Đêm tháng Năm, gió nhẹ lưu luyến, tiếng ve rả rích có vẻ như là khúc nhạc tấu duy nhất trong thâm cung yên lặng.
Mưa mùa hạ nói đến là đến, gió mang theo hơi ẩm dày đặc rơi trên xà nhà, mưa đến bất chợt, bọt nước tí tách đ.á.n.h vào song cửa sổ, đọng trên mái hiên rồi chậm rãi chảy xuống theo khe hở, dường như cũng không muốn phá hỏng sự tĩnh lặng của đêm nay. Giọt mưa rơi không quá dày đặc, được những nhánh cây uyển chuyển nhẹ nhàng che chở, từ từ lặng lẽ chảy qua.
Sau một thoáng kiều diễm, sấm sét ầm ầm đ.á.n.h xuống, tường cung bất tận như bị đ.á.n.h ra một lỗ hổng, ánh sáng chớp tắt, hoa cỏ hỗn loạn, gió thổi xào xạc. Mưa trút xuống, côn trùng chạy trốn, ếch kêu ồm ộp, hoa anh đào đỏ rực không chịu nổi, nhỏ từng giọt róc rách khiến người ta xấu hổ.
Đèn cung đình bốn góc lay động, ánh đèn đan xen ch.ói lọi chiếu vào trong điện.
Mưa bên ngoài khi nào bắt đầu khi nào kết thúc Thư Quân không hay biết, chỉ cảm thấy có một luồng không khí mát lạnh từ ngoài màn trướng thổi vào, rơi xuống đầu, khiến cho nàng đang hít thở không thông tỉnh lại được một chút. Trên trán mồ hôi thơm đầm đìa, cả người như nằm ở trong nước, gò má nóng bừng thật lâu không tan, sắc mặt càng giống như được đ.á.n.h phần hồng toàn bộ, yêu diễm tuyệt trần.
Nam nhân đang ở trên người nàng không nhúc nhích. Từ lúc quen biết hắn vẫn rất dịu dàng, nhưng ánh mắt vừa rồi chăm chú lại sắc bén, giống như lang sói nhìn chằm chằm con mồi, ngay cả hơi thở cũng tràn đầy nguy hiểm.
Rõ ràng giường Bạt Bộ lớn như vậy, nàng lại bị ép lui từ giữa đến một góc nhỏ xíu.
Thư Quân muốn khóc lại không dám, bệ hạ như vậy thật đáng sợ.
Nàng thử hoạt động hai chân đã cứng đờ đến mức mất kiểm soát, lại phát hiện vẫn bị hắn kẹp.
“Bệ hạ...” Một tiếng nói ngắt quãng vỡ vụn, ánh mắt mê hoặc, mang theo khẩn cầu.
Ánh mắt Bùi Việt nóng cháy sắc bén, thú tính vẫn luôn giấu giếm, khát vọng cố tình đè nén đã bị sự quyến rũ của nàng khơi ra. Từ lúc ở cùng nàng đến nay, cho đến giờ phút này mới chính thức lộ ra bản chất bá đạo và dụ,c vọng của đế vương.
Nàng lại gọi một tiếng, “Bệ hạ...” Đã là khóc nức nở.
Bùi Việt vẫn không nhúc nhích, tiếng nói khàn khàn: “Rất đau sao?”
Thư Quân đã không biết đau là cái gì, tất cả giác quan đều bị thuỷ triều cuốn trôi, chỉ còn lại sự run rẩy tê dại.
“Có một chút...”
Đôi mắt phiếm hồng của nàng vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, giống như tiểu hồ ly mê hoặc lòng người, nhớ tới trước đó tiểu hồ ly này nhất định đòi sờ hắn, khiến hắn tức giận không nhẹ, nhưng lại vì câu nói “sợ bệ hạ làm thiếp bị thương” kia mà tâm tư Bùi Việt xoay chuyển liên tục lo trước lo sau, vẫn chưa được thoả mãn thật sự, nên mới có chuyện chậm chạp không lùi.
Lúc trước là nụ hoa hải đường đợi nở, hiện tại là mẫu đơn bị hắn ép nở.
Mái tóc đen nhánh phủ kín trên gối, đôi mắt ngập nước vẫn luôn nhìn hắn, ánh mắt ngây thơ thuần khiết khiến hắn vừa kícmh thích vừa hổ thẹn, cùng với loại cảm giác phạm phải tội nghiệt lại dâng lên lần nữa phá đi tà niệm trong lòng hắn.
Hắn lại suy nghĩ.
Nhẹ nhàng cúi người hôn lên trán nàng một cái.
“Chờ thêm một lát?”
