Bùi Việt vừa dứt lời, tay nhỏ mảnh khảnh kia thật sự duỗi tới chỗ hắn, chỉ tay màu xanh đan xen vào nhau, đến khi sờ được chén trà nhỏ, lập tức nắm lấy. Nàng hơi dùng sức, Bùi Việt có cảm giác căng c.h.ặ.t giống như đã từng quen thuộc. Hắn nhìn chằm chằm một lát, rồi nghiêng đầu đi.
Sau khi Thư Quân đỡ lấy chén trà thì thẳng lưng, ừng ực một ngụm uống cạn nước trà.
Nếu nàng không đưa tay ra, còn không phải là bán đứng mình, nói cho Bùi Việt nàng biết đao trên eo kia là cái gì sao?
Thư Quân mặt không đỏ tim không đập loạn, chầm chậm nhấc khăn ướt lên. Đợi tầm mắt thích ứng một lát, nàng đứng dậy thi lễ với Bùi Việt.
“Bệ hạ, thời gian không còn sớm. Thần nữ phải xuất cung.”
Bùi Việt nhìn nàng đang cố gắng giữ bình tĩnh, môi mỏng hơi mím. Nếu là trước kia hắn sẽ giữ nàng lại dùng bữa, nhưng mà bây giờ đã như vậy, đành sửa lời nói: “Đi đi, người đâu, đem hộp đồ ăn đã chuẩn bị cho Thư cô nương mang về.”
Nàng đã sớm đói lả, đồ ăn cũng đã bày ở bên điện, nhưng nàng muốn đi, hắn sẽ không miễn cưỡng.
Cuối cùng chạm vào má lúm đồng tiền xinh xắn của nàng: “Trên đường nhớ ăn.”
Sự bối rối mà Thư Quân khó khăn lắm mới đè xuống lại trỗi dậy, hắn trước sau như một hiểu rõ nàng, hiểu được nàng đang đói vô cùng.
“Tạ bệ hạ.”
Tiểu cung nữ tên Linh Linh kia thấy trên trán Thư Quân dính chút nước, dùng khăn tay tinh tế lau giúp nàng.
Trong lúc chờ cung nữ, Lưu Khuê tự mình cuộn lại bức tranh đã được sửa chữa xong trình lên cho Bùi Việt. Bùi Việt nhìn qua, thật sự không nhìn ra dấu vết, có thể thấy được kỹ thuật của cô nương rất tốt. Hắn vốn không ôm hy vọng quá lớn, không ngờ lại cho hắn một niềm vui đáng kinh ngạc.
Bùi Việt nâng mắt nhìn cô nương duyên dáng yêu kiều: “Quân Quân, Thái Hoàng Thái Hậu cực kỳ yêu thích bức tranh này. Lúc đầu lão nhân gia nhìn không rõ, nên để nến sát vào một chút, mới không cẩn thận cháy mất một góc bức tranh. Hôm nay coi như nàng đã lập được công lớn, trẫm muốn thưởng nàng, vậy Quân Nhi có muốn thứ gì không?”
Thư Quân để mặc cho tiểu cung nữ giúp nàng xử lý tóc mái bị ướt, giận dỗi cười nói: “Bệ hạ, ngài ban cho mẫu thân ta nhiều t.h.u.ố.c viên như vậy, không tiếc ơn cứu mạng đối với cả nhà ta. Ta cùng lắm chỉ báo đáp một chút thôi, cho dù ngài nói muốn ban thưởng, thần nữ cũng nhận không nổi.”
“Nhưng mà…” Thư Quân lưu luyến không rời liếc nhìn bức tranh cuộn tròn kia: “Bức tranh này được xem là tác phẩm đắc ý lúc tuổi già của lão tiên sinh Hứa Nghĩa Sơn, bệ hạ có thể cho phép ta vẽ lại một bức được không?”
“Có thể.” Hoàng đế trẻ tuổi nhíu mày thật sâu: “Có điều, bức tranh này quá quý giá, trẫm không thể hứa cho nàng mang về. Nếu nàng muốn vẽ lại, chọn ngày vào cung vẽ lại là được.”
Thư Quân không chút do dự đồng ý.
Đợi nhận hộp đồ ăn, lúc ngơ ngơ ngác ngác rời cung, Thư Quân xoa xoa gò má nóng bừng.
Không đúng nha! Sao nàng mơ mơ hồ hồ vào cung, lại còn hẹn lần thứ hai?
Ngày thứ hai sau khi Thư Quân ra cung, Bùi Việt tràn đầy chờ mong. Ngày ấy nàng vừa về nhà đã vào cung ngay, hôm nay có lẽ cũng sẽ như thế, nhưng mà mặt trời mọc rồi lặn, vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Có lẽ hôm nay có việc, vậy chắc là ngày mai.
Nỗi niềm chờ mong qua từng ngày từng ngày chậm rãi bị hao mòn.
Nghĩ cô nương muốn lỡ hẹn, lồ,ng n.g.ự.c hắn như nghẹn lại.
Trong miệng nói muốn buông tay, đến khi làm lại không dễ dàng như vậy.
Bùi Việt nhéo giữa mày, tay cầm b.út son cũng không động đậy.
Màn đêm sắp buông xuống, sương mù dày đặc tụ ở chân trời. Lưu Khuê thắp đèn cho hắn xong, thấy sắc mặt hắn không vui, nhẹ giọng dò hỏi.
“Bệ hạ, có lẽ trong nhà cô nương có việc, ngài xem, hay là sai Lận Tuân đi hỏi thăm cho rõ ràng?”
Bùi Việt hiếm khi canh cánh trong lòng vì ai đó, đây là lần đầu tiên, ngay cả những lần xa cách với Thư Quân trước đây cũng không giống như vậy, khát vọng trong lòng hắn ngày càng mãnh liệt. Điều này có ý nghĩa gì, trong lòng hắn hiểu rõ.
Bùi Việt một lần nữa bắt đầu phê duyệt tấu chương, câu chữ hiện ra như móc câu dưới ngòi b.út, không lập tức đáp lời.
Thư Quân đã hoàn toàn quên mất chuyện này.
Màn đêm buông xuống trở lại trong phủ, trong nhà xảy ra chút chuyện, thì ra lần trước trưởng tỷ Thư Linh gặp mặt Thế t.ử Liễu gia tại hành cung. Liễu Thế t.ử trở về lập tức cùng trong nhà đề ra ngày đính hôn, một ngày này Liễu gia tới cửa, định ngày đón dâu là hai tháng sau, còn tiện thể mang theo lễ vật cho các thiếu gia cô nương trong phủ.
Thư Quân cũng có một phần, lão thái thái gọi nàng qua. Thư Quân tiếp lễ, khách sáo vài câu, lão thái thái, nhị phu nhân cùng đám người Thư Chi nhân cơ hội chế nhạo nàng, chê cười nàng gả không ra. Thư Quân không để ở trong lòng, Tô thị lại có chút bực bội, màn đêm buông xuống lập tức phun ra một b.úng m.á.u.
Chuyện hộc m.á.u này, Tô thị gạt Thư Quân.
Vừa lúc ngày hôm sau, Thư Lan Phong trở về nói cho Tô thị, vị Nho học tông t.ử mới được thăng chức kia từ chối lời đề nghị hôn sự nhà cao cửa rộng, ngỏ ý bằng lòng kết thân với Thư Lan Phong.
Thì ra ngày ấy y vừa gặp đã yêu Thư Quân.
Thư Lan Phong thầm vui mừng, trở về lập tức bàn bạc cùng Tô thị. Tô thị vốn còn có chút do dự, nghĩ đến thân thể mình không tốt lắm, lỡ như có chuyện gì thì cũng nên sớm gả con gái đi, cho nên mới đồng ý gặp Trần Văn Chu một lần.
Ngày Bùi Việt còn đang dốc hết ruột gan vì Thư Quân, Trần Văn Chu phong độ nhẹ nhàng tới thăm nhà.
Buổi sáng ánh mặt trời còn đang ch.ói chang, vậy mà sau giờ ngọ sương mù dày đặc không tan đi, Thư Lan Phong đón Trần Văn Chu vào phòng khách của tam phòng. Nói là phòng khách, lại không rộng lắm, chỉ có một gian nhà ở, mặt đông là thư phòng Thư Lan Phong, phía tây là sương phòng, lúc thân thể Tô thị không khoẻ, sẽ cùng trượng phu ở chỗ này.
Nam t.ử bên ngoài không thể vào phòng, Thư Lan Phong tốn chút công sức ôm Tô thị đến sương phòng ngồi.
Thư Quân được Tô thị sắp xếp ở sau bình phong. Sáng sớm nàng định hứng chút sương thu làm bánh bao nếp ăn, lại bị Tô thị bắt sửa soạn một phen, mặc áo khoác màu đỏ thu hải đường vừa mới làm, viền lông thỏ, khiến đôi mắt hạnh và làn da trắng như tuyết kia đẹp đến không giống người trần.
Dù có ngốc đến đâu Thư Quân cũng hiểu được chuyện gì, sốt ruột năn nỉ.
