Phượng Hoàng Vu Phi

Chương 3



Ta đột nhiên tiến lại gần Vệ Chiêu.

 

Chóp mũi của hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau.

 

Hơi thở giao hòa.

 

Ta nhìn thấy dái tai của Vệ Chiêu lập tức đỏ bừng.

 

Ta bồi thêm cho Vệ Chiêu một đòn chí mạng: "Phải rồi, trong viên đan d.ư.ợ.c ta cho huynh uống kia, không chỉ có T.ử Mẫu Cổ mà còn có cả Tình Cổ. Huynh sắp sửa yêu ta rồi. Như vậy, chẳng phải ta chính là ý trung nhân của huynh hay sao?"

 

Đồng t.ử nam t.ử giãn to.

 

Hắn nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.

 

Sau đó, hắn gần như đứng bật dậy ngay tức khắc, mở cửa rồi bỏ chạy nhanh như một cơn gió, nhanh đến mức chỉ để lại một bóng lưng mờ ảo.

 

Ta bật cười thành tiếng.

 

Nhưng rất nhanh, thần sắc ta lại trở về vẻ bình tĩnh.

 

Kế hoạch tạm thời xem như thuận lợi, hành trình chinh phục của ta, bắt đầu rồi.

 

05

 

Người mà Vệ Chiêu phái đến canh chừng ta là một cô nương tết hai b.í.m tóc.

 

Mấy năm nay, ta vẫn luôn âm thầm điều tra mọi thứ trong sơn trại.

 

Đương nhiên ta biết rõ, nàng ta tên là A Hương, là một người thầm thương trộm nhớ Vệ Chiêu.

 

A Hương không tình nguyện bưng cơm canh tới, đặt mạnh xuống chiếc bàn vuông sơ sài.

 

"Hừ! Ngươi đừng có mà đắc ý, phủ Yên Vương để ngươi đi đổi lấy Thuần An quận chúa, đủ thấy cha ngươi căn bản chẳng thèm để tâm đến ngươi! Trại chủ nói, ngươi không phải ý trung nhân của huynh ấy, ta tin huynh ấy! Loại nữ nhân như ngươi, nhìn là biết không có ý tốt rồi!"

 

Ta không giận mà lại cười, bình tĩnh ngồi xuống dùng cơm.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Một đĩa đậu dẹt xào chay, một bát trứng hấp, thêm một bát cơm gạo lứt.

 

Ta ăn một cách nghiêm túc, không chừa lại một hạt nào.

 

A Hương cứ chằm chằm nhìn ta.

 

Ta ngước mắt, mỉm cười với nàng: "A Hương cô nương, sao cô lại nhìn ta như vậy?"

 

A Hương sực tỉnh, hơi bối rối: "Sao ngươi biết tên ta? Đừng tưởng ngươi xinh đẹp là muốn làm gì thì làm!"

 

Ta chống cằm: "Ồ? A Hương cảm thấy ta xinh đẹp sao? A Hương cũng là một cô nương xinh xắn đấy chứ. Tên của cô, đương nhiên là Chiêu ca ca nói cho ta biết rồi."

 

A Hương hít sâu một hơi: "Chiêu ca ca? Sao ngươi dám gọi trại chủ như thế? Ngươi... ngươi... ngươi đúng là đồ hồ ly tinh! Ta nói cho ngươi biết, trong trại không nuôi kẻ nhàn rỗi! Ở đây chẳng có ai hầu hạ ngươi đâu!"

 

Nàng ta bưng khay, hậm hực bỏ đi.

 

Ta cũng bước ra khỏi phòng, không ai cố gắng giam giữ ta cả. Thỉnh thoảng gặp vài người dân trong trại, họ đều cười hiền lành, gật đầu chào hỏi.

 

Mọi thứ đều giống như những gì ta đã điều tra. Vệ Chiêu là một kiêu hùng ghét cái ác như kẻ thù nhưng cũng không thiếu lòng nhân từ. Ba năm qua, hắn đã cai quản sơn trại vô cùng ngăn nắp, trật tự.

 

Ta đi dạo xung quanh, vốn định tìm Vệ Chiêu, bỗng nhiên nghe thấy tiếng người kinh hô: "Không xong rồi! Khó sinh! Băng huyết rồi! Mau gọi người tới đây..."

 

Ta lần theo tiếng kêu đến trước một gian phòng đất, một nữ nhân bưng chậu nước m.á.u đi ra ngoài với vẻ hoảng loạn.

 

A Hương cũng ở đó, đang khóc lóc gục lên người sản phụ: "Nương—nương ơi, người không được có chuyện gì đâu!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tình thế nguy cấp, ta không kịp giải thích, lập tức kéo A Hương ra: "Bảo những người khác ra ngoài hết đi, chen chúc ở đây thì sản phụ không thở nổi đâu. Ngoài ra, hãy chuẩn bị ngay rượu mạnh, kéo, nến và nước nóng..."