Thư Quân chờ không được, nàng quá căng tức, đôi môi đỏ mọng mím lại, âm cuối phát run: “Bệ hạ, chàng đã dạy thiếp, quân t.ử vĩ đại có thể duỗi có thể co.”
Có thể duỗi có thể co...
Bùi Việt nghe mấy chữ này, suýt nữa đau sốc hông: “Trẫm dạy nàng khi nào?”
Thư Quân mơ màng nhớ lại, lúc này vậy mà nàng còn có thể vượt qua khó khăn từ trong suy nghĩ hỗn độn tìm ra một tia sáng.
“Hình như là ở Tàng Thư Các.”
Bùi Việt yên lặng một lát, mặt đen thui: “Cái này không phải dùng như vậy.”
Tuy nói như vậy, nhưng con sâu nhỏ ngây thơ có thể bị ép đến mức sử dụng cả thành ngữ, Bùi Việt chỉ có thể buông tha nàng. Hắn xoay người thẳng lên, nằm xuống, ngay sau đó hít sâu một hơi.
Thư Quân giống như cột chống buồm đột nhiên được thả xuống, cả người rã rời nằm liệt trên chăn mỏng, lúc trước được chống ở phía trên còn sức lực, bây giờ không còn chút tinh thần nào, chỉ có thể uể oải nằm đó hít thở. Cuối cùng nàng dựa vào một tia lý trí còn tỉnh táo, mới nhân tiện đưa tay lấy chăn mỏng che người lại.
Bùi Việt vừa bình phục một chút đã rất nhanh nghiêng người ôm cả chăn cả người nàng vào trong n.g.ự.c, thuận tay mang khăn sạch đã chuẩn bị trước lau mồ hôi cho nàng: “Còn khó chịu sao?”
Gò má Thư Quân theo lực tay của hắn dựa vào trong n.g.ự.c, ánh mắt hờn dỗi liếc hắn, rầu rĩ than nhẹ một câu, “Thiếp không khó chịu...” Cái loại cảm giác xa lạ này khiến nàng không cách nào hình dung.
Cũng không biết hắn cố ý hay vô tình, ngón tay thon dài nắm lấy cằm nàng, muốn nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt nàng, lẩm bẩm nói: “Vậy thì là gì...”
Thư Quân xấu hổ né tránh hắn tay, vùi vào n.g.ự.c hắn trốn đi, ậm ừ vài tiếng nhưng lại không chịu nói chuyện.
Bùi Việt cẩn thận lau sạch cho nàng, đoán được lúc này nàng uể oải ỉu xìu, cũng không vội vã đi phòng tắm, động tác hắn cẩn thận đến mức chỗ nào cũng bị chạm qua. Thư Quân xấu hổ đ.á.n.h hắn, “Để tự thiếp làm...” Tay lại vung lung tung tìm cánh tay hắn, muốn đoạt lấy cái khăn.
Bùi Việt biết rõ móng vuốt nhỏ kia lợi hại biết bao nhiêu, xác thực chính là người khởi xướng.
“Khăn này đã ướt, trẫm đi lấy một cái mới.”
Thư Quân xấu hổ hận không thể trốn luôn xuống gầm giường.
Bùi Việt ném khăn ra, vén màn giường lên đi lấy một cái khăn mới sạch sẽ, lúc trở lại nhìn thấy thê t.ử nhỏ trốn trong chăn mỏng: “Nàng không sợ nóng hỏng người à?”
Hắn kéo nàng ra.
Chính xác không lệch một phân bắt được chân ngọc của nàng, lau sạch từ dưới lên trên.
Có lẽ là sợ Thư Quân xấu hổ, động tác của hắn cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng càng nhẹ Thư Quân càng chịu không nổi, giống như có hàng trăm con sâu nhỏ gặ,m c.ắ.n, cuối cùng thật sự chịu không nổi dứt khoát dùng đầu gối kẹp lại, ngăn cản hắn.
“Bệ hạ...” Nàng xấu hổ đến mức run cả giọng, “Thiếp muốn đi tắm...” Hiện giờ nàng chỉ muốn rời khỏi nam nhân vừa dịu dàng lại mạnh mẽ này thôi.
Trước kia nàng không rõ lắm chuyện phu thê là như vậy, thật sự quá mức tưởng tượng rồi. Cái loại lôi kéo đưa đẩy không hề có khe hở này, khiến nàng giống như một bướm nhỏ mặc người chiếm đoạt, tuỳ ý hắn chơi đùa, dường như hắn khắc vào không phải là cơ thể nàng, mà chính là trái tim nàng.
Thư Quân cũng không biết động tác của mình đã kímch thích cho Bùi Việt lớn cỡ nào, hắn gần như là kêu lên một tiếng: “Nàng thật sự muốn đi tắm, hay là muốn tiếp tục?”