“Mẫu thân, người muốn nữ nhi nói bao nhiêu lần nữa đây! Nữ nhi thật sự không muốn gả chồng, người đây là muốn ép nữ nhi cắt tóc làm ni cô phải không?”
Tô thị nghe vậy cảm thấy tức giận, che miệng suýt nữa không thở nổi. Đơn ma ma vừa giúp Tô thị vuốt n.g.ự.c, vừa tận tình khuyên bảo Thư Quân: “Cô nương ngoan, ngài nghe lời phu nhân lần này đi.”
Đơn ma ma liên tục đưa mắt ra hiệu cho Thư Quân, muốn nàng đừng đối nghịch với Tô thị.
Thư Quân thấy mẫu thân ho đến không thở nổi, cũng không dám mạnh miệng nữa, nhấc làn váy xoay quanh sau bình phong, gấp đến độ muốn khóc: “Nhưng mà con...”
Nàng không thể gả chồng. Nàng vừa mới từ chối Hoàng đế, quay lưng lại gả cho người khác. Một khi Hoàng đế thẹn quá thành giận, chỉ một cái b.úng tay đã có thể bóp ch,ết nàng.
“Không có nhưng nhị gì hết!” Tô thị lộ ra chút nhẫn tâm hiếm thấy, ngón tay run rẩy chỉ ghế gấm, nhìn nữ nhi nước mắt doanh tròng, trong lòng đau xót, giọng nói chậm lại: “Con gái à, con cứ ngồi xuống trước, không cần nói gì cả. Nếu con không vui, mẹ còn có thể nhét con vào kiệu hoa sao?”
Thư Quân thầm nghĩ, nhìn tình hình này có lẽ đối phương đã đến trong phủ, ầm ĩ đến xấu mặt chỉ chọc cho mẫu thân tức thêm, không bằng ứng phó trước đã.
Vì thế nàng nghiêm túc ngồi bất động ở sau bình phong.
Một lát sau, bên ngoài hành lang truyền tới tiếng bước chân, vừa nói vừa cười. Thư Quân nghiêng tai lắng nghe, giọng kia có vài phần quen thuộc, nàng chớp chớp mắt, chẳng lẽ đây là nam t.ử đã gặp mặt tại hành cung ngày ấy?
Đơn ma ma ở một bên quan sát sắc mặt nàng, nhìn Tô thị chớp mắt vài cái. Tô thị che che miệng, trong lòng thoải mái hơn một chút.
hằng nguyễn
Ánh sáng trước cửa bị che lại, hai bóng dáng một trước một sau tiến vào.
Trần Văn Chu trông thấy Tô thị ngồi ngay ngắn ở dưới bình phong, vội vàng tiến lên dập đầu.
“Học trò thỉnh an sư mẫu.”
Khoé mắt y lặng lẽ liếc mắt nhìn bình phong một cái, có bóng dáng hơi di động, đoán được Thư Quân ở nơi đó.
Lần đầu tiên Tô thị nhìn thấy Trần Văn Chu, vui mừng nói không nên lời, hiếm có nam t.ử có thể làm bà cảm thấy đẹp, ôn hòa mà không mất đi sắc bén.
“Mau đứng lên.”
Thư Lan Phong ngồi ở chủ vị, Trần Văn Chu ngồi ở phía dưới ông.
Tô thị hàn huyên vài câu với y trước, hỏi y tình hình đọc sách ở Quốc T.ử Giám.
“Sau này tiếp tục đọc sách ở Quốc T.ử Giám, hay là đi theo Tần lão Thái phó học riêng?”
Trần Văn Chu chắp tay nói: “Hồi bẩm sư mẫu, Thái phó căn dặn học trò ban ngày đọc sách ở Quốc T.ử Giám, buổi tối đến Tần gia nghe lão nhân gia dạy bảo. Học trò đã qua kỳ thi mùa thu năm nay, cần tập trung toàn lực cho kỳ thi mùa xuân năm sau, tạm thời chưa dám thả lỏng.”
Nói tới đây, Trần Văn Chu ngừng lại một chút, hơi khom người: “Nói ra thật xấu hổ, học trò vốn muốn chờ đỗ đạt cao trung mới đến phủ cầu thân, nhưng thật sự lo lắng...” Nhẹ nhàng liếc mắt nhìn chỗ bình phong một cái: “Lo lắng lão sư và sư mẫu gả sư muội cho người khác, cho nên mặt dày tới cửa.”
Tô thị và Thư Lan Phong nghe xong lời này, nhìn nhau.
Lời này có chút khiêm tốn.
Trần Văn Chu vốn định chờ đỗ đạt cao mới đính hôn, như vậy cũng là có trách nhiệm đối với cô nương. Tiếc rằng thanh danh y vang dội, gần đây người làm mai thi nhau đạp vỡ ngạch cửa, thay vì ngày ngày phiền não, còn không bằng sớm đính hôn, c.h.ặ.t đứt ý niệm của những người khác.
Việc này Thư Lan Phong và Tô thị hiểu rõ ràng, Trần Văn Chu không hề làm bộ làm tịch, mà lại hạ thấp tư thái của chính mình, có thể thấy được tấm lòng chân thành.
Tô thị càng thêm vừa lòng.
“Hôn nhân đại sự lệnh của cha mẹ lời người mai mối, ngươi đã hỏi qua cha mẹ trong nhà chưa?”
Trần Văn Chu lập tức nhấc đầu gối, quỳ xuống: “Sư mẫu bao dung, không phải là Văn Chu cố ý thất lễ, thật sự là cha mẹ trong nhà đã qua đời, từ nhỏ được một cô mẫu họ hàng xa nuôi lớn. Ba năm trước đây cô mẫu theo nhi nữ ẩn cư ở nông thôn, đã không hỏi đến chuyện đời.”
“Văn Chu đã xin Thái phó chấp thuận, chỉ cần sư mẫu và lão sư gật đầu, ít ngày nữa có thể mời lão nhân gia thay Văn Chu làm chủ.”
Nếu vội vàng mời Thái phó tới cửa, không khác nào tạo áp lực. Lúc trước Thư gia đã trải qua hai cửa hôn sự không thành, Trần Văn Chu không dám l* m*ng, cho nên trước tiên lén cho Thư Lan Phong thấy tâm ý, vừa lúc Tô thị cũng muốn gặp Trần Văn Chu trước một lần, nên mới có sự việc hôm nay.
Đợi mọi việc chắc chắn rồi, lại mời bà mối tới cửa, tất cả đều vui mừng.
Làm sao mà Tô thị không nhìn ra bí mật bên trong, thầm nghĩ đứa nhỏ này làm việc ổn thỏa. Từ nhỏ không cha không mẹ, toàn dựa vào chính mình từ từ đi lên, nhất định là người gánh vác được trách nhiệm, tướng mạo tài năng lại như vậy, thật sự là con rể xứng đáng được chọn.
Tô thị cười nhìn thoáng qua Thư Lan Phong, Thư Lan Phong biết ngay bà vừa lòng.
Thư Lan Phong lấy cớ bàn luận tranh họa với Trần Văn Chu, đưa y đến thư phòng.
Lúc này tâm trạng Tô thị thoải mái, nắm tay Thư Quân đi dọc theo hành lang về hướng hậu viện.
Gió thổi giống như d.a.o nhỏ cắt vào gò má, Tô thị không chịu nổi lao lực mà ho khan vài tiếng, Thư Quân cùng Đơn ma ma một trái một phải che chở bà, giúp bà chắn gió lạnh. Thân thể Tô thị khó chịu, trong lòng lại vui vẻ, không nhịn được khuyên Thư Quân.
“Con gái, con cũng chính mắt thấy rồi đó, còn có ai tốt hơn nó à? Rõ ràng người ta có thể chọn nữ nhi nhà cao cửa rộng, vì sao nhất định phải tới nhà chúng ta cầu hôn, là nó thật lòng thích con.”
Thư Quân nâng tay áo dài rộng chắn gió, đối mặt với bà trên hành lang, rưng rưng nước mắt nói: “Mẫu thân, hai người đừng làm bậy. Nữ nhi đã quyết định rồi, cho dù là Thiên Vương lão t.ử con cũng sẽ không gả.”
Tô thị tức giận đến đau n.g.ự.c, không thở nổi một hơi, đỡ rào chắn bên cạnh ngồi xuống, suy yếu mà lắc đầu: “Vậy khoảng thời gian trước con mất hồn mất vía, không phải vì nó, thì là vì ai?”
Thư Quân ngẩn ngơ, lời nói nghẹn ở cổ họng, không thể giải thích.
Thì ra mẫu thân và phụ thân hiểu lầm nàng coi trọng Trần Văn Chu.
Đúng vào lúc này, một tỳ nữ mặc kệ mưa to gió lớn, cả người ướt đẫm từ trong viện chạy tới, nhìn Tô thị và Thư Quân hô to.
