Phượng Ngạo Thiên

Chương 108: Hết Chính Văn



Có Linh Long gia trì linh lực cho trận pháp, lại thêm hai tấm Thần phù cùng sáu vị Kim Tiên hộ pháp, Dịch Sơ đã tiêu tốn tròn một tháng ròng rã để luyện hóa mười ba vị Ma Vương tử.

Khi mười ba Ma Vương tử hoàn toàn quy nhất vào ma thân, chỉ nghe một tiếng "ầm vang" chấn động, chín trăm chín mươi chín con Thiên Long từ chín tầng trời giáng xuống, xé toạc bí cảnh, rót thẳng vào trận pháp Âm Dương Song Ngư.

"Rống ——!"

Thiên Long gầm thét, linh khí quán thông vào nhục thân của lục đại Kim Tiên, cưỡng ép đề thăng tu vi của bọn họ lên thẳng cảnh giới Tiên Vương.

Đặc biệt là Tô Thanh Việt, tại thời khắc này, nàng ấy đã chạm đến đỉnh phong Tiên Vương, chỉ còn cách Thần Tôn một bước chân.

Thiên Long xé rách thương khung, mang theo ánh sáng rọi vào bí cảnh. Trong làn sương đen hỗn độn, Dịch Sơ mở bừng mắt.

Nàng buông tay Tô Thanh Việt, từ trung tâm Dương Ngư trận đứng dậy, lướt bay trên màn sương đen kịt, dang rộng đôi tay.

"Rống ——!"

Những con Thiên Long còn lại đồng loạt lao vào cơ thể nàng, khí tức của nàng tăng vọt theo từng nấc thang.

Tiên Vương trung giai, Tiên Vương cao giai, Tiên Vương đỉnh phong...

"Oành!"

Lôi đình chớp giật quanh thân, trong thoáng chốc ấy, khí tức của nàng vọt lên đến đỉnh điểm rồi đột ngột trở về trạng thái tĩnh mịch.

Khoảnh khắc này, không ai có thể cảm nhận được hơi thở của nàng nữa. Nàng giống như đã chìm vào hư vô, tan biến giữa chốn chư thiên vạn giới, nhưng đồng thời lại như đạt đến vĩnh hằng trong chính vạn giới chư thiên.

Tô Thanh Việt tay cầm Vũ Uyên ngước nhìn, ngẩn ngơ nhìn nàng: "Sơ Nhi..."

Như nghe thấy tiếng gọi, Dịch Sơ "xoạt" một cái mở mắt ra.

Trong đôi mắt ấy không còn vẻ từ bi, cũng chẳng có giết chóc, chỉ như một người bình thường chất phác, tràn đầy vẻ ôn hòa.

Dịch Sơ rũ mắt nhìn sáu vị Tiên Vương, nói: "Chư vị, mời dẫn quân trở về đại lục Thương Hải. Ta phải bắt đầu 'thỉnh thần' rồi."

Mọi người đều ngẩn ra, nhìn về phía Dịch Sơ: "Minh chủ, ý người là sao?"

Dịch Sơ mỉm cười không đáp, nàng hóa thành một đạo lưu quang, bay ra khỏi bí cảnh, trở lại Dị Uyên. Các vị Tiên Vương cũng theo nàng trở về Dị Uyên.

Chỉ thấy dưới bầu trời hỗn độn, khói lửa ngợp trời, khắp nơi đều là xác của Diễm Ma đang bốc cháy.

Dịch Sơ thấy vậy liền huyễn hóa thành Trọng Minh Điểu còn to lớn hơn cả Côn Bằng, che lấp cả bầu trời mà lao về phía lũ ma đầu.

"Lệ ——!"

Trọng Minh Điểu rít dài, trút xuống cơn mưa lửa, thiêu rụi lũ ma đầu thành tro bụi. Trong ngọn lửa hừng hực, tiếng của Dịch Sơ vang dội thiên địa: "Tất cả tu sĩ Thương Hải, lập tức trở về đại lục Thương Hải, không được đặt chân vào Dị Uyên thêm một bước nào nữa!"

"Lệ ——!"

Các tu sĩ đồng loạt ngẩng đầu, chấn kinh nhìn Trọng Minh Điểu khổng lồ: "Minh chủ!"

"Là Minh chủ!"