“Hả?” Thư Quân mờ mịt nâng mắt lên, con ngươi đen láy thấm đẫm sương mù, vẻ mặt bối rối.
Giọng điệu Bùi Việt trầm thấp ra lệnh: “Thả ra.”
Thư Quân theo tầm mắt hắn nhìn thoáng qua, che mặt lăn vào góc tường.
Nàng cuộn toàn bộ thân mình vào trong góc, ước chừng khoảng thời gian một chén trà nhỏ. Cuối cùng dưới ánh mắt bất đắc dĩ chăm chú của Bùi Việt, nàng bọc chăn mỏng xuống giường, hai chân run lên nghiêng ngả lảo đảo đến phòng tắm rửa mặt, nói thế nào cũng không chịu để Bùi Việt đi cùng.
Thư Quân ngâm mình trong thùng tắm ấm áp, chậm rãi tìm lại được một chút cảm giác, cụp mắt nhìn thoáng qua, dấu vết đỏ thắm dày đặc, quả thực không còn một chỗ nào lành lặn. Cảm giác căng tức trên người vẫn chưa hết, có chút lâng lâng, nhớ lại từng cảnh tượng vừa rồi, bên tai Thư Quân nóng lên, thân mình từ từ chìm vào trong nước, giống như làm vậy mới có thể dùng nước ấm kia làm tan đi nội tâm xấu hổ của nàng.
Chẳng lẽ ngày tháng sau này đều phải trải qua như vậy sao?
Chẳng phải sẽ không thấy được ánh mặt trời sao?
Thân thể dần dần thích ứng với độ ấm của nước, trở nên thoải mái ấm áp, sóng nước long lanh, từng chút lại từng chút vỗ về xương vai nàng, loại cảm giác này giống như đã từng trải qua, tựa như nụ hôn nhẹ nhàng kia vậy.
Thư Quân lập tức không được tự nhiên, ngay cả nước ấm bồng bềnh lúc này trong mắt nàng cũng giống như hồng thuỷ mãnh thú. Nàng lắc đầu thật mạnh, muốn ném hết những hình ảnh thẹn thùng ra khỏi đầu.
Hai khắc sau, cuối cùng Thư Quân cũng thu dọn gọn gàng ra khỏi phòng tắm. Lúc đó Bùi Việt cũng đã sớm đi từ một phòng tắm khác ra ngoài, trên người hắn đã thay một bộ long bào vàng kim khác, dựa vào trên giường La Hán đọc sách, đèn sáng như ngọc, khiến cho đường nét khuôn mặt của nam nhân kia càng mềm mại và tuấn tú hơn trước, long bào vàng kim giao thoa cùng ánh đèn, phủ lên thân hắn một nét đẹp độc đáo và yên bình.
Thư Quân nắm tay áo nhìn hắn với tâm trạng phức tạp, vẻ mặt rối rắm.
Người này và người lúc nãy ở trên giường giống như hai người khác nhau vậy.
Lại nhìn hoa văn thêu rồng giương nanh múa vuốt phía trước vạt áo hắn, chẳng lẽ đây chính là kiểu mặt người dạ thú?
Thư Quân tức giận mà hừ vài tiếng.
Bùi Việt đã sớm phát hiện ra nàng, chậm rãi gác quyển sách xuống nâng mắt lên nhìn nàng.
“Nhìn đủ chưa?”
Nàng mặc một chiếc váy dài tơ lụa đỏ tươi, một chiếc áo ngắn tay cùng màu, đai lưng màu hồng phấn khoe trọn dáng người mềm mại, tinh tế yểu điệu, cả người sạch sẽ, mái tóc quấn lên dùng trâm gỗ tạo thành b.úi tóc Lăng Vân Kế, chỉ có đôi gò má vẫn giống như quả hồng chín mọng, rất khiến người ta yêu thương.
Bùi Việt nhớ tới dáng vẻ vừa rồi nàng khóc lóc xin tha, trong lòng cực kỳ mềm mại.
“Lại đây.”
Thư Quân nghe vậy chu cái miệng nhỏ chậm rì rì đi tới chỗ hắn. Vừa đến gần, Bùi Việt thấy nàng chậm quá, thuận tay nắm lấy cổ tay của nàng kéo vào n.g.ự.c, Thư Quân cứ như vậy ngồi ở trong lòng hắn.
Quanh thân toàn bộ là hơi thở của hắn, là hương vị quen thuộc khiến nàng an tâm. Nàng ngước đôi mắt hạnh long lanh lên nhìn hắn, đôi mắt đen trắng rõ ràng thậm chí vẫn còn vương tình ý, mang theo tràn đầy chất vấn.
Bùi Việt xoa xoa vành tai của nàng, đau đầu nói: “Rốt cuộc trẫm trêu chọc nàng chỗ nào rồi?”
