Phượng Hoàng Lạc Giữa Giang Nam

Chương 3



 

“Nhưng tiếng của toán quân đuổi theo đã dần xa khuất.”

 

Đi được chừng nửa canh giờ, A Dục không bước nổi nữa.

 

Ta cúi người, để nó áp lên lưng mình.

 

Trán nó tựa vào sau gáy ta, nóng hầm hập.

 

Cơn sốt vẫn chưa lui.

 

Ta tăng nhanh bước chân.

 

Phía trước có một thị trấn.

 

Trấn Thanh Thạch, ba năm trước ta từng đi ngang qua một lần, nhớ mang máng đầu trấn có một tiệm thu/ốc.

 

Ta phải đến đó cầu thu/ốc.

 

Nhưng ta không thể để người khác nhận ra mình.

 

Ta đặt A Dục xuống, từ trong bọc hành lý lôi ra một bộ quần áo cũ thay cho nó.

 

Đó là một chiếc áo xám của trẻ con, ta mua ở thị trấn trước với giá hai đồng tiền đồng, vốn là định để dành đến mùa đông mới mặc.

 

“A Dục, lát nữa tới tiệm thu/ốc, có ai hỏi con tên gì, con cứ nói mình tên Thạch Đầu.

 

Cha con họ Trần, mất rồi, mẹ con họ —”

 

“Họ Vương.”

 

A Dục tiếp lời, “Con tên Vương Thạch Đầu, năm nay năm tuổi, cha con làm thợ mộc, ba năm trước lâm bệnh qua đời.”

 

Nó học thuộc lòng rất trôi chảy.

 

Ta xoa đầu nó.

 

Mưa đã nhỏ dần.

 

Thị trấn đã ở ngay trước mắt, con đường lát đá xanh bị nước mưa rửa sạch bong loáng, vài chiếc l.ồ.ng đèn chao đảo trong gió.

 

Tiệm thu/ốc vẫn còn sáng đèn.

 

Ta đẩy cửa bước vào, chiếc chuông đồng kêu “đinh đang" một tiếng.

 

Phía sau quầy thu/ốc là một nam t.ử trung niên, mặc một chiếc áo vải xanh đã giặt đến bạc màu, đang cúi đầu gảy bàn tính.

 

“Đại phu, con ta phát sốt rồi, ông làm ơn xem giúp với?”

 

Người đó ngẩng đầu.

 

M/áu trong người ta như đông cứng lại.

 

Trần Cửu.

 

Hiệu úy trước trướng của Tiên đế, sáu năm trước từng theo quân trấn thủ Nhạn Môn Quan.

 

Ta từng gặp gỡ ông ta ba lần, lần nào cũng là khi đi theo Tiên đế tuần tra doanh trại.

 

Ông ta nhìn ta một cái.

 

Bàn tính trên tay khựng lại trong chốc lát.

 

Sau đó ông ta cúi đầu xuống, tiếp tục gảy.

 

“Vào trong đi.”

 

Ông ta đưa A Dục vào gian sau, bắt mạch, bốc thu/ốc.

 

Ta móc hết ba mươi đồng tiền cuối cùng còn sót lại đặt lên quầy.

 

Ông ta không nhìn những đồng tiền đó, mà nhìn chằm chằm vào cổ tay của A Dục.

 

Tay áo của A Dục lại bị tuột lên.

 

Vết bớt kia lộ rõ ra ngoài.

 

Ngón tay Trần Cửu run lên một cái.

 

Ông ta ngẩng đầu nhìn mặt ta, nhìn thật lâu.

 

Đoạn, ông ta quỳ sụp xuống.

 

Đầu gối đập mạnh xuống nền gạch xanh, vang lên một tiếng trầm đục.

 

“Bệ hạ —”

 

Giọng ông ta run rẩy.

 

“Là Hoàng hậu nương nương và Thái t.ử điện hạ.”

 

A Dục ngơ ngác.

 

Nó nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác khó hiểu.

 

Ta nhắm mắt lại.

 

Hỏng rồi.

 

Trần Cửu nói ông ta sẽ giữ bí mật, nói những năm qua ông ta vẫn luôn tìm kiếm mẹ con ta, nói ông ta nguyện nhảy vào dầu sôi lửa bỏng vì chúng ta.

 

Ta đã tin ông ta.

 

Bởi vì ta không còn lựa chọn nào khác.