"Trọng Minh Điểu thật lớn, Minh chủ lại đột phá rồi!"

Giữa những tiếng tán thưởng, Dịch Sơ cấp tốc hạ mưa lửa, thiêu sạch mọi ma quân. Khi ngọn lửa rơi xuống đại bản doanh của Ma tộc, Dịch Sơ quay đầu nhìn Tô Thanh Việt: "Thanh Việt, mau, đưa bọn họ ra ngoài!"

Giữa biển lửa Chí Dương thiêu đốt, Tô Thanh Việt dẫn dắt toàn bộ tu sĩ rút lui về đại lục Thương Hải.

Khi giọt mưa lửa cuối cùng rơi xuống, Dịch Sơ thu lại đôi cánh, hóa thành hình người, đứng giữa ngọn lửa bập bùng, ngước mắt nhìn Tô Thanh Việt lần cuối. Nàng gửi Dược Sư Đỉnh cùng Dược Sư Bát Bảo qua, dặn dò Tô Thanh Việt: "Nhớ kỹ lời ta nói, nhớ kỹ khế ước của chúng ta, nhất định, nhất định phải nhớ kỹ."

Tô Thanh Việt đón lấy Dược Sư Bát Bảo, sắc mặt đại biến: "Sơ Nhi, rốt cuộc nàng muốn làm gì!"

Dịch Sơ ngước lên nhìn xoáy nước ma khí đang cuộn xoáy trên không, thở dài một tiếng: "Ta chỉ làm việc mà ta nên làm khi đến thế giới này mà thôi."

"Sơ Nhi! Sơ Nhi!"

Tô Thanh Việt ngước nhìn bóng dáng ngạo nghễ duy nhất đứng vững trên ngọn lửa, không ngừng gọi tên nàng.

Nhưng Dịch Sơ đã quay lưng đi, không nhìn Tô Thanh Việt thêm lần nào nữa, nhẫn tâm đóng chặt đại môn.

"Oành!"

Dược Sư Bát Bảo chắn ngang lối thông giữa Dị Uyên và đại lục Thương Hải, cách tuyệt mọi thứ.

-------------------

Lửa Chí Dương vẫn cháy, ma khí vẫn hoành hành, Dịch Sơ thu hồi Pháp Tướng Dược Sư vào trong cơ thể, khoanh chân ngồi giữa ngọn lửa hung hãn.

Rất nhanh sau đó, bầu trời bị xé rách một lỗ hổng, đại quân Ma tộc hùng hậu tràn vào Dị Uyên. Trong phút chốc, không trung phía trên Dị Uyên đã dày đặc ma binh.

Cửu Đầu Điểu kéo theo một hư ảnh ma quái khổng lồ bước ra từ khe nứt. Đầu tiên là loài Cửu Đầu Điểu đáng sợ, kế đến là cỗ xe loan quấn quanh bởi linh xà và ma sủng, cuối cùng, một tôn Ma Thần to lớn mới thực sự hiển hiện.

Phải hình dung vị Ma Thần này thế nào đây...

Trên đầu nàng ta mọc đôi sừng Thương Long đen kịt, lưng mang đôi cánh đen, mặc chiến bào huyền sắc. Nàng ta có ba mắt, giữa chân mày là một con mắt dọc.

Còn về dung mạo... Nàng ta giống hệt tất cả những người mà Dịch Sơ từng gặp, và cũng giống hệt chính bản thân nàng.

"Uỳnh!"

Khoảnh khắc Ma Thần hoàn toàn giáng lâm, ngọn lửa dưới đất cũng ngừng cháy, vạn vật xung quanh rơi vào sự tĩnh mịch kéo dài.

Uy áp mãnh liệt như sóng triều điên cuồng ập về phía Dịch Sơ, nhưng lại khựng lại ở nơi cách nàng chỉ một tấc.

Ma Thần tựa mình trên xe loan, một tay chống cằm, có chút kinh ngạc nhìn Dịch Sơ: "Có chút thú vị."

Giữa ngọn lửa, tám mươi mốt tòa kim tháp hiện lên rõ rệt: "Luyện hóa kim tháp sao?"

"Ngươi lại biết cách luyện hóa ma khí, là Chiến Thần dạy ngươi?"