Thư Quân tủi thân lên án: “Ngày thường mọi chuyện bệ hạ đều theo ý thiếp, nhưng vừa rồi bệ hạ lại không thương tiếc thiếp chút nào.”
Nàng vừa mới khóc vài lần, ban đầu hắn còn dỗ dành, sau đó làm thế nào cũng không chịu theo ý nàng nữa.
Bùi Việt nhất thời cũng không biết đáp lại thế nào. Nếu không phải thương tiếc nàng, hiện tại sợ là nàng vẫn còn ở trên giường. Nhưng chuyện đã như vậy rồi, hắn không thể nào giải thích được, đành phải để từ từ.
“Kiều Kiều, lúc nãy trẫm cũng không thể khống chế chính mình thật tốt được. Sao rồi, vẫn còn đau?”
Thư Quân xấu hổ buồn bực lắc đầu: “Không đau.”
Bùi Việt đại khái đoán được vì sao lại thế này: “Có phải trước khi xuất giá, không có ai dạy chuyện phòng the cho nàng hay không?”
Thư Quân đầy nghi hoặc: “Loại chuyện này cũng cần người dạy sao?” Đột nhiên ánh mắt nàng trở nên sắc bén, giống một con thú nhỏ hung dữ hỏi, “Bệ hạ được người nào dạy? Chẳng lẽ là cung nữ thông phòng?”
Nàng hoảng hốt nhớ tới, huynh đệ trong nhà trước khi cưới vợ, đều sẽ sắp xếp nha đầu thông phòng. Các nha đầu này sẽ dạy dỗ thiếu gia chuyện phòng the.
Thư Quân tưởng tượng đến cảnh một nữ nhân khác làm chuyện như vậy cùng Bùi Việt, hốc mắt lập tức phiếm hồng.
Lúc này Bùi Việt mới nhận ra mình đã hỏi vấn đề không nên hỏi, Hoàng đế trẻ tuổi lần đầu có chút luống cuống tay chân, quả quyết phủ nhận.
“Trẫm không có, trẫm không cần người dạy.”
Sắc mặt giận dữ của Thư Quân vẫn chưa tan đi, đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới: “Nếu bệ hạ không cần người dạy, vậy vì sao ta lại cần?”
Bùi Việt có cảm giác tự bê đá đập chân mình: “Đúng vậy, là trẫm lỡ lời! Kiều Kiều đừng tức giận, Kiều Kiều không cần người khác dạy, trẫm dạy nàng.”
Thư Quân hơi hơi nguôi giận, chỉ có vành tai chậm rãi đỏ ửng, chớp chớp mắt hỏi: “Thiếp… cái này không phải thiếp biết rồi sao?”
Bùi Việt nhớ tới biểu hiện vừa rồi của Thư Quân, cái đó có thể dùng chữ “biết” để hình dung sao?
Hắn che trán, hối hận đã không để ma ma dạy dỗ nàng chuyện phòng the, yên lặng một lát mặt không đổi sắc nói: “Chuyện phu thê là một môn học, trẫm và Kiều Kiều nên cùng nhau tìm tòi.”
“Tìm tòi?” Thư Quân xoa tay gầm gừ, liếc vòng eo Bùi Việt một cái.
Bùi Việt: “...”
Cuối cùng Thư Quân có tà tâm nhưng không có gan làm giặc, sau khi sự tò mò và suy nghĩ kia hiện lên trong đầu, nàng vừa mệt vừa buồn ngủ ôm lấy cổ Bùi Việt ngủ thiếp đi. Nam nhân vừa mới dự định “Đông Sơn tái khởi” nhìn chằm chằm mỹ nhân ngủ say một lát, đành ôm nàng lên giường.
Cung nhân đã đổi đệm giường một lần nữa, lúc đi vào nằm vẫn còn thơm mùi hoa thoang thoảng.
Sau một giấc ngủ ngon, hôm sau vào canh giờ thượng triều thường ngày Bùi Việt tỉnh dậy, cụp mắt nhìn về phía dưới cánh tay, Thư Quân ngủ ở trong n.g.ự.c hắn giống như một con mèo nhỏ, vừa thơm vừa ngọt.
Hôm nay không cần lâm triều, nên muốn ngủ cùng nàng thêm một lát.
Trong ánh sáng mờ ảo, da thịt nàng tinh tế như sứ, hai bên gò má xinh đẹp rạng rỡ, cái miệng nhỏ hồng hào chu lên vô cùng bắt mắt. Bùi Việt duỗi tay xoa xoa, nàng vô thức há miệng thở dốc, cứ như vậy ngậm lấy ngón tay hắn, chiếc lưỡi mềm mại chậm rãi l.i.ế.m dọc theo ngón tay.