 

A Dục uống thu/ốc xong liền ngủ thiếp đi ở gian sau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta và Trần Cửu ngồi trước quầy thu/ốc, nghe ông ta kể về những chuyện trong sáu năm qua.

 

Ông ta nói cựu bộ của Tiên đế kẻ ch/ết người tản mác, những người còn sống sót đều không dám nhắc lại chuyện năm xưa.

 

Ông ta cũng bị bãi chức quân, liền về quê cũ mở tiệm thu/ốc này.

 

Ông ta nói ngày nào ông ta cũng chờ đợi cốt nhục của Tiên đế trở về.

 

Ông ta nói đến mức nước mắt đầm đìa.

 

Ta nghe với vẻ vô cùng bình thản.

 

Sau đó ta bảo:

 

“ Ta phải đi rồi.”

 

Ông ta nói:

 

“Trời sáng hãy đi, bây giờ ra ngoài nguy hiểm lắm.”

 

Ta suy nghĩ một chút, rồi ở lại.

 

Nửa đêm, ta bị đ.á.n.h thức bởi một tiếng động.

 

Ta mở mắt ra, nhìn thấy Trần Cửu đang đứng ở cửa.

 

Phía sau ông ta, chính là Triệu Sùng.

 

Ngón tay Trần Cửu đang chỉ về hướng A Dục đang ngủ.

 

Ánh mắt ông ta nhìn ta có vẻ áy náy, nhưng tuyệt nhiên không hề có sự do dự.

 

Triệu Sùng mỉm cười:

 

“Nương nương, ta đã nói rồi, người chạy không thoát đâu.”

 

Lần này, gã dẫn theo nhiều người hơn.

 

Gã bao vây tiệm thu/ốc thành ba tầng trong ba tầng ngoài, ngay cả trên mái nhà cũng có cung thủ đứng sẵn.

 

Trần Cửu lùi sang một bên, không dám nhìn vào mắt ta.

 

Ta chẳng thèm nhìn ông ta.

 

Không đáng.

 

“A Dục.”

 

Ta gọi một tiếng.

 

A Dục giật mình tỉnh giấc, dụi dụi mắt ngồi dậy.

 

Nó nhìn Triệu Sùng ở cửa, rồi lại nhìn ta, không hỏi câu nào, liền đi thẳng đến phía sau ta.

 

“Mẹ, có chạy không?”

 

“Có.”

 

Triệu Sùng phất tay.

 

Ba mươi tinh binh ùa vào, tiếng đao tuốt khỏi vỏ vang lên đồng loạt.

 

Gã rút ra một cuộn thánh chỉ mới tinh, giũ ra.

 

“Tân đế có chỉ:

 

Nghịch súc của Tiên đế là Tiêu Dục, phạm tội mưu phản, xử t.ử tại chỗ.”

 

Tân đế.

 

Hóa ra tân đế đã đăng cơ rồi.

 

Ta nhìn cuộn thánh chỉ kia, khuôn dấu trên đó ta vẫn nhận ra.

 

Nhưng không còn là con dấu của Tiên đế nữa.

 

“Triệu Sùng,” ta nói, “ngươi có biết kẻ ngươi đang bắt là ai không?”

 

“Biết chứ, nghịch súc mưu phản.”

 

“Không,” ta mỉm cười, “kẻ ngươi đang bắt là cháu ruột của vị Thiên t.ử đương kim.”

 

Nụ cười của gã khựng lại một nhịp.

 

“Tân đế là đệ đệ của Tiên đế, A Dục là con trai của Tiên đế.

 

Ngươi g/iết nó, ngươi nghĩ tân đế sẽ tạ ơn ngươi thế nào?”

 

Ánh mắt Triệu Sùng loé lên vẻ d.a.o động.

 

Nhưng gã nhanh ch.óng lấy lại nụ cười gian trá.

 

“Nương nương, người đừng phí lời vô ích nữa.

 

Chỉ dụ của tân đế viết rất rõ ràng:

 

Nghịch súc, xử t.ử tại chỗ.”

 

“Vậy sao?”

 

Ta nói, “Thế chỉ dụ ấy viết là ‘nghịch súc của Tiên đế’, hay là viết hai chữ ‘Thái t.ử’?”

 

Gã không đáp lời.

 

Bởi vì gã không tài nào đáp được.