Dịch Sơ thản nhiên mỉm cười, không đáp lời. Ma Thần nhướng mày: "Ngươi là kẻ câm điếc sao?"

Dịch Sơ vẫn im lặng.

Ma Thần nhìn quanh, đưa một ngón tay nhấn xuống tòa kim tháp phía dưới: "Vạn Ma Tiễn, diệt!"

"Oành!"

Chỉ một thoáng, đám ma đầu trên trời đều hóa thành ma khí, kết thành tám mươi mốt mũi ma tiễn lao thẳng về phía kim tháp.

"Rống ——!"

Kim Long bảo vệ trong tháp gầm thét lao ra, va chạm với ma khí. Trong nháy mắt, hai luồng linh khí xung đột khiến Chuyển Kim Luân chôn bên dưới vỡ tan tành.

Mảnh vỡ bay tứ tung, bụi đất mịt mù thổi tắt toàn bộ lửa Chí Dương.

Dịch Sơ vẫn ngồi yên tại chỗ, bất di bất dịch. Ma Thần nhướng mày nhìn nàng: "Định lực của ngươi khá đấy."

"Vậy thì thử cái này xem." Ma Thần giơ tay bắt quyết: "Vạn Ma Quy Tông!"

"Ngao ——!"

Lệnh quyết vừa hạ, hàng vạn ma đầu từ trong bia đá tuôn ra, điên cuồng lao về phía Dịch Sơ.

Dịch Sơ vẫn không phòng không thủ, mặc cho vô số ma khí xuyên qua trước mặt, rồi tan biến ngay trước mắt mình.

Ma Thần lập tức cau mày: "Ngươi không phải Chiến Thần!"

Nàng ta bắt đầu nảy sinh hứng thú, bước xuống khỏi xe loan, giẫm lên vùng đất cháy đen, từng bước tiến về phía Dịch Sơ. Thân hình nàng ta cao lớn, mỗi bước chân rơi xuống đều khiến đất trời rung chuyển.

Nàng ta dừng lại cách Dịch Sơ một bước, cúi người dùng ngón tay chạm vào nốt ruồi giữa mi tâm Dịch Sơ: "Rốt cuộc ngươi là thứ gì?"

Lúc này Dịch Sơ mới lên tiếng, nàng nghiêng đầu nhìn đối phương: "Ma Thần đại nhân muốn biết sao?"

Dịch Sơ vừa mở miệng, trong lòng Ma Thần bỗng vang lên hồi chuông cảnh báo: "Ta cũng không muốn biết đến thế."

"Cáo từ!"

Ma Thần định quay người rời đi, đúng lúc này, mười hai sợi xiềng xích Thiên Long từ dưới đất vọt lên, khóa chặt lấy Ma Thần.

"Hỗn Độn Thao Thiên!"

Ma Thần tức khắc muốn đào tẩu, nhưng Dịch Sơ đã bay vọt lên, hai ngón tay điểm thẳng vào con mắt dọc giữa chân mày nàng ta: "Muộn rồi!"

"A ——!"

Trong tiếng thét hãi hùng của Ma Thần, Dịch Sơ hóa thành một đạo bạch quang, tràn vào sâu trong thức hải của đối phương.

-------------------

Đó là một vùng biển hỗn độn tối đen như mực, tràn ngập khí bạo liệt và hỗn loạn.

Dịch Sơ huyễn hóa thành Pháp Tướng Ma Thần của chính mình, ngược dòng biển ký ức mà đi, cảm nhận tất cả những xúc cảm nơi đây.

Là Phản bội - Trong đêm mưa gió, người bạn thân cùng nhau lớn lên lại rút kiếm hướng về phía mình, giận dữ quát: "Ngươi tưởng ta thực sự muốn làm cộng sự với ngươi sao? Có ngươi ở đây, tất cả mọi người đều không nhìn thấy ta. Đi chết đi!"

"Ầm đùng!" Trong tiếng sấm sét bàng hoàng, nàng lăn xuống vách núi sâu thẳm.

Là Phẫn nộ - Là tu sĩ mạnh mẽ, vì để bảo toàn bản thân mà hy sinh cả giới sinh linh, giao dịch với Ma Thần.

Là Thù hận - Là cuộc đồ sát của quốc gia này đối với quốc gia khác.

Và cả... Yêu mà không có được...