Ánh mắt Bùi Việt tối sầm lại, trở mình, bắt đầu hôn cổ nàng. Da thịt nàng quá mềm mại, lại có tính co dãn đàn hồi, chạm vào một chút rồi lại chẳng muốn buông tay. Thỉnh thoảng nàng phát ra vài âm thanh giống như mèo kêu, là dáng vẻ khiến người ta thật muốn ức h.i.ế.p.
Thư Quân dựa vào bản năng phối hợp với hắn, thậm chí mở đôi mắt ngơ ngác, giống như say mờ mịt m.ô.n.g lung nhìn hắn một cái. Bùi Việt cho rằng nàng đã tỉnh, trầm thấp gọi nhũ danh của nàng, tuy không hề phòng bị, nhưng lại dễ dàng hơn tối hôm qua rất nhiều. Nàng thuận lợi tiếp nhận hắn, eo ngọc thướt tha, không chịu khống chế mà chìm nổi, có điều hắn vẫn rất khắc chế. Nàng là người mới trong chuyện này, muốn chân chính đạt tới cường độ của hắn vẫn cần thêm thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ý thức của Thư Quân đan xen giữa cảnh trong mơ và hồi ức, có chút âm thanh không tự chủ được tràn ra, Bùi Việt mới biết nàng có một giọng ngâm hay như vậy.
Đầu giờ Thìn, sắc trời đã sáng bừng, cung nhân ở bên ngoài gõ nhẹ cửa sổ nhắc nhở đế hậu rời giường. Từ lúc Bùi Việt còn là Thái t.ử giám quốc cho đến nay, chưa bao giờ cần người gọi dậy vào buổi sáng. Hắn tự giác đến nỗi khiến người ta giận sôi m.á.u, ai biết được sau khi cưới thê t.ử vậy mà cũng là một “quân vương bất tảo triều”.
Bản dịch của editor: Đêm xuân ngắn ngủi nắng lên rồi, từ nay trẫm không muốn vào triều sớm.
Đến khi hai người chuẩn bị sẵn sàng để ra ngoài dùng bữa sáng, đã là đầu giờ Tỵ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Thư Quân đỏ bừng, căn bản không dám nhìn hắn. Giọng nói của nàng giống như âm thanh ma quỷ cứ quanh quẩn bên tai, so với tối hôm qua, cảm giác sáng nay thật sự là quá tốt đẹp. Bùi Việt nhắc nhở nàng, đó là kết quả của việc thả lỏng. Thư Quân tạm thời tin hắn.
Bùi Việt đưa Thư Quân đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu. Thái Thượng Hoàng cũng chạy tới Từ Ninh Cung từ sớm, nhận cái lạy của nhi t.ử và con dâu. Thái Hoàng Thái Hậu đã gặp Thư Quân một lần, ấn tượng với nàng cũng không tệ lắm, hiện giờ đã chính thức trở thành cháu dâu mình, đương nhiên càng gần gũi hơn. Ban đầu Thái Thượng Hoàng không đồng ý Thư Quân làm Hoàng hậu, nhưng ông không đồng ý cũng không có tác dụng. Bùi Việt hạ chỉ kết hôn không có kẽ hở, người cũng đã vào cửa, Thái Thượng Hoàng cũng không thể nói gì hơn. Đối với Thư Quân này, ông vẫn rất thích, xinh đẹp lại điềm đạm, Thái Thượng Hoàng không thể không thương con bé, nhưng lão nhân gia vừa nhớ tới buổi chiều tông thất đến chào hỏi, thái dương lại đau.
Một Bùi Ngạn Sinh thì thôi không nói, còn có thêm một Bùi Giang Thành.
Ngay cả Hoài Dương Vương không có phần khó chịu. Ban đầu lẽ ra là con dâu mình hiện giờ lại thành đệ muội, lại suy nghĩ đến tình huống kia một chút… Thái Thượng Hoàng nhắm mắt xanh cả mặt.
Thư Quân nói chuyện với Thái Hoàng Thái Hậu, chẳng qua vẫn thẹn thùng, đôi mắt đen láy sóng sánh như nước nhìn xung quanh. Thái Hoàng Thái Hậu nhìn khuôn mặt nhỏ hồng hào kia mà cảm thấy vui mừng, lão nhân gia bỗng nhiên liếc nhìn Thái Thượng Hoàng và Bùi Việt một cái, lặng lẽ lôi kéo Thư Quân, ý bảo nàng tới gần. Thư Quân không biết bà muốn làm gì, vụng về ghé sát tai lại gần.
Thái Hoàng Thái Hậu nhỏ giọng hỏi.
“Tối hôm qua viên phòng có thuận lợi không?”
