoàng hôn giáng chức, đường Triều Dương tám nghìn dặm.”
Một lần sơ suất, Chu Kỳ bị giam vào Tông Nhân phủ, ăn mặc còn không bằng cung nhân.
Cô nương kia lại xuất hiện.
Thỉnh thoảng nàng lén đưa đồ cho hắn qua lỗ ch.ó nơi góc tường Tông Nhân phủ.
Còn kể cho hắn nghe chuyện ngoài cung, khuyên hắn phải tiếp tục sống, phải tiến về phía trước.
Có một lần, Chu Kỳ theo tay nàng đưa đồ vào mà nhìn thấy trên đó có một đóa hoa mai nhỏ.
Hắn chợt nắm lấy đóa mai, hỏi nàng người năm đó là ngươi, đúng không?
Nữ t.ử không nói gì, chỉ rút tay về rồi rời đi.
Về sau nàng tới, cũng không mở miệng nữa.
Đóa mai gieo từ thuở thiếu niên, cuối cùng hóa thành lửa cháy lan đồng cỏ.
Sau này Chu Kỳ ra khỏi Tông Nhân phủ, trong lòng vẫn mang theo đóa mai ấy.
Khổ công tìm kiếm không có kết quả, cho đến khi hắn phát hiện trên cổ tay Tống Nhu Gia có hoa mai.
Trong lòng Chu Kỳ tuy có nghi ngờ, nhưng khi Tống Nhu Gia từng câu từng chữ kể lại quá khứ của bọn họ, hắn liền hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.
Tựa như thật sự muốn cùng nàng ta một đời một kiếp một đôi người.
Khi đó trong kinh thành đâu đâu cũng truyền tụng mỹ danh của Tống Nhu Gia, chuyện hai người định thân dường như đã là điều chắc chắn.
Nhưng ta sao có thể để bọn họ như ý?
Lửa đã đủ lớn, chỉ cần thêm một luồng gió đông.
Sau đó, Tống Nhu Gia liền bị triệu vào cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng nếu tình cảm tìm lại ấy, tất cả đều là dối trá thì sao?
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngay từ đầu, cô nương đưa bánh Trung thu hôm đó quả thật không phải Tống Nhu Gia.
Nàng chỉ là một cung nữ ở Ỷ Mai viên, việc đi đưa đồ là do Tống Nhu Gia sai khiến.
Chỉ là những món đó vốn là đồ Hoa quý phi ban thưởng, Tống Nhu Gia không muốn ăn lại không dám vứt, đành sai cung nữ mang đi cho người khác.
Đồ ngự ban, cung nữ nào dám tùy tiện xử lý, vòng đi vòng lại lại đưa đến tay Lục hoàng t.ử Chu Kỳ khi ấy.
Sau này, người đưa đồ cho Chu Kỳ ở Tông Nhân phủ cũng không phải Tống Nhu Gia.
Nàng là thị nữ của Tống Nhu Gia.
Không hiểu vì sao, phong thái ôn hòa nhã nhặn của Chu Kỳ khiến thị nữ đó sinh lòng thương hại.
Khi nàng mang đồ tới, bị Tống Nhu Gia bắt quả tang.
Sau này Chu Kỳ đắc thế, Tống Nhu Gia nhớ lại chuyện này, t.r.a t.ấ.n thị nữ kia ép nàng khai ra chi tiết, rồi lấy mạng nàng.
Những chuyện này bọn họ tưởng kín đáo, nhưng cung nữ Ỷ Mai viên kia có một ma ma rất thương nàng.
Mà ma ma đó hiện đang làm việc trong cung của ta.
Còn thị nữ của Tống Nhu Gia có một người bạn thân, hiện giờ chính là cung nữ quét dọn trước điện của ta.
Ta chẳng làm gì cả, chẳng qua chỉ khiến người trong cung học theo Tống Nhu Gia, dùng chu sa điểm lên cổ tay vẽ một đóa hoa mai mà thôi.
Chu Kỳ và vị phụ hoàng đa nghi của hắn giống nhau, một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, sớm muộn cũng sẽ lớn thành cây đại thụ.
Sau khi Chu Kỳ phát hiện hoa mai trên cổ tay Tống Nhu Gia là giả, tự nhiên nổi giận, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến ta?
Những chuyện này không khó điều tra, nói cho cùng là Chu Kỳ không muốn điều tra.
Hắn vốn có thể đòi lại công đạo cho hai nữ t.ử kia, nhưng hắn không làm.
Còn giả bộ tình sâu nghĩa nặng với Tống Nhu Gia, thật khiến người ta buồn nôn.
Ba ngày sau, phụ thân của Tống Nhu Gia, Tống Nhạc vào cung, không biết lại đạt được thỏa thuận gì với Chu Kỳ, đến chiều đã giải cấm túc cho Tống Nhu Gia.
Trong cung truyền rằng trong thời gian bị cấm túc, Tống Nhu Gia gặp quỷ, phát bệnh, tinh thần hoảng loạn.
Chu Kỳ nghe tin lập tức vội vã tới thăm nàng ta.
Hai người dường như lại trở về như trước.
Nhưng gương vỡ rồi, đâu dễ lành lại.
Sự thật vốn chẳng ai quan tâm, người ta chỉ tin điều mình muốn tin.
Giống như bây giờ, họ lại chen chúc nhau muốn tới cung của Tống Nhu Gia làm việc.
7
Một tháng sau, Chu Kỳ dẫn theo một nữ t.ử đang m.a.n.g t.h.a.i vào cung, phong làm Tiệp dư, ban hiệu “Ôn”.
Quả không hổ là nhi t.ử của tiên hoàng.
Chu Kỳ chăm sóc nàng hết mực, cuối cùng Tống Nhu Gia không ngồi yên được nữa.
Nàng ta đến lãnh cung.