“Không hay rồi phu nhân, chuyện Trần công t.ử tới cửa bị lão thái thái bên kia biết được. Lão thái thái sai Lưu ma ma mời Trần công t.ử đi thượng phòng.”
Ngực Tô thị cứng lại, suýt nữa phun ra một ngụm m.á.u.
Lão thái thái làm như vậy, tuyệt đối không có ý tốt.
Bà gấp đến độ thúc giục Đơn ma ma đi thượng phòng.
“Ngươi mau đi nhìn một chút, tuyệt đối không thể để bà lão kia phá hỏng hôn sự của Quân Nhi.”
Đơn ma ma thở dài một tiếng, vội vàng đi đến thượng phòng.
Thật ra Thư Quân không để ở trong lòng, nàng đỡ Tô thị trở về phòng.
Tô thị nhớ mãi chuyện này trong lòng, một ngụm m.á.u bị nghẹn muốn nôn cũng không nôn được.
Bà thấy Thư Quân vô cùng bình thản, lại cảm thấy tinh thần và thể xác đều mệt mỏi: “Đứa ngốc Quân Quân này, khi nào mới có thể suy nghĩ cho chính mình?”
Thư Quân mím môi, ngồi ở đối diện bà vò khăn tay thành một nhúm: “Ý của nữ nhi rất rõ ràng, chính là muốn kén rể.”
Nàng chỉ có thể dùng “kén rể” làm bia đỡ, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, mới nói chuyện của nàng và Bùi Việt với cha mẹ.
Đợi khoảng một chén trà nhỏ, tiểu tỳ nữ đi tìm hiểu tin tức đã trở lại, lúc này hai mắt nàng ấy đỏ lên, gấp đến độ muốn khóc.
“Phu nhân, lão thái thái coi trọng Trần công t.ử, nói cái gì mà đính hôn trao đổi thiếp canh, đến thượng phòng lấy. Trần công t.ử không thể từ chối trước mặt, nên đã đồng ý.”
Tô thị đột nhiên nắm vạt áo: “Bà ta làm vậy là có ý gì?”
Tiểu tỳ nữ nhìn thoáng qua Thư Quân, khóc ròng nói: “Ý của lão thái thái là tam phòng chúng ta không có nhi t.ử, để cô nương ở trong nhà kén rể. Hôn sự này để cho tứ tiểu thư, đoán chừng là muốn thừa dịp trao đổi thiếp canh sẽ thay mận đổi đào đổi thành tứ tiểu thư.”
Tô thị trào ra một ngụm m.á.u, sặc ở trong cổ họng, lập tức ngất đi.
Thư Quân nhìn thấy hai mắt Tô thị trắng bệch, trái tim rơi xuống.
“Mau, mau đi mời đại phu!”
Đơn ma ma không ở đây, trong phòng chỉ còn mấy nha đầu không có kinh nghiệm. Thư Quân thúc giục Thược Dược đi mời Thư Lan Phong, lại dặn dò tỳ nữ đi tìm t.h.u.ố.c viên, bản thân nàng đỡ Tô thị, bật khóc nức nở.
“Mẫu thân, mẫu thân...”
Chủ mẫu đột nhiên ngất, trong phòng loạn cào cào.
Bên kia Thư Lan Phong vừa tiễn Trần Văn Chu, nghe nói việc này, gấp đến độ như kiến bò chảo nóng, tự mình xoay người lên ngựa chạy về hướng y quán ngày thường xem bệnh. Mà Đơn ma ma được tiểu nha hoàn bẩm báo, cũng sợ tới mức hồn bay phách lạc, lúc gần đi liếc mắt nhìn dáng vẻ đắc ý của nhị phu nhân một cái, uất hận nói.
“Một đám không có lương tâm, đoạt một lần còn muốn cướp lần thứ hai, làm nhiều chuyện trái với lương tâm như vậy, cũng không sợ Diêm Vương tìm tới cửa!”
Nhị phu nhân vốn là vì chuyện cửa hàng mà nghẹn một hơi, nghe được những lời này của Đơn ma ma, chạy đuổi theo.
“Ngươi là thứ bà t.ử hỗn hào không biết xấu hổ, nơi này là viện của lão thái thái, nào có chỗ cho ngươi nói chuyện. Sao ngươi có mặt mũi nói tới Diêm Vương, ta thấy là Diêm Vương đang mang đen đủi tới tam phòng các ngươi thì có.”
Lời này thực sự chọc trúng chỗ đau của Đơn ma ma, bà bật khóc: “Các ngươi cẩn thận gặp báo ứng!” Rồi giậm chân một cái, vội vã chạy về tam phòng.
Nhị phu nhân còn chưa hết giận, vung tay áo lên đứng ở dưới hành lang, chỉ về hướng tam phòng: “Hiện tại ai bị tội, thì người đó bị báo ứng.”
Vốn là t.h.u.ố.c viên kia do Đơn ma ma cất giữ, chìa khóa ở trong tay bà. Thư Quân tự mình tới tìm Đơn ma ma, vừa đi đến bên ngoài phòng chính, nghe được câu nói này.
Mẫu thân nàng đang bị bệnh nguy kịch, Dương thị lại có thể nguyền rủa bà như vậy.
Việc này không khác gì đ.â.m vào tim người ta.
Ngọn lửa tàn nhẫn trong n.g.ự.c Thư Quân lan đến giữa hàng mày, cả người giống như bị thiêu đốt. Nàng không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, trong mắt chỉ có người đàn bà vênh váo tự đắc đang đứng ở hành lang kia.
Thư Quân đẩy Thược Dược đang đỡ tay nàng ra, chạy nhanh về phía hành lang, nàng lao nhanh đến nỗi nhị phu nhân Dương thị không kịp đề phòng. Thấy đôi mắt Thư Quân đỏ rực giống như con thỏ bị c.ắ.n đến giận dữ, bà ta chống nạnh, bày ra tư thế trưởng bối, quát.
“Ngươi muốn làm gì? Ngươi trừng mắt với ta làm gì?”
Thư Quân c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, lồ,ng n.g.ự.c phập phồng không ngừng, tức giận đến mức trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Xé rách cái miệng kia, xé rách cái miệng kia.
Nàng nghĩ như vậy, cũng làm như vậy.
Chờ đến lúc phục hồi tinh thần lại, nàng đã tát nhị phu nhân bảy tám cái, khóe miệng bị rách, nửa mặt đầy m.á.u.
Tất cả sự kinh sợ và phẫn nộ đều phát tiết ở bàn tay này, nàng không quan tâm thứ tự lớn nhỏ, nàng không để ý luân thường đạo lý, nàng muốn Dương thị nuốt hết mỗi một chữ những lời nguyền rủa đó lại.
Người trong phòng vọt ra, từng khuôn mặt đáng ghét hiện ra trước mặt nàng, vô số ngón tay chỉ vào nàng mà mắng. Có người kéo nàng ra, Thược Dược đẩy đám người ra đỡ lấy nàng.
Tiểu nha đầu cũng là người nóng nảy, vung nắm tay lên đẩy hết đám ma ma già đang vây Thư Quân ra, đưa Thư Quân đi về tam phòng.
Sương mù nồng đậm bao phủ phía trên Thư gia không tan đi được, sắc trời nặng nề, bỗng nhiên vang lên một âm thanh ầm ầm rung trời, mưa to như trút nước.
“Mẫu thân…”
Không biết là nước mắt hay là mồ hôi, Thư Quân bôn ba trong mưa, ngược gió quay lại, mơ màng mờ mịt trở lại cửa tròn tam phòng.
Chỉ nghe được trong nhà chính đèn đuốc sáng trưng truyền đến từng tiếng từng tiếng khóc lóc.
“Phu nhân hộc m.á.u, người mau tới đây đi.”
Hai chân Thư Quân mềm nhũn, cả người ngã xuống đất.
Một bóng người từ phía sau đẩy nàng ra, Thư Lan Phong cõng một vị đại phu già xông lên hành lang.
Thư Quân đột nhiên hít một hơi, đuổi theo, đi ngang qua cửa sổ, thoáng nhìn mẫu thân nàng mặt không có chút m.á.u ngã vào trong n.g.ự.c Đơn ma ma, m.á.u đen trong miệng trào ra ngoài từng đợt.
Trước đây mẫu thân có nôn ra m.á.u vài lần, nhưng chưa từng nghiêm trọng giống như hôm nay.
Lồ,ng n.g.ự.c như bị xuyên thủng, Thư Quân sợ tới mức hồn phi phách tán, nỗi sợ hãi tột độ bao phủ ý thức của nàng, tim nàng đập thình thịch, hoảng sợ không cách nào rơi xuống.
Mẫu thân nàng sắp không được rồi.
Nàng không thể không có mẫu thân...
Trong giây lát, một tia sáng đột nhiên lóe lên trong đầu.
Hoa thái y!
Thư Quân giống như người c.h.ế.t đuối, bắt lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, quay đầu chạy ngược hướng với mọi người về phía khuê phòng của mình. Nàng xông vào nội thất, tìm được lệnh bài giấu ở tráp trang điểm, thuận tiện với lấy áo choàng treo ở chỗ bình phong, chạy nhanh ra ngoài.