Tuổi tôn nhi không nhỏ, lần đầu tiên viên phòng, Thái Hoàng Thái Hậu có chút lo lắng.
Thư Quân chớp chớp mắt: “Như thế nào thì tính là không thuận lợi ạ?”
“Có đau không?”
Trong lòng Thư Quân nói thầm, đau là không thuận lợi, không đau là thuận lợi à?
Cũng không thể để Bùi Việt làm lão nhân gia lo lắng trong chuyện này.
Nàng quyết đoán lắc đầu, nhẹ giọng đáp, “Không đau ạ.” Ngay cả ánh mắt cũng rất chắc chắn thậm chí còn mang theo trấn an.
Thái Hoàng Thái Hậu ngây ra.
Không đau? Hay là còn chưa vào?
Nữ t.ử phá thân không có chuyện không đau, tóm lại là dù thế nào cũng sẽ có chút khó chịu, mà dáng vẻ Thư Quân ngơ ngác như vậy, không giống người bị sợ hãi. Trong lòng Thái Hoàng Thái Hậu nôn nóng cực kỳ, nên vừa rồi bà cố tình ghé sát vào nhìn Thư Quân, gương mặt kia hồng hào tự nhiên, không hề bôi phấn. Đây là vẻ đẹp trời ban, còn nghĩ chuyện đã thành, thế mà vừa hỏi, lại khiến tim lão nhân gia treo lên.
Đây là chuyện lớn liên quan đến giang sơn xã tắc, Thái Hoàng Thái Hậu nhéo nhéo tay vịn ghế bành.
Dù có ngốc thì Thư Quân cũng nhìn ra đáy mắt kinh ngạc của Thái Hoàng Thái Hậu, nàng luống cuống: “Hoàng tổ mẫu... con nói sai gì sao?”
Tối hôm qua lúc đầu quả thật nàng có đau một chút, nhưng sau đó lại thật sự thoải mái, sáng nay lại càng sung sướng, nhưng mà nếu nói ‘rất sung sướng’ trước mặt lão nhân gia như vậy thì quá mức không biết xấu hổ. Thư Quân ấp úng gấp đến độ muốn khóc.
Thái Hoàng Thái Hậu thấy đáy mắt Thư Quân ngập nước, vội vàng an ủi: “Không có, ai gia chỉ là tùy tiện hỏi một câu, đừng sợ.”
Thư Quân nghe xong lời này cũng không dễ chịu hơn, rõ ràng là trấn an nàng, nhưng mà nàng có chút sợ hãi Thái Hoàng Thái Hậu, không dám hỏi nhiều, co quắp cụp mắt xuống.
Bùi Việt nói chuyện với Thái Thượng Hoàng vài câu về triều chính, liếc Thư Quân một cái, đã thấy tiểu cô nương trông tủi thân rất khổ sở.
Hắn đứng dậy đi qua, ngồi vào ghế gấm trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu, nhân tiện tự nhiên nắm lấy tay Thư Quân,
“Hoàng tổ mẫu, Quân Nhi còn nhỏ tuổi, ngây thơ hồn nhiên, không hiểu lắm cách dỗ dành người, nhưng nàng là một cô nương thành thật, xin ngài nhẫn nại một chút.”
Lời này vừa nói ra, Thái Hoàng Thái Hậu thiếu chút nữa ngừng cả tim.
Thư Quân thành thật, cũng có nghĩa lời nàng nói là thật.
Trên thực tế nhiều năm như vậy Bùi Việt không gần nữ sắc, ngay cả cung nữ làm ấm giường cũng không có, Thái Hoàng Thái Hậu có chút lo lắng. Nhưng Bùi Việt văn võ song toàn, oai hùng cơ trí, Thái Hoàng Thái Hậu không thể tùy ý phá hỏng mặt mũi của hắn, cho nên không dám hỏi.
Chuyện lập hậu này, hắn đã chiêu cáo thiên hạ, là việc riêng cũng là việc nhà của hắn, không ai có thể can thiệp vào.
Khoảng thời gian trước khi lập hậu, phong ba không ngừng, sổ con gửi đến Ngự Thư Phòng như núi, cũng không thấy hắn thay đổi sắc mặt hoặc xử trí người nào. Nhưng hắn làm việc, cho dù là sấm rền gió cuốn hay là lặng yên không tiếng động, đều không có ngoại lệ, hắn đều đạt tới mục đích của mình.
Một Hoàng đế xuất sắc như vậy, nếu chuyện đó mà bị người khác hoài nghi, Thái Hoàng Thái Hậu thật sự không dám nghĩ.
“Không có, con bé tốt lắm.” Thái Hoàng Thái Hậu cho một ánh mắt kiên định.
Bùi Việt cũng không quá để ý chuyện này.
