“Cục diện trong cung còn hiểm ác hơn những gì người nghĩ.”
Giọng chàng rất khẽ, “Nhiếp chính vương tuy là đệ đệ ruột của Tiên đế, nhưng bên cạnh ngài ấy còn có bè đảng của Thái hậu.
Thái hậu là mẫu thân ruột của Tiên đế và Nhiếp chính vương, bà ta đã kinh qua chốn hậu cung ba mươi năm nay, phân nửa đại thần trong triều đều là vây cánh của bà ta.”
“Thái hậu muốn nâng đỡ ai?”
Ta hỏi.
Thẩm Kinh Hồng im lặng trong chốc lát.
“Chính bà ta.”
Ta đã hiểu.
Tiêu Diễn tìm mẹ con ta trở về không phải vì tình cốt nhục, mà là muốn dùng chúng ta làm quân cờ để kìm hãm Thái hậu.
Ta là quân cờ của nó.
A Dục cũng vậy.
Ta sờ vào mũi tên gãy giấu trong tay áo.
Trên thân mũi tên ấy có khắc bốn chữ:
“Thiên Hạ Chiêu Ninh.”
Chính là b/út tích của Tiên đế.
Trước lúc lâm chung, chàng đã nhờ người gửi nó ra ngoài, trên đó chỉ có một câu duy nhất:
“Bảo vệ tốt cho Dục nhi, trẫm tin nàng.”
Ta siết c.h.ặ.t mũi tên gãy ấy.
“Nương nương?”
Thẩm Kinh Hồng nhìn ta.
“Đi thôi,” ta nói, “hồi kinh.”
A Dục đã ngủ thiếp đi trong lòng ta, khóe mắt vẫn còn vương giọt lệ.
Cỗ xe ngựa chầm chậm chuyển bánh, lao vào đêm mưa tầm tã.
Phía sau, ánh đèn của trấn Thanh Thạch dần nhạt nhòa, cuối cùng mất hút sau bóng núi chập chùng.
Phía trước, chính là hướng về Kinh thành.
Ta đặt A Dục nằm trên gối mình, nhìn qua rèm xe ngắm màn mưa liên miên bất tuyệt bên ngoài.
Mũi tên gãy ấy, ta chưa từng cho bất kỳ ai xem qua.
Nhưng đêm nay, ta rút nó ra từ trong tay áo, mượn ánh chớp rạch trời để nhìn nó lần cuối cùng.
Thiên Hạ Chiêu Ninh.
Tiên đế, giang sơn của chàng, thiếp sẽ thay chàng canh giữ.
Nhưng trước khi canh giữ nó —
Thiếp phải thay chàng đòi lại món nợ m/áu này đã.
Khi xe ngựa tiến vào Kinh thành thì trời đã hửng nắng.
Sáu năm trước khi ta rời khỏi nơi này, trời cũng nắng ráo như vậy.
Khi đó A Dục trong lòng ta mới vừa đầy tháng, linh cữu của Tiên đế ở phía sau, cả kinh thành một màu trắng tang tóc.
Ta ngồi trong xe ngựa, vén rèm lên nhìn hai chữ trên cổng thành một cái, rồi buông rèm xuống, quyết không quay đầu lại.
Sáu năm sau trở lại, hai chữ trên cổng thành vẫn vậy, nhưng cờ trên thành đã đổi thay.
Cờ rồng của Tiêu gia vẫn còn đó, nhưng phía dưới đã có thêm một lá cờ màu vàng hạnh, bên trên thêu một chữ “Nhiếp”.
Nhiếp chính vương.
Không, bây giờ phải gọi là tân đế rồi.
Thẩm Kinh Hồng cưỡi ngựa đi bên cạnh xe, hạ thấp giọng bảo:
“Nương nương, Nhiếp chính vương đã thiết lập triều hội ở Thái miếu, bách quan và tông thất đều có mặt đông đủ.
Ngài ấy sẽ công khai tuyên đọc chiếu thư sắc phong.”
“Sắc phong cái gì?”
“Phong người làm Hoàng hậu, phong điện hạ làm Thái t.ử.”
Ta im lặng trong chốc lát:
“Nó đúng là không biết sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Kinh Hồng không đáp lời.