Chỉ cần có thể cứu mẫu thân trở về, đừng nói là làm nữ nhân của hắn, làm trâu làm ngựa cho hắn, nàng cũng đồng ý.
Mưa rơi ào ào, xối ướt thân nàng, một con đường tối tăm hiện ra trong ánh sáng mờ ảo.
Gió lạnh như d.a.o nhỏ cắt qua gò má nàng, giày thêu bị nước mưa xối ướt, hơi lạnh xâm nhập khắp tay chân.
Nàng bôn ba giữa cơn mưa ngập đất trời.
Phía sau truyền đến tiếng khóc cách tấm màn gió mưa của Thược Dược.
“Cô nương, trong miệng phu nhân lẩm bẩm nhắc ngài mãi...”
Bước chân cứng đờ của Thư Quân đột nhiên ngừng lại, khóe mắt bị huyết lệ nhuộm màu đỏ tươi, tầm mắt lập tức bị u ám bao phủ.
Trong ánh sáng u ám đó đột nhiên được ánh lửa thắp lên một đường.
Ngay sau đó một bóng người đen tuyền xé gió lao đến, hắn cầm một cái dù giấy cực lớn, trên cánh tay đang dắt theo một lão tiên sinh tóc bạc trắng, mắt nhìn thẳng bước vào cửa lớn Thư gia.
Đi phía sau hắn, còn có vài Cẩm Y Vệ, trong tay mỗi người hoặc đỡ hoặc nâng các thái y đủ loại phẩm cấp.
Trong đầu Thư Quân giống như có cái gì đó nổ tung, một luồng hơi nóng trào lên trong lồ,ng n.g.ự.c, cổ họng khó khăn nuốt khan, nói không ra lời.
Lận Tuân nhìn nàng một cái, bước chân chưa ngừng, chỉ gật đầu chào hỏi rồi nhanh ch.óng bước vào trong.
Theo sau Hoa lão thái y là ba d.ư.ợ.c đồng, có nam có nữ, sắc mặt ai nấy bình tĩnh giống như đã nhìn quen những trường hợp như vậy.
Một hàng hơn mười người, vội vàng lướt qua Thư Quân đi vào.
...
Đồng lậu đã chỉ đầu giờ Tý.
Cách thời gian bốn thái y của Thái Y Viện đi vào đã hai canh giờ.
Thư Lan Phong thẳng eo thẳng lưng, ngồi ở sau bình phong, vẫn không nhúc nhích, đến giờ vẫn khó có thể tưởng tượng thê t.ử vừa mới đi qua quỷ môn quan một chuyến. Lúc m.á.u đỏ nhổ ra từng ngụm, ông sợ đến mức tay chân cứng đờ, chỉ biết nắm lấy bàn tay khô gầy kia, bất lực cầu nguyện.
Ở phía sau ông có đặt một chậu than, Thư Quân ngồi ở bên cạnh chậu than, Thược Dược giúp nàng lau khô mái tóc hỗn loạn, xiêm y ướt đẫm trên người nàng cũng đã được hong khô, người cũng được ánh lửa sưởi ấm tìm lại được cảm giác.
Thược Dược thấy nàng hoảng hồn vẫn chưa bĩnh tĩnh lại, không nhanh không chậm chải lại mái tóc đen tuyền, trấn an.
“Cô nương, ngài thả lỏng đi. Không phải Hoa thái y nói phu nhân đã vượt qua nguy hiểm rồi sao?”
Đôi mắt sáng như minh châu của Thư Quân nhẹ nhàng chuyển động, bên trong giống như có một đốm lửa cháy chậm rãi tràn ra.
Đúng vậy, mẫu thân được cứu về rồi.
Là người kia, cứu trở về.
Một lát sau, Hoa lão thái y vừa lau tay vừa bước ra khỏi bình phong. Sắc mặt lão nhân gia bình tĩnh không gợn sóng, biểu cảm như vậy, chỉ nhìn thôi cũng có thể khiến người ta an tâm.
Thư Lan Phong vội vàng đứng dậy, muốn hành lễ, lại vì đứng dậy quá nhanh, thiếu chút nữa ngã xuống. Hoa lão thái y đỡ ông một cái, sau đó đi đến trước mặt Thư Quân, nhìn nàng cười ôn hoà vui vẻ.
“Phu nhân đã không còn trở ngại, để lại vài người hầu ở chỗ này, lão phu muốn đi phục mệnh.”
Ông lão nhấn mạnh hai chữ “phục mệnh”, lông mi Thư Quân hơi run lên, một ý nghĩ không thể tưởng tượng nảy lên.
Hắn đến đây sao?
Thư Lan Phong căn bản không rõ ẩn ý giữa hai người, trong lòng vẫn còn kinh sợ, có chút luống cuống tay chân nói: “Hạ quan tiễn lão tiên sinh...”
“Ôi...” Lão thái y chậm rãi lắc đầu: “Thư tiên sinh đừng khách sáo.”
Thư Lan Phong muốn kiên trì, Thư Quân đã hoàn hôn, vội vàng tiếp lời: “Cha, ngài ở lại đây trông chừng mẹ, nữ nhi đi tiễn lão tiên sinh.”
Nếu là ngày thường, Thư Lan Phong biết chuyện này cực kỳ không hợp lễ tiết, nhưng tối nay cảm xúc của ông thay đổi quá nhanh, tinh thần hỗn loạn, đầu óc giống như bị gỉ sét không nghĩ nhiều được.
Thư Quân tự mình đưa lão thái y ra cửa, Lận Tuân đã không còn ở đây, chỉ để lại một Cẩm Y Vệ chờ ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trời đã tạnh mưa, trăng sáng mở ra một khoảng sáng nho nhỏ trên trời cao tối tăm.
Thư Quân đưa lão thái y lên xe ngựa, Thược Dược cùng Cẩm Y Vệ đi bộ theo xe.
Xe ngựa dừng ở bên ngoài quán trà gần Thư gia, lão thái y vẫn chưa xuống xe, chỉ xua xua tay với nàng, ý bảo nàng đi lên.
Đi vào nhã gian quen thuộc, đẩy ra cánh cửa chạm khắc hoa kia.
Ngước mắt nhìn thấy bóng dáng cao lớn trong trẻo kia, ánh mắt hắn trong suốt nhìn lại.
Tất cả hoảng loạn và sợ hãi chống đỡ đến một khắc này.
“Bệ hạ...” Mũi nàng đau xót, giống như cánh chim nhào về phía hắn, nước mắt doanh tròng trông mong nhìn hắn: “Tạ ơn cứu mạng của bệ hạ.”
Bùi Việt thấy nàng ăn mặc mỏng manh, cởi áo khoác trên người xuống, phủ lên người nàng kéo người tới ôm thật c.h.ặ.t.
“Kiều Kiều đừng sợ, trẫm ở đây.”
Một đêm này Thư Quân chịu áp lực vô cùng lớn, cảm xúc bên bờ vực sụp đổ, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Tận cho đến bây giờ, nàng nhìn thấy Hoàng đế, căng thẳng đè nặng mới được gỡ xuống, nước mắt trong suốt từng hạt trào ra khỏi hốc mắt, nức nở không biết nên làm như thế nào.
Da thịt nàng vốn đã vô cùng trắng, sau khi khóc một lúc lại càng thêm mỏng manh, cả khuôn mặt hồng hồng như đ.á.n.h phấn. Bùi Việt không nỡ chạm vào, rồi lại không đành lòng nhìn nàng không ngừng rơi lệ, chỉ nâng ngón tay lên cọ cọ sống mũi nàng.
“Đừng sợ, nàng yên tâm, Hoa lão thái y luôn chờ phục mệnh, Lưu thái y và Trương thái y sẽ thay phiên canh giữ ở trong phủ. Cho đến lúc mẫu thân nàng bình phục, d.ư.ợ.c đồng của Hoa thái y sẽ không rời một bước. Trẫm tuyệt đối không để mẫu thân nàng có chuyện, nàng tin trẫm được không?”
Nghe được lời này của hắn, cái miệng hồng hồng của Thư Quân mím lại, không dám phát ra tiếng khóc nữa.
Sự sợ hãi vì thiếu chút nữa mất đi mẫu thân lấn át tâm trí nàng, nàng khóc đến thắt cả ruột gan, thân mình ngồi quỳ trước mặt Bùi Việt run rẩy, giống như cành liễu lung lay sắp đổ không nơi chống đỡ.
Bùi Việt cũng không ngăn cản nàng, để mặc nàng trút ra, hốc mắt nàng giăng kín tơ m.á.u, đôi mắt đã khóc càng hẹp dài hơn, giống tiểu hồ ly ngây thơ. Bùi Việt biết rõ hiện tại là thời điểm nàng khó chịu và sợ hãi nhất, lại không thể không thừa nhận, dáng vẻ nàng giờ phút này cực kỳ đáng yêu, trêu chọc người khác yêu thương.