Bữa trưa dùng ở Từ Ninh Cung, đến lúc uống trà, Lưu Khuê phái người truyền đạt tin tức, nói là có mấy phong thư gấp gửi đến từ biên quan, Bùi Việt bèn rời đi trước. Lúc gần đi hắn hỏi Thư Quân: “Lễ kính trà buổi chiều ta không thể ở cùng nàng, một mình nàng có được không?”
Thư Quân là trưởng bối lại là Hoàng hậu, thật sự không có gì để lo lắng.
Trong lòng Thư Quân còn nhớ chuyện của Thái Hoàng Thái Hậu, nên đã sớm quên sạch đám người Bùi Giang Thành: “Đương nhiên có thể! Chàng đi làm việc đi, chàng đâu thể ngày nào cũng ở cùng thiếp được.” Nàng nghịch ngợm cười cười, thậm chí còn ỷ lại đè đè lòng bàn tay hắn.
Bùi Việt hưởng thụ cực kỳ, đưa tay cọ cọ mũi nàng, rồi mới buông tay rời đi.
Thái Thượng Hoàng và Thái Hoàng Thái Hậu nhìn hai người ở cửa lưu luyến, thoáng liếc nhau.
Thái Hoàng Thái Hậu lo lắng chuyện Bùi Việt viên phòng, Thái Thượng Hoàng lại lo lắng chuyện lát nữa kính trà, sắc mặt hai mẹ con đều không tốt lắm.
Khi Thư Quân quay trở lại, hai vị lão nhân gia không hẹn mà cùng lộ ra tươi cười, dáng vẻ giống như không hề có chuyện gì xảy ra.
Cũng không biết là Thư Quân không tim không phổi hay là vô tri không sợ, nhìn đến ánh mắt kiên định trầm ổn của Bùi Việt, nàng lập tức cảm thấy trên đời này chỉ cần có hắn, chuyện khác chẳng có gì to tát cả.
Thế nên nàng vô cùng vui vẻ trở về nói chuyện cùng Thái Hoàng Thái Hậu.
Thư Quân không biết cách nói chuyện phiếm, cho nên nàng thắt dây đeo cho lão nhân gia xem, bàn tay nàng mềm mại cực kỳ linh hoạt, dải lụa màu đỏ ở trong tay nàng đã rất nhanh biến thành một cái kết như ý. Thái Hoàng Thái Hậu nhìn Thư Quân, trong lòng bội phục thậm chí là hâm mộ.
Có cuộc sống giống như nàng cũng là một loại phúc khí.
Nàng không biết đến phiền não, cũng sẽ không tự tìm phiền não.
Thái Thượng Hoàng chờ Thư Quân thắt xong một cái dây đeo thì hỏi nàng.
“Một lát nữa gia quyến mấy vị Vương gia vào cung thỉnh an con, con đã chuẩn bị lễ vật ban thưởng chưa?”
Nếu là trước đây, ông nhất định sẽ không mở miệng hỏi loại chuyện như thế này, nhưng thật sự là Thư Quân quá mức không tim không phổi, Thái Thượng Hoàng lo lắng nàng chuẩn bị không chu toàn.
Quả nhiên Thư Quân mở to đôi mắt long lanh, “Ơ”, đầu tiên là hơi sửng sốt rồi chợt nhớ tới cái gì, vội vàng nhìn thoáng qua lão ma ma đi cùng mình đến, “Có chuẩn bị ạ.”
Thái Thượng Hoàng vừa thấy dáng vẻ này của nàng thì biết là không để ý, thiếu chút nữa thay đổi sắc mặt.
Lão ma ma trước giờ vẫn hầu hạ Bùi Việt lập tức quỳ xuống tiếp lời.
“Khởi bẩm Thái Thượng Hoàng, bệ hạ và nương nương đã dặn dò nô tỳ chuẩn bị tốt cho lễ kính trà.”
Thái Thượng Hoàng cười lạnh nói: “Là bệ hạ sai nhà ngươi chuẩn bị phải không?”
Chuyện này vốn nên là chuyện nhà gái phải làm, nhưng hiển nhiên Bùi Việt đã xử lý giúp Thư Quân.
Thư Quân hổ thẹn cụp mắt xuống, đừng nói là lễ kính trà, ngay cả phần lớn của hồi môn đều là do Bùi Việt lo liệu. Thái Thượng Hoàng nhìn ma ma xua tay, tỏ vẻ mình hiểu được.
Thư Quân xác định hôm nay mình đã chọc hai vị lão nhân gia không vui, dây đeo cũng không thắt nữa, quy củ ngồi ở một bên không dám lên tiếng, giống như đứa trẻ đã phạm sai lầm.
Thái Hoàng Thái Hậu lại bị dáng vẻ này của nàng làm cho buồn cười, lập tức không ngừng cười rộ lên.