 

A Hương sững sờ, trên mặt vẫn còn vương nước mắt.

 

Ta quát nhẹ: "Còn không mau đi đi! Ngươi muốn nương ngươi mất mạng sao?"

 

A Hương chỉ sững lại một thoáng, nàng không dám chậm trễ, lập tức làm theo.

 

Bên ngoài cửa, vị lang trung trong trại không ngừng lẩm bẩm: "Hết cứu rồi, t.h.a.i vị ngược, căn bản là không thể sinh ra được. Một tiểu nương t.ử thì biết gì mà đỡ đẻ chứ?! Thật là hồ đồ!"

 

A Hương đứng chôn chân ở cửa, không biết nên vào hay nên ra.

 

Ta ấn mạnh lên bụng sản phụ, cưỡng ép xoay chuyển t.h.a.i vị, nhưng sản phụ vốn dĩ đã quá suy kiệt, vẫn không thể thuận lợi sinh nở, ta đành phải cắt một đường ở bên dưới.

 

Cứu người như cứu hỏa, nửa khắc cũng không được phép chậm trễ.

 

Mấy động tác diễn ra liền mạch, không một chút vấp váp, cho đến khi một tiếng khóc chào đời yếu ớt vang lên, sản phụ hoàn toàn ngất lịm đi.

 

A Hương bước lại gần, ôm lấy hài nhi, ánh mắt nàng né tránh: "Đa tạ... đã cứu nương ta."

 

Ta rửa sạch tay, cẩn thận xử lý lại vết thương cho sản phụ: "Mấy ngày tới, hãy chăm sóc nương ngươi thật tốt, nếu có dấu hiệu sốt cao, hãy tìm lang trung bốc t.h.u.ố.c ngay."

 

A Hương đáp lại một tiếng cụt lủn: "Dạ."

 

Bước ra khỏi phòng sinh, vị lang trung bên ngoài nhìn ta từ đầu đến chân mấy lượt, rồi cúi đầu hành lễ thật sâu: "Là lão hủ kiến thức nông cạn. Không biết... thưa Thê t.ử tương lai của trại chủ, người có thể dạy lại cho lão hủ phương pháp đỡ đẻ vừa rồi không?"

 

Lang trung trong lòng không mấy chắc chắn.

 

Ta lại cười: "Được thôi."

 

Chuyện này truyền đi, danh tiếng "Thê t.ử tương lai của trại chủ" của ta vang xa.

 

Đêm đó, bữa tối của ta có thêm một miếng thịt gác bếp, còn là do chính tay A Hương mang tới.

 

Từ ngày hôm đó trở đi, ta đi đến đâu cũng có người đứng lại nhìn, hành động của những con người chất phác này thật đơn giản mà trực diện.

 

Chỉ riêng Vệ Chiêu là cứ mãi trốn tránh ta.

 

Ta đành phải chủ động xuất kích.

 

Thế nhưng, chỉ cần Vệ Chiêu vừa nhìn thấy ta, gương mặt tuấn tú ấy liền căng cứng đến cực điểm, ánh mắt né tránh: "Đợi khi ta tìm được cách giải cổ, ta sẽ thả nàng đi. Dù nàng có tâm tư gì, ta khuyên nàng nên sớm từ bỏ đi thôi!"

 

Ta vừa tiến lại gần, nam t.ử liền lập tức lùi lại, cứ như thể ta là loại yêu quái hút m.á.u người vậy.

 

Haiz~

 

Đúng là một tên "liệt nam" khó gặm mà. (Liệt nam có nghĩa là người nam nhân có khí tiết mạnh mẽ, cứng cỏi.)

 

06

 

Đêm hôm đó, trong sơn trại bất chợt vang lên tiếng ẩu đả.

 

Ánh đuốc ở khắp các ngả đường lần lượt bùng lên sáng rực.

 

Điều khiến ta không ngờ tới chính là người đầu tiên đến báo tin cho ta lại là A Hương.

 

Nàng là kẻ nóng tính, lúc nào cũng hấp tấp vội vàng: "Này, ngươi tỉnh chưa? Sơn trại bị người ta đ.á.n.h úp, không biết là bao nhiêu binh mã nữa, ngươi chỉ là một nữ t.ử chân yếu tay mềm, đừng có chạy lung tung! Nè, cái này cho ngươi phòng thân."

 

Nàng nhét vào tay ta một thanh chủy thủ.

 

Ta gọi A Hương lại: "Để ta cùng đi xem sao."

 

A Hương cằn nhằn: "Sao ngươi lại bướng bỉnh thế?"