Cô nương này không có chỗ nào không tốt, giống như báu vật khiến người khác không nhịn được muốn nâng niu trân quý.
Bùi Việt nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, cũng không dám dùng tư thế quá thân mật, chỉ để nàng dựa vào n.g.ự.c hắn, cho nàng một chỗ dựa.
Thư Quân dán vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn khóc một lúc lâu, trong lòng dễ chịu, sau khi khóc xong, phát hiện trên trán cảm thấy hơi đau.
“Sao trên người bệ hạ chỗ nào cũng đều cứng như vậy?” Nàng xoa xoa thái dương, bộc phát oán giận, chậm rãi ngồi thẳng lưng, rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn,
Bùi Việt suýt nữa không duy trì được thể diện của Hoàng đế, khóe môi căng c.h.ặ.t, không đáp lời nàng.
Thư Quân cũng không đợi hắn trả lời, phát tiết cảm xúc xong đã thấy đói bụng, cũng may Bùi Việt có chuẩn bị, sai người mang lên cho nàng một chén cháo tổ yến, một chén canh nhân sâm.
Thư Quân ăn không nổi, uống chén cháo lót dạ, canh sâm nâng cao tinh thần, cuối cùng cũng khôi phục một chút tỉnh táo.
Nàng nâng tay áo lau đi nước mắt, thúc giục Hoàng đế trở về: “Đêm đã khuya, đã phiền ngài đi một chuyến, ngày mai ngài còn phải vào triều, mau trở về nghỉ ngơi đi.”
Ánh mắt Bùi Việt dừng ở móng tay của nàng, trên móng tay kia còn lưu lại một ít vệt m.á.u đen, hắn kéo lại: “Đây là có chuyện gì?”
Trên móng tay rõ ràng có một vết nứt, kéo dài vào tận bên trong, hẳn là rất đau.
Thư Quân không có thời gian chú ý đến vết thương nhỏ này, bị Bùi Việt nhắc mới nhớ tới là lão thái thái và nhị phu nhân hại mẫu thân nàng, trong mắt nàng đan xen xấu hổ và giận dữ, hung hăng tố cáo: “Ta đ.á.n.h người ta, ta xé miệng của nhị bá mẫu ta.”
Bùi Việt thực sự ngạc nhiên không nói nên lời, Thư Quân trong ấn tượng của hắn là một tiểu cô nương mềm mại đáng yêu, đói bụng thì ăn, mệt mỏi thì ngủ, không vui thì khóc, vậy mà còn biết đ.á.n.h người. Bùi Việt dùng khăn ướt trên bàn giúp nàng rửa sạch vết thương, hỏi: “Là chuyện gì?”
Thư Quân kể lại đại khái chuyện đã xảy ra, cũng thẳng thắn nói ra chuyện của Trần Văn Chu. Tối nay Hoàng đế xuất động Cẩm Y Vệ, cũng có nghĩa là chuyện ở Thư gia không lừa được hắn, nếu Thư Quân che giấu thì chính là tự tìm rắc rối.
Bùi Việt nghe xong chuyện của Trần Văn Chu, trên mặt cũng không có thay đổi rõ ràng, chỉ nhớ tới việc Thư Quân bị tức giận đến mức đ.á.n.h nhau với người ta. Hắn cũng có chút bực bội theo, có thể bức ép tiểu cô nương của hắn thành sư t.ử nhỏ xù lông, rõ ràng: “Thật sự là đáng giận đến cực điểm.”
Dù sao Thư Quân cũng đã đ.á.n.h người để hả giận, Bùi Việt lại không được như vậy, chút bực bội này vẫn luôn kéo dài đến Ngự Thư Phòng.
Lưu Khuê thấy sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, chỉ nghĩ là không cứu được người, cuống quýt hỏi: “Bệ hạ, Thư phu nhân sao rồi?”
“Thư phu nhân đã chuyển nguy thành an.” Bùi Việt thở ra một hơi, cau mày đi vào thay quần áo, vừa thay vừa tức giận nói.
“Kiều Kiều của trẫm, một cô nương dịu dàng lương thiện như vậy, lại tức giận đến mức dùng móng tay đ.á.n.h người. Ngươi nói xem người đàn bà kia có đáng giận không.”
Người ta nói thư sinh gặp binh sĩ, có lý cũng không thể nói rõ. Hoàng đế đương triều gặp phải phụ nhân hậu trạch ngang ngược vô lý, cũng không biết phải làm sao.
Lưu Khuê cảm thấy buồn cười lại chỉ có thể nhịn, biểu cảm có vẻ vô cùng khó chịu.
“Đúng đúng đúng, có thể thấy được Kiều Kiều cô nương là người có dũng có mưu, không để người ta bắt nạt.”
Bùi Việt đang không có chỗ trút giận, một đôi mắt sắc như d.a.o liếc qua: “Kiều Kiều là để ngươi gọi?”
Lưu Khuê vội vàng tự cho mình một cái bạt tai vang dội: “Nô tài lỡ lời.”
Bùi Việt đổi xiêm y xong, giang hai cánh tay để Lưu Khuê đeo thắt lưng cho hắn.
“Ngươi nói xem, trẫm không thể sai hai ám vệ đi đ.á.n.h người ta một trận à?”
Việc này thật ra làm thì có thể làm, nhưng mà rất mất thể diện.
Lưu Khuê nghẹn cười, không nói tiếp, cung kính đưa Hoàng đế vào nội điện nghỉ ngơi.
Bùi Việt mới vừa ngồi xuống, bỗng nhiên nghĩ tới một biện pháp.
“Sáng sớm ngày mai, ông lấy danh nghĩa của trẫm gửi một phong thư tay, khiển trách Thái Thường Tự Khanh Thư Mậu Phong, gia phong không nghiêm, hậu trạch không yên. Ông ta thân là gia chủ lơ là quản giáo dung túng phụ nhân làm điều xấu.”
“Nô tỳ tuân chỉ.” Lưu Khuê tiến lên chỉnh chăn cho hắn,
Bùi Việt mới vừa nằm xuống lại ngồi dậy.
“Trẫm nhớ rõ nhị phòng Thư gia kia cũng có đứa con trai?”
Sau khi biết được thân phận thật sự của Thư Quân, Lận Tuân đã tra xét một lượt từ trên xuống dưới mọi chuyện ở Thư gia, Lưu Khuê luôn ghi nhớ trong lòng để chuẩn bị sẵn sàng lúc Hoàng đế hỏi tới, cho nên lập tức đáp:
“Có hai nhi t.ử, đại nhi t.ử Thư Khiêm, đang học ở Quốc T.ử Giám, tiểu nhi t.ử Thư Nhượng, cực kỳ ăn chơi trác táng.”
Sắc mặt Bùi Việt trầm xuống: “Khó trách càn rỡ như thế, cho rằng mình có hai nhi t.ử thì ghê gớm, ức h.i.ế.p tam phòng.”
“Chứ sao nữa!” Lưu Khuê thấy hắn không có ý muốn đi ngủ, dứt khoát lại rót cho hắn một ly trà, “Thư tam phu nhân năm đó xuất giá gả cho Thư Tư Nghiệp, có chút của hồi môn. Ban đầu vợ chồng tam lão gia muốn kén rể, theo nô tài thấy, Dương thị kia sợ bị mất chỗ tốt, một lòng muốn nuốt gia sản tam phòng, mới dốc hết sức quậy như vừa rồi.”
Bùi Việt nghe mà tức giận, nhấp một ngụm trà rồi đặt ở một bên, dặn dò: “Ông tự xem mà làm.”
“Dạ...” Lưu Khuê hiểu rõ trong lòng.
Lúc Bùi Việt nhắm mắt, còn xoa giữa hàng mày: “Trẫm phải giúp nàng nghĩ một biện pháp làm một lần hưởng vĩnh viễn.”
Lưu Khuê che miệng, lẩm bẩm: “Đây không phải là bệ hạ nuôi con gái sao...”
Giọng nói của ông ấy vô cùng nhỏ, cho rằng Hoàng đế không nghe được, lại thấy Bùi Việt quay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm ông ấy: “Ngươi nói gì?”
“Không không không, lão nô đâu dám nói gì...” Lưu Khuê vội vàng không ngừng lui xuống.
Bùi Việt ngẫm nghĩ câu nói cuối cùng kia của Lưu Khuê, nhìn chằm chằm vào bóng đêm trong chốc lát, tâm tình phức tạp nhắm mắt lại.
Đêm khuya, gió lặng lẽ thổi, hai cha con Thư gia đều ở lại chính phòng không đi. Thư Lan Phong không muốn rời khỏi thê t.ử, ai khuyên cũng không chịu nhúc nhích, cuối cùng phải sắp xếp một giường La Hán bên ngoài giường của Tô thị, Thư Lan Phong ngủ ở nơi đó.
Dù sao Thư Quân cũng là cô nương chưa gả, bị khuyên trở về phòng.