“Con nha, coi như nuôi thêm đứa con gái đi.” Lời này là nói với Thái Thượng Hoàng.
Thái Thượng Hoàng liếc Thư Quân một cái, thanh tú, nhẹ nhàng, đuôi mắt phủ đầy hơi sương, giống như một nàng tiên không hiểu chuyện phàm trần, trông cậy vào Thư Quân làm một Hoàng hậu đủ tư cách là nằm mơ. Thôi bỏ đi! Hoàng đế người ta muốn cưng chiều nàng, ông còn có thể nói gì được đây.
“Tóm lại đã có người nhọc lòng, ta đành có mắt như mù thôi.”
Ông dịch m.ô.n.g một cái, giận dỗi quay đi.
Thái Hoàng Thái Hậu cười nói: “Không điếc không điên, không thể làm ông.”
Thái Thượng Hoàng bị lời này thuyết phục, lại dịch trở về.
Lúc này lại là Thư Quân bị làm cho buồn cười.
Không bao lâu, gia quyến sáu vị Vương gia tình cờ chạm mặt ở Đông Hoa Môn.
Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, sắc mặt đều một lời khó nói hết.
Chỉ có Hoài Dương Vương sa sầm mặt yên lặng không lên tiếng đi tuốt đằng trước, mọi người thấy ông dẫn đầu, vội vàng toàn bộ đuổi theo.
Ngày thường Lâm Xuyên Vương phi và Hoài Dương Vương phi không thân thiết, thậm chí thỉnh thoảng còn tranh giành lẫn nhau. Hôm nay bà ta lại tiến đến bên cạnh Hoài Dương Vương phi, chị em dâu hai người nhìn nhau, khổ mà không nói nên lời.
“Trưởng tẩu, ngài làm việc luôn luôn có trật tự, ngài nhìn xem việc sau này nên làm thế nào bây giờ?”
Hoài Dương Vương phi nghe vậy thở dài một hơi.
Từ khi có ý chỉ lập hậu đến hôm nay cũng đã hơn hai tháng, Hoài Dương Vương phi vẫn khó có thể tưởng tượng nữ t.ử lúc trước bị bà ta ghét bỏ từ hôn, nhảy luôn một phát lên làm đương kim Hoàng hậu, còn là chị em dâu với bà ta. Chuyện xấu như vậy sao cứ rơi trên đầu bà ta chứ?
Trong lòng bà ta muốn nôn ra m.á.u, nhưng trên mặt vẫn duy trì được sự đoan trang,
“Người ta là Hoàng Hậu, là quân, chúng ta là thần. Quân thần khác biệt, có thể có khó khăn gì chứ.”
Ngụ ý là chỉ cần tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận thần t.ử, đừng xem Thư Quân như chị em dâu là được.
Làm sao Lâm Xuyên Vương phi không hiểu đạo lý này, nhưng trong lòng bà ta vẫn không dễ chịu: “Ngươi nói nàng quen biết bệ hạ khi nào?”
Lời này vừa rơi xuống, Hoài Dương Vương phi liếc nhìn bà ta một cái thật sâu: “Chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng sao?”
Bà ta nhìn Bùi Ngạn Sinh đờ đẫn cách đó không xa bĩu môi.
Sắc mặt Lâm Xuyên Vương thay đổi ngay lập tức.
Nói như vậy quẻ tượng lúc trước của nhi t.ử kia vô cùng kỳ lạ!
Hoàng đế đây là cướp vợ đó!
Lâm Xuyên Vương phi tức khắc giống như đi trong chảo dầu nóng, trong chốc lát cảm thấy bản thân mình có lý, hơi có chút kiêu căng ngạo mạn, một lúc sau nhớ tới thân phận Bùi Việt, lại ủ rũ giống như cà tím phơi sương, vừa buồn vừa bực, khổ không nói nổi.
Hoài Dương Vương phi thấy dáng vẻ không dễ chịu của bà ta, trong lòng không hiểu sao thấy thoải mái hơn một chút.
Dù sao thì Thư Quân là người mà phủ Hoài Dương Vương bọn họ không cần, nhưng phủ Lâm Xuyên Vương thì không giống vậy.
Nhóm chị em dâu có thói quen hạ thấp lẫn nhau khiến đối phương không thoải mái. Sau khi Lâm Xuyên Vương phi suy nghĩ trong lòng một lát, đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Ta bỗng nhiên hiểu được vì sao Thành nhi bị điều đi uống gió Tây Bắc rồi, thì ra là bệ hạ nhìn nó không vừa mắt.”
hằng nguyễn
Cho ngươi khoe khoang này!
Sống lưng Hoài Dương Vương phi nhất thời căng thẳng. Xong rồi!