A Dục ngồi bên cạnh ta, tay mân mê một con b/úp bê gỗ nhỏ — là tự tay nó đẽo gọt trên đường đi, đẽo hình một người đang cưỡi ngựa, nó bảo đó là phụ hoàng.
Ta nhìn con b/úp bê gỗ ấy một cái, khuôn mặt bị đẽo vẹo vọ cả đi, nhưng A Dục bảo phụ hoàng chính là có dáng vẻ như vậy.
Ta không sửa lời nó.
Xe ngựa đã vào thành, hai bên đường phố người dân đứng đông nghẹt, người thì rướn cổ nhìn ngó, người thì bàn tán xôn xao.
Ta nghe không rõ bọn họ đang nói gì, nhưng ta biết bọn họ đang nhìn cái gì.
Góa phụ của Tiên đế.
Trốn tránh suốt sáu năm trời, rốt cuộc cũng trở về rồi.
Có ai đó hô lên một tiếng “Hoàng hậu nương nương”, giọng điệu có phần rụt rè như đang dò xét.
Kế đến lại có người hô theo, càng lúc càng nhiều, vang động cả một góc trời.
A Dục vén rèm xe nhìn ra ngoài, hỏi ta:
“Mẹ, bọn họ đang gọi ai vậy?”
“Gọi mẹ của con.”
“Mẹ con là Hoàng hậu sao?”
“Ừ.”
A Dục suy nghĩ một chút rồi bảo:
“Vậy phụ hoàng là Hoàng đế, mẹ là Hoàng hậu, thế con là ai?”
“Con là Thái t.ử.”
A Dục lại ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi:
“Thái t.ử có được cưỡi ngựa không?”
“Được chứ.”
“Vậy con muốn cưỡi ngựa, không thèm ngồi xe ngựa nữa đâu.”
Ta không kìm được mà bật cười.
Thái miếu đã tới rồi.
Thẩm Kinh Hồng xuống xe trước, vươn tay đỡ ta.
Chân ta giẫm lên nền đất, những phiến đá xanh bị ánh mặt trời thiêu đốt nóng hầm hập, truyền qua lớp đế giày thêu mỏng manh.
Ta ngẩng đầu nhìn tấm biển của Thái miếu, ba chữ lớn thếp vàng ch.ói lọi dưới ánh thái dương.
Mùi nhang khói từ bên trong thoảng ra, quyện cùng mùi gỗ đàn hương và bụi bặm.
Ta hít một hơi thật sâu, dắt tay A Dục bước vào trong.
Thái miếu vô cùng rộng lớn.
Rộng lớn hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng.
Hai hàng văn võ bách quan đứng sừng sững hai bên, ở giữa chừa ra một lối đi dài hun hút, tận cùng là chính điện Thái miếu, cửa điện mở toang, bên trong đặt linh vị của Tiên đế.
Trước linh vị có một người đang đứng.
Người đó quay lưng về phía ta, mình khoác chiếc long bào màu huyền y đen nhánh, ngang hông thắt đai ngọc trắng, tóc được bới gọn bằng chiếc mũ vương miện vàng.
Vai người đó rất rộng, lưng rất thẳng, dáng vẻ đứng ở nơi đó giống hệt một người.
Rất giống Tiên đế.
Nhưng hắn không phải Tiên đế.
Hắn quay người lại.
Tiêu Diễn.
Sáu năm không gặp, nó đã không còn là đứa trẻ hay khóc nhè năm nào nữa rồi.
Nó đã cao lớn hơn, ngũ quan đã nảy nở, mày mắt đã có vài phần dáng dấp của Tiên đế, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn khác biệt.
Ánh mắt của Tiên đế luôn ấm áp, như ngọn lửa sưởi đêm đông.
Còn ánh mắt của hắn thì lạnh lùng, tựa như lưỡi đao sắc bén ngày đông giá rét.
Hắn nhìn ta, khóe miệng từ từ nở một nụ cười:
“Hoàng tẩu.”
Giọng hắn không lớn, nhưng Thái miếu trống trải, từng chữ một đều vang vọng vô cùng rõ ràng.