"Tại sao người mà ta yêu thương nhất trên thế gian này, lại không thể yêu ta?"

Chẳng biết đã đi bao lâu, Dịch Sơ đi đến tận cùng của ma khí. Ở nơi đó, một đứa bé đầy rẫy vết thương đang ôm chặt con chó đen lớn, co rúm lại trong góc tối, nhìn nàng run rẩy sợ hãi.

Dịch Sơ bước tới, quỳ trước mặt đứa bé, khẽ đưa tay ra. Đứa bé sợ sệt rụt người lại, không dám đến gần.

Dịch Sơ kiên nhẫn tiến lên một bước, giống như cách nàng đã làm với yêu thú năm nào, ôn tồn nói: "Đừng sợ, ta sẽ không làm hại ngươi."

"Chúng ta là đồng loại."

Dịch Sơ đưa tay chỉ vào Ma tướng sau lưng mình, nói với nó: "Những gì ngươi có, ta cũng có."

Đứa bé lúc này mới buông con chó đen ra, dè dặt nhìn về phía Dịch Sơ. Nàng đưa tay bế đứa bé vào lòng, tức thì, nỗi bi thương ngập trời vợt tới nàng.

Đứa bé trong lòng nàng oa oa khóc lớn: "Tại sao lại là ta?"

"Tại sao sinh ta ra rồi lại không cần ta?"

"Tại sao đến gần ta rồi lại rời bỏ ta?"

"Tại sao yêu ta rồi lại vứt bỏ ta?"

"Tại sao..."

Dịch Sơ chạm trán mình vào trán đứa bé, dịu dàng nói: "Không có tại sao cả, nhân sinh khổ nạn trùng trùng, ai ai cũng đều giống."

"Ta cũng vậy, Thanh Việt cũng vậy, Trảm Thiên hay Hồng cũng đều như thế."

Đứa bé rời khỏi trán nàng, đôi mắt đong đầy lệ quang: "Nhưng ngươi sẽ không cảm thấy cô độc và bi thương. Ngươi không có nỗi buồn, ngươi sẽ không trở thành ta."

Dịch Sơ nhìn sâu vào mắt nó: "Không, tất cả mọi người đều có thể trở thành ngươi, cũng có thể trở thành ta."

"Vậy ngươi có muốn trở thành ta không?"

Đứa bé: "..."

Dịch Sơ nắm lấy tay nó, nói: "Ta mời Ma Thần nhập Thương Hải, cùng hưởng chư thiên vạn giới."

Đứa bé vội rụt tay lại, lắc đầu nguầy nguậy: "Không đâu, sống chỉ toàn là thống khổ."

Dịch Sơ lại nắm chặt tay nó, truyền đi những mảnh ký ức: "Nhưng sống cũng rất vui vẻ."

"Vạn vật thế gian này, có âm có dương, có thanh có trọc, có bi thương ắt có vui vẻ, có thống khổ ắt có hạnh phúc."

"Có cô độc, sẽ có tự do."

"Nếu ngươi không muốn đơn độc, chi bằng ta và ngươi hợp làm một, cùng đi ngao du một chuyến, được không?"

Nếu nói trên đời này còn thứ gì có thể sánh ngang với Dịch Sơ, thì đó chỉ có thể là mặt thuần thiện nhất của Tạo hóa. Bàn tay nàng đưa ra ấm áp đến thế, Ma Thần vốn độc hành giữa tinh hải bao la khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận tình yêu lan tỏa, trong lòng đang không ngừng cân nhắc.

Nhưng nàng ta chẳng phải phân vân quá lâu, ánh sáng của Dịch Sơ đã hoàn toàn bao phủ lấy nàng ta, kéo nàng ta vào trong vòng xoáy Dương Ngư.

------------------

Trận pháp Âm Dương Ngư rực sáng giữa Dị Uyên, cùng với Thập Nhị Thiên Long Trận, toàn bộ ma khí chuyển hóa thành linh lực, luyện hóa nhục thân Ma Thần.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, chừng mười ngày sau, Dược Sư Bát Bảo theo gió tan đi. Tô Thanh Việt vung kiếm chém tan thông đạo Dị Uyên, lao thẳng về phía Dịch Sơ.

"Sơ Nhi!"