Ba vị thái y thay phiên trực đêm, được Đơn ma ma sắp xếp ở hai gian sương phòng phía Đông chính viện để nghỉ ngơi, đến khi trở về nội thất, phát hiện nữ đồng được Hoa lão thái y để lại kia đã giúp Tô thị lau rửa sạch sẽ cơ thể. Nữ đồng kia khoảng mười mấy tuổi, tướng mạo cực kỳ non nớt, giọng nói lại khá chín chắn.
“Ma ma, ngài đi nghỉ một lát đi, sư phó đã căn dặn, bảo ta một tấc cũng không được rời Thư phu nhân.”
Hốc mắt Đơn ma ma rưng rưng, nghẹn ngào thi lễ với nàng ấy: “Vất vả cho cô nương.”
Một đêm này kinh động bốn vị thái y, Lưu thái y Lưu Thủ cũng giải thích rất rõ ràng.
“May mà Lận Chỉ Huy sứ, trong lúc vô tình đi ngang qua Thư gia nghe nói phu nhân xảy ra chuyện, vừa lúc khoảng thời gian trước Thái Thượng hoàng hỏi đến bệnh tình tôn phu nhân, Lận đại nhân không dám xem nhẹ, lập tức bẩm báo Thánh thượng. Thánh thượng nghĩ đến Thái Thượng hoàng lo lắng cho Thư gia, dặn dò ta nhất định cần phải cứu phu nhân trở về.”
Thư Lan Phong quay về phía hoàng cung, cúi lạy vài cái, nước mắt tràn mi nói.
“Tạ Thái Thượng hoàng long ân, tạ bệ hạ long ân.”
Mặc dù Lận Tuân cố ý giấu giếm tung tích, hoặc nhiều hoặc ít vẫn bị đại phòng nhìn thấy manh mối.
Đại lão gia Thư Mậu Phong ban đêm trở về, nghe người gác cổng bẩm báo Cẩm Y Vệ đến nhà, bị doạ đến giật mình rơi vỡ cả chén trà.
Phải biết rằng nếu Cẩm Y Vệ không có đại án sẽ không dễ dàng xuất động, nhị đệ nhàn rỗi ở nhà, tam đệ một chức Tư Nghiệp nho nhỏ, cho dù là đ.â.m thủng trời cũng không làm ra được chuyện lớn gì. Cẩm Y Vệ tới cửa chỉ có thể là bởi vì ông ta.
“Vì chuyện gì?”
Người quản sự gác cổng sợ hãi: “Nhìn có vẻ là bệnh tình tam phu nhân nguy kịch, sau khi mang theo người tới, không bao lâu Chỉ Huy Sứ đã rời đi, để lại một Cẩm Y Vệ, tiểu nhân không dám chậm trễ, dẫn người vào phòng ngồi nghỉ, cũng lặng lẽ đưa bạc qua, nhưng mà người ta không nhận.”
Không nhận cũng không phải là chuyện tốt.
Thư Mậu Phong bắt đầu lạnh cả sống lưng, ở thư phòng đi qua đi lại một hồi lâu, hoang mang lo sợ. Đừng thấy ở trong nhà ông ta uy phong, ra tới bên ngoài, chức tam phẩm Thái Thường Tự Khanh trong kinh thành quyền quý khắp nơi này thật sự không đủ nhìn, ngày thường cũng cúi đầu khom lưng, hiếm khi được dựng thẳng sống lưng. Lần này cũng nhờ phủ Hoài Dương vương kết thân, mới có thêm vài phần thể diện.
Đến khi trở về phòng dò hỏi đại phu nhân, mới biết trong nhà xảy ra chuyện, lão thái thái và nhị phòng tính kế hôn sự tam phòng, vẻ mặt đại phu nhân Phương thị khinh thường.
“Đây là chuyện tốt mà cả nhà các ngươi làm ra.”
Thư Mậu Phong như nghẹn ở cổ họng.
Đầu tiên là nữ nhi của ông ta đoạt hôn sự của Thư Quân, hiện giờ nhị phòng lại muốn cướp lần thứ hai.
Thực sự là khinh người quá đáng.
Chỉ là những việc này đều là việc trong nhà đóng cửa lại xử lý, tại sao lại kinh động đến Cẩm Y Vệ?
Thư Mậu Phong nơm nớp lo sợ gặp nhiều ác mộng cả đêm, cho đến ngày hôm sau thượng triều, vừa bước vào nha môn, đã bị Tư Lễ Giám khiển trách một trận. Tiểu công công kia đứng ở trên hành lang, giọng nói vừa mỏng vừa sắc.
“Thái Thường Tự Khanh Thư Mậu Phong, trị gia không yên, dung túng phụ nhân làm chuyện xấu, trẫm ghét ác như thù, phạt ngươi tạm thời cách chức nửa tháng, về nhà nghiêm túc chấn chỉnh.”
Đầu gối đại lão gia mềm nhũn, cứ như vậy ngã ngồi dưới bậc thang.
Sáng sớm là thời điểm người đến người đi tấp nập, việc này rất nhanh đã truyền khắp khu làm việc.
Về nhà nghiêm túc chấn chỉnh là chuyện nhỏ, tạm thời cách chức nửa tháng mới là chuyện lớn. Nửa tháng này hai Thiếu Khanh dưới trướng ông ta nhất định sẽ thay ông ta xử lý công việc, đợi ông ta quay lại, tình hình ra sao ai mà biết được. Chuyện này quá mất mặt, sau này chuyên thăng chức cũng khỏi cần nghĩ đến nữa.
Ông ta vừa mới mượn gió đông chuyện của con gái, leo lên phủ Hoài Dương vương, quay lưng lại bị Hoàng đế khiển trách trước mặt mọi người, đừng nói ông ta không dám ngẩng đầu, ngay cả nữ nhi sau này vào vương phủ cũng sẽ bị người ta chê cười.
Thư Mậu Phong hận c.h.ế.t mẹ già trong nhà hồ đồ. Ông ta xấu hổ giận dữ mang bọc hành lý trở về phủ, nổi giận đùng đùng đi thẳng đến hậu trạch. Lúc đó lão thái thái đang cùng nhị phu nhân ở noãn các nói chuyện, nghe được đêm qua Tô thị dạo quanh quỷ môn quan một chuyến, có vài phần vui sướng khi người gặp họa, không ngờ tới bên ngoài truyền đến tiếng bà t.ử kinh hô, ngay sau đó một cơn gió lạnh cuốn vào, đại lão gia mặt mày xám xịt ngoài cười nhưng trong không cười bước vào.
Đầu tiên ông ta nhìn thoáng qua mẹ già nhà mình, lại nhìn nhị phu nhân có dáng vẻ khôn khéo kia, tức giận đến váng đầu hoa mắt.
Ông ta đá vào ghế gấm trước mặt mà nha hoàn chưa kịp thu dọn một cái, hùng hổ ngồi trước mặt hai người.
Lão phu nhân thấy vẻ mặt ông ta như thế, trong lòng có chút chột dạ: “Con làm gì vậy?”
Trong n.g.ự.c Thư Mậu Phong nóng như chảo dầu, cười lạnh nói: “Mẹ ruột tốt của con, ngài đúng là làm đẹp mặt nhi t.ử.”
Lão phu nhân như lọt vào trong sương mù, nhưng cũng nghe ra lời nói châm chọc, mặt già của bà ta không nhịn được: “Có chuyện nói cho rõ, đừng mỉa mai như vậy.”
“Được! Con hỏi rõ ràng một chút, hôm qua mẫu thân và nhị đệ muội đã làm gì? Trong lòng không biết sao?”
Lão phu nhân nghẹn họng, trong lòng đương nhiên có chút chột dạ, chỉ là trên mặt lại không biểu hiện ra, cau mày mắng ông ta.
“Một chút việc trong nhà, khi nào đến phiên một đại lão gia như con nhọc lòng.”
“Ha ha.” Đại lão gia châm chọc cười vài tiếng, hốc mắt đỏ lên tức giận nói, “Đúng vậy, ngài cũng biết là một chút việc trong nhà, nhưng hiện tại, chút việc này của nhà ta đã để cho cả triều đều biết. Sáng nay bệ hạ lệnh cho công công Tư Lễ Giám đứng ở cửa khu làm việc, khiển trách nhi t.ử trước mặt mọi người, nói nhi t.ử trị gia không yên, dung túng phụ nhân làm chuyện ác.”
“Buộc nhi t.ử tạm thời cách chức nửa tháng, hồi phủ nghiêm túc chấn chỉnh.” Nói xong lời cuối cùng, đại lão gia tức giận đến bật khóc nức nở, cả triều văn võ còn chưa bao giờ có người nào chịu sỉ nhục đến mức này.
Hoàng đế ra chiêu này nhìn giống như chỉ phạt riêng ông ta, thật ra là c.h.ặ.t đứt con đường làm quan của đại lão gia, càng ảnh hưởng đến việc thi cử của mấy thiếu gia đại phòng và nhị phòng, cũng sẽ bêu danh cả đời con nối dõi đại phòng và nhị phòng Thư gia.
Lão thái thái ngây ra, chén trong tay rơi xuống, huyết sắc trên môi trong nháy mắt biến mất sạch sẽ: “Sao... Sao có thể...”
Đại lão gia giận đến co quắp: “Sao lại không thể? Hôm nay nhi t.ử bị toàn kinh thành chê cười!” Ông ta tức giận đi qua đi lại trong phòng, thấy trên mặt nhị phu nhân vẫn còn vài phần vui sướng khi người gặp họa, giận sôi m.á.u, chỉ vào bà ta.
“Ngươi... Ngươi là cái đồ đàn bà vô tri, ngươi còn cảm thấy mình đứng ngoài cuộc phải không? Nhi t.ử của ngươi không ở trong triều đọc sách sao? Hai nhi t.ử của ngươi sau này chẳng lẽ không tham gia khoa cử? Hay là ngươi định dẫn bọn nó quay về Dương gia các ngươi kẹp c.h.ặ.t cái đuôi làm người?”
Nhị phu nhân cũng không phải người dễ chọc, nghe xong lời này sắc mặt nhanh ch.óng biến đổi, cũng đứng lên theo, chống nạnh giận dữ nói.
“Đại bá huynh đừng có đốt lửa trên người ta, cướp đoạt hôn sự của Thư Quân chính là nữ nhi của ngươi, không phải nữ nhi của ta. Hôm qua ta còn bị con bé hung dữ kia đ.á.n.h một trận, ngươi xem mặt ta đi...”
Vệt đỏ trên mặt nhị phu nhân trải rộng, khóe miệng còn có mấy vệt m.á.u khô đã kết vảy. Nếu không phải hôm nay muốn tới nghe Tô thị bị chê cười, bà ta còn không có mặt mũi mà ra cửa, bởi vì môi bị Thư Quân xé rách, lúc này nói chuyện kéo miệng vết thương ra, vô cùng đau đớn, làm cho khí thế cũng yếu đi vài phần.
Đại lão gia nhìn nhị phu nhân này dáng vẻ càn quấy, tức giận đến giậm chân: “Hừ, đều do nhị đệ quá mức yếu đuối, dung túng người đàn bà đanh đá như ngươi. Người đâu! Mời nhị lão gia đến thư phòng của ta, ta muốn hắn hưu thê!”
Hưu thê chẳng qua là nói để hù dọa Dương thị, Dương thị lại tưởng thật, tròng mắt trừng muốn rơi ra ngoài, tức giận sấn đến sau lưng đại lão gia.
“Ngươi dám!”
Đại lão gia bị tư thế này của bà ta dọa giật mình. Ban đầu ông ta cảm thấy đại phu nhân Phương thị không đủ dịu dàng săn sóc, tính tình ngạo mạn, hiện giờ nhìn nhị phu nhân Dương thị đanh đá thành dạng này, phát hiện thê t.ử như vậy đã được xem như hoàn mỹ rồi, ông ta tức giận đẩy bà ta ra.
“Làm càn!”
Sức lực Dương thị sao có thể so được với nam nhân cao lớn! Bà ta bị đại lão gia hất ra như vậy, người bị đẩy về phía giá cổ phía sau, toàn bộ đồ trên đó đều bị rớt xuống, vừa lúc đổ hết lên người bà ta. Dương thị gào khóc t.h.ả.m thiết, đau đến không thở nổi, bắt đầu la lối khóc lóc ầm ĩ.
Đại lão gia đi thật xa rồi vẫn nghe được bà ta la khóc, phát hiện Hoàng đế khiển trách không sai. Cái nhà này thực sự quá không ra gì, cần nghiêm túc chỉnh đốn một lần.
Ông ta vừa vội vàng đi về hướng thư phòng, vừa nghiêm khắc dặn dò quản gia.
“Khóa cửa, không có mệnh lệnh của ta, không cho phép bất kỳ ai ra phủ!”
Nhị lão gia có tính tình yếu đuối, nào dám hưu thê, đương nhiên là năn nỉ huynh trưởng khai ân. Đại lão gia cũng hiểu được khả năng hưu thê không lớn. Dù sao Dương thị cũng đã sinh mấy hài t.ử, vì tương lai hài t.ử mà suy nghĩ, chẳng qua nhất quyết không thể tha thứ cho Dương thị như vậy, nhất định kêu người của Dương gia tới đưa Dương thị về, muốn hù dọa Dương thị một chút.
Ban đầu Dương thị còn làm loạn, sau lại thấy đại lão gia làm thật, mất hết khí thế, đáng thương khóc lóc cầu xin, nói về sau mình sẽ giữ khuôn phép làm người không làm chuyện xấu nữa.
Vào lúc này đại phu nhân mới lộ mặt: “Ngươi là cái nết gì ta còn không biết sao? Ta nói cho ngươi biết, muốn ở lại Thư gia cũng được, thứ nhất, công việc nội trợ giao ra đây, thứ hai, đi am ni cô ngoài thành tu hành một năm.”
Lần này đại lão gia kiên định ủng hộ thê t.ử, hoặc là hưu thê, hoặc là đi am ni cô, hai cái này cái nào ít tổn hại hơn, nhị lão gia lựa chọn cái sau. Đại lão gia hiểu được hiện giờ Ngự Sử trong triều đều nhìn chằm chằm ông ta, cũng không hàm hồ, dứt khoát lưu loát cho người bắt Dương thị nhét vào xe ngựa, suốt đêm gấp gáp tiễn đi.
Ngay cả lão thái thái, đại lão gia cũng bắt bà ta ở Phật đường ăn chay niệm Phật, không được quản chuyện trong phủ nữa. Lão thái thái tác oai tác quái nhiều năm, bị chọc giận đến mức ngất đi.
Tam phòng bên này không ai can thiệp vào chuyện đại phòng và nhị phòng, Thư Lan Phong xin nghỉ phép mấy ngày, Thư Quân toàn tâm toàn ý chăm sóc mẫu thân.
Có thái y điều trị chu đáo, bệnh tình Tô thị ngày một tốt hơn, bà như từng c.h.ế.t một lần, trong lòng càng thêm hiểu rõ, không thúc giục hôn sự của Thư Quân nữa.
Thêm nữa, Trần Văn Chu nghe nói Tô thị bệnh nặng, mang lễ vật tới cửa thăm hỏi. Hắn ta không thể đi vào hậu trạch, đành ở thư phòng thỉnh an Thư Lan Phong, mấy lần muốn hỏi hôn sự, thấy tâm trạng Thư Lan Phong không tốt, nhẫn nhịn không nói. Đợi đến khi gã sai vặt đưa hắn ta ra cửa, lại thấy một cô nương xinh xắn đứng ở đầu con đường đá trong rừng trúc.
Đây là lần thứ hai Trần Văn Chu gặp Thư Quân, nhưng ngày ấy gặp nhau, dáng vẻ của nàng đã khắc sâu vào đầu hắn ta, không thể quên được. Hắn ta kiềm nén cảm xúc, cách mấy bước chân, chắp tay với nàng.
“Xin chào Thư cô nương.”
Thư Quân mang vẻ mặt xấu hổ đáp lễ lại, đi thẳng vào vấn đề: “Mạo muội cản công t.ử đại giá, thật sự có việc cần nói. Lúc trước Trần công t.ử cầu thân, Thư Quân cảm thấy hổ thẹn, hôm nay không ngại nói cho công t.ử biết, trong lòng ta đã có người khác, cuộc đời này không phải hắn thì không gả. Chỉ có thể phụ tấm lòng thành của công t.ử.”
Trần Văn Chu ngẩn ngơ, khuôn mặt luôn luôn trầm tĩnh trong nháy mắt hiện lên rất nhiều cảm xúc phức tạp, nhưng cuối cùng hắn ta và Thư Quân cũng chỉ là người xa lạ, nào dám hỏi nhiều. Cô nương người ta đã thẳng thắn dứt khoát như thế, có thể thấy là chủ ý đã định, trong lòng hắn ta đương nhiên khó chịu, nhưng lại không dám biểu lộ rõ ràng, chỉ tiếc nuối thở dài, lại chắp tay với nàng.
“Là ta đường đột, tại hạ xin cáo từ.”
Đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Thư Quân trở lại khuê phòng, nhớ tới lời nói vừa rồi của mình, gò má nóng bừng. Nàng ôm hai má, ngồi ở dưới cửa sổ, nghĩ thầm đã nửa tháng không gặp hắn. Hắn giúp nàng việc lớn như vậy, nàng nên đích thân nói lời cảm tạ với hắn mới đúng.
Hiện giờ mẫu thân đã rất tốt, trong phủ còn có d.ư.ợ.c đồng trông coi, nàng không cần lo lắng. Thư Quân trang điểm lại một chút, trở về Hạnh Hoa Đường, thấy mẫu thân đang mỉm cười xem tiểu nha hoàn thêu hoa, nàng ngượng ngùng đứng ở cửa, nhìn mẫu thân làm nũng.
“Mẫu thân, Ấu Quân tỷ tỷ đã tới phủ mấy lần. Tỷ ấy rất lo lắng bệnh tình của mẹ, nữ nhi thấy thời tiết hôm nay đẹp, muốn đi Vương gia vấn an tỷ ấy, tỏ lòng biết ơn.”
Sao Tô thị có thể không đồng ý: “Lần trước Vương phu nhân tới nhà, thân thể ta không tốt không tiếp đãi chu đáo. Con tự mình đi vấn an Vương phu nhân, coi như là đền bù giúp ta.” Lại dặn dò Đơn ma ma đưa ngân phiếu cho Thư Quân.
Thư Quân nhận lấy ngân phiếu một ngàn lượng vô cùng vui vẻ ra cửa. Nàng sợ mẫu thân lo lắng, thực sự đi một chuyến đến Vương gia trước, dập đầu với Vương lão phu nhân, lại năn nỉ Vương Ấu Quân cùng nàng ra cửa.
Hai vị cô nương dọc theo hành lang đi về hướng khuê phòng của Vương Ấu Quân, Vương Ấu Quân lặng lẽ đ.á.n.h giá nàng.
“Đi đâu?”
Thư Quân đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Muội muốn vào cung tạ ơn...” Nói xong ngại ngùng cúi đầu xuống.
Vương Ấu Quân che miệng hưng phấn cười một lúc lâu: “Muội, tiểu cô nương này... Nhưng mà ta nói cho muội nghe, sáng nay ta và mẫu thân mới đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu trở về, biết được bệ hạ không ở trong cung.”
Trong lòng Thư Quân có chút mất mát: “Thế à...”
Hai người mới vừa dùng xong bữa trưa, Vương Ấu Quân nhìn trời trong nắng ấm, thật sự không muốn uổng phí thời gian bèn lôi kéo nàng ra cửa: “Đi thôi, nhà ấm trồng hoa của muội sửa được rồi phải không, đưa ta đi xem một chút. Vừa lúc ta có mấy bồn hoa lan không biết đặt chỗ nào, đưa đến nhà ấm trồng hoa của muội đi.”
Cảm xúc của tiểu cô nương tới nhanh đi cũng nhanh, nửa tháng nay Thư Quân không đi biệt uyển, lập tức vui vẻ.
Vương Ấu Quân dặn dò Xuân Hoa và Thược Dược đi ôm hoa lan, còn nàng ấy và Thư Quân lên xe ngựa trước.
Cuối buổi trưa, đoàn người đi vào biệt uyển của Thư Quân.
Biệt uyển nằm ở thành nam phường Sùng Nam, tiếp giáp cửa thành Đông, nơi này dựa gần mấy cái ao hồ, phong cảnh đẹp đẽ. Thời trẻ Hoài Dương Vương cũng rất có vài phần phong lưu, thường ngày ở chỗ này kêu bạn gọi bè, khu vườn cũng theo đó được xây dựng vô cùng tinh xảo tự nhiên, đình đài các tạ, hành lang nối tiếp hành lang, khung trang trí phức tạp, cửa sổ xanh trên bức tường màu trắng, không hề thua kém lâm viên hoàng gia.
Toàn bộ biệt uyển chia làm hai nơi, dọc theo trục trung tâm hướng về phía Tây ngày thường làm nơi tiếp đãi khách khứa, bên mặt Đông còn lại đều là vườn cây.
Gian nhà ấm trồng hoa vừa mới được tu sửa kia nằm ở phía Đông trong vườn.
Lần trước sau khi nhà ấm trồng hoa bị hư hỏng, Thư Quân làm thêm một gian, phía trên dùng lưu li để che, bốn phía trong suốt, dọc theo nhà ấm trồng hoa đi vào trong, là một giàn nho hẹp dài. Mùa này phía trên giàn nho chỉ còn lại chút dây leo trơn bóng, nếu là mùa hè, t.h.ả.m cỏ xanh tầng tầng lớp lớp chồng chất ở chỗ này, mát mẻ biết bao nhiêu. Qua giàn nho, lại là một gian nhỏ ấm áp, nơi này đặt một vài loại hoa thích hợp khí hậu ấm và hơi ẩm.
Thư Quân không có quá nhiều nghiên cứu với việc gieo trồng hoa cỏ, nhưng Vương Ấu Quân lại cực kỳ hứng thú. Vừa đi vào, bồn hoa nào nên tưới nước, bồn hoa nào nên cắt chạc cây, nàng ấy mang theo Xuân Hoa bận rộn đến vô cùng vui vẻ.
Thư Quân bị ánh mặt trời mùa thu phơi đến cả người lười biếng, định đi tìm quản sự xem sổ sách. Đừng thấy tòa nhà này là được tặng, nô bộc bên trong hoa viên chỗ nào cũng cần chi tiêu, tòa nhà dễ dàng tới tay, bảo vệ được mới khó, nàng dặn dò Thược Dược.
“Em đi giúp Vương tỷ tỷ đi.”
Nói xong lời này, nàng dọc theo con đường đá đi ra ngoài sân, phía Tây của sân là một rừng trúc, rừng trúc khô héo lác đác lưa thưa, phía xa là non xanh nước biếc tươi đẹp bị rừng trúc che đi. Theo đường đá uốn lượn vòng ra phía sau, nàng bỗng nhiên thoáng nhìn thấy trên chiếc cầu đá phía trước có một bóng người.
Hắn mặc một chiếc áo choàng trắng thêu hoa văn chìm, mang ngọc quan màu trắng, ngày thường khí chất lạnh lùng sạch sẽ, lúc này được ánh mặt trời ấm áp bao phủ, trở nên dịu dàng thong dong.
Thư Quân đã rất lâu không gặp hắn, trong n.g.ự.c trào ra hơi nóng, chạy chậm về phía hắn.
“Bệ hạ...”
Giọng nói của nàng quá ngọt ngào, giống như muốn phá tan cơn gió thu lạnh lẽo này, mang theo tinh thần phấn chấn ngày xuân, ập vào người hắn.
Ánh mắt Bùi Việt trong trẻo khắc chế, hắn tự nhiên vươn tay ra.
“Gấp cái gì, trẫm đâu có đi.”
Thư Quân chạy trên cầu đá, cũng không tự chủ được vươn tay ra.
Bùi Việt nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, đưa nàng đi tới bờ bên kia.
Bàn tay hắn quá lớn, nắm lấy toàn bộ bàn tay nàng cũng vẫn còn dư. Bùi Việt nắm cũng không c.h.ặ.t, Thư Quân không tránh ra, chỉ là dần dần, chút ấm áp kia chậm rãi lan dần lên vành tai nàng.
Mặt nàng cực kỳ nóng.
Không đúng, sao lại nắm tay rồi.
Sao lại thành như vậy rồi?
Đêm hôm đó nàng thực sự đã nghĩ đến việc làm phi t.ử của hắn, chỉ là đến lúc thật sự như thế này, Thư Quân lại không được tự nhiên. Nàng lén liếc mắt nhìn nam nhân bên cạnh một cái, hắn cao lớn mạnh mẽ, trầm ổn uyên bác, gặp được hắn là may mắn của nàng, chẳng qua tòa hoàng cung nghiêm ngặt kia còn khiến nàng hơi sợ hãi.
Tên ra khỏi cung không có đường quay lại.
Nàng không thể đã chấp nhận hắn rồi, lại muốn lùi bước.
Thư Quân chậm rãi thả lỏng.
Vừa mới thở xong một hơi, lòng bàn tay bị nắm kia bắt đầu đổ mồ hôi. Chẳng lẽ hắn cứ nắm tay nàng như vậy, dắt vào hoàng cung đấy chứ? Nàng còn chưa chuẩn bị gì hết mà.
Sắc mặt Thư Quân giống như lạc vào sương mù.
Bùi Việt mới tuần tra doanh trại từ Nam Giao trở về. Đêm qua trong quân xảy ra sự cố, sau khi say rượu có vài tướng sĩ làm loạn, đ.á.n.h nhau gây rối xuất hiện thương vong. Bùi Việt tức giận, tự mình đi doanh trại phía Nam một chuyến. Trong quân rất nhiều phe phái, không phải tất cả đều là tâm phúc của hắn, nơi này có một phần binh lính là hắn mang tới, còn có binh lính cũ của các lão quý tộc, quan hệ bên trong khá phức tạp rắc rối.
Hắn đang cân nhắc làm sao dùng lực chế lực, chinh phục được đám lão tướng cứng nhắc này, ánh mắt chợt thoáng nhìn cái tay kia của Thư Quân.
Vừa rồi hắn dắt nàng là động tác theo bản năng, ngoái đầu nhìn lại hướng cầu hình vòm liếc mắt một cái, khoảng thời gian hai người từ cầu đá đi xuống dưới cũng được một chén trà nhỏ, nếu nàng cảm thấy mạo phạm nhất định sẽ tránh ra, nhưng mà cô nương không có làm vậy.
Đây là ngầm đồng ý rồi sao?
Chuyện tình cảm, không cần cố tình hỏi rõ, đôi khi chỉ cần hiểu trong lòng mà không cần nói ra.