Khế ước Yêu tộc trên người đang nóng rực, dường như sắp sửa tiêu tán. Dưới bầu trời xanh thẳm, cỏ non xanh mướt trải dài vô tận.

Tô Thanh Việt men theo hơi ấm của Dịch Sơ mà bay tới, cuối cùng tìm thấy nàng giữa đồng cỏ bát ngát. Lúc này đất trời thanh tịnh, dù là liệt hỏa hay ma khí đều đã tan biến hoàn toàn. Giữa thiên địa, chỉ có một tôn Ma tướng cao lớn đang ngồi tĩnh tọa, thu lại đôi cánh đen để bảo vệ chính mình.

Tôn Ma tướng ấy ẩn hiện khí tức của Dịch Sơ.

Lệ nóng của Tô Thanh Việt tức thì tuôn rơi, nàng ấy lao đến trước mặt Ma tướng, đưa tay vén từng lớp lông vũ, nhìn thấy gương mặt của Dịch Sơ: "Sơ Nhi..."

Giọt nước mắt rơi xuống cánh đại ma, nóng đến mức khiến đôi cánh ấy khẽ co rụt lại. Dường như cảm nhận được tâm ý của nàng ấy, đại ma chậm rãi mở mắt.

Đó là một đôi mắt đỏ cực kỳ từ bi, vừa nhìn đã biết đó là đôi mắt của Dịch Sơ.

Tô Thanh Việt thở phào nhẹ nhõm, nâng lấy gương mặt nàng: "Sơ Nhi, nàng cảm thấy thế nào?"

Dịch Sơ nghiêng đầu, giống như một đứa bé mới sinh lần đầu nhìn ngắm thế giới, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp: "Ta thấy... Rất tốt..."

Tô Thanh Việt đưa tay ôm chặt nàng vào lòng: "Vậy thì tốt rồi, tốt rồi..."

Hơi ấm của con người thật ấm áp, Dịch Sơ không tự chủ được mà sải rộng cánh, bao bọc lấy Tô Thanh Việt. Nàng thẫn thờ một lúc mới cúi đầu, hôn lên đôi mắt Tô Thanh Việt, ôn tồn nói: "Ta và... Ma Thần đã dung hợp thần hồn, nên giờ đây ta vừa là chính mình, cũng vừa là Ma Thần..."

Dịch Sơ ôm lấy Tô Thanh Việt, chậm rãi hỏi: "Nàng có để tâm... Việc ta là Ma không?"

Tô Thanh Việt vùi đầu trong lòng nàng, vừa lắc đầu nguầy nguậy vừa rơi lệ: "Không để tâm, dù nàng là Ma hay là bất cứ thứ gì khác, ta đều không để tâm."

Dịch Sơ vui tươi hớn hở đáp: "Vậy thì tốt quá..."

Nàng đưa tay, lấy ra trái tim của chính mình, đưa đến trước mặt Tô Thanh Việt: "Đây là trái tim của Ma Thần, bên trong còn có Chiến Thần Phù và Kiếm Thần Phù."

"Nếu có một ngày ta mất khống chế, xin hãy để ta trở về với hư vô."

Tô Thanh Việt ngước nhìn trái tim trong suốt, sạch sẽ đang đập từng nhịp ấy, nhất thời nghẹn lời. Toàn thân Tô Thanh Việt run rẩy, tức giận hung hăng nện mạnh một đám vào vai Dịch Sơ: "Nàng đúng là đồ... Khốn khiếp!"

Dịch Sơ ngẩn ra: "Ơ..."

Nàng cau mày, lấy làm lạ: "Chẳng lẽ ta làm không đúng sao?"

Tô Thanh Việt đưa tay véo mạnh vào má nàng: "Nàng đừng hòng nghĩ đến chuyện chết!"

"Chừng nào còn có ta, nàng nhất định phải sống cho thật tốt!"

Cái má đau nhói, Dịch Sơ nắm lấy trái tim mình, thầm nghĩ làm người thật khó quá đi.

A... Thật là phiền phức... Nàng có thể sống đến ngàn vạn năm, hay là cứ chết sớm cho rảnh nợ.

Nhưng...

Dịch Sơ rũ mắt nhìn nữ tử trong lòng mình, cơ thể ấm áp, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều sinh động đến lạ thường, nàng bỗng cảm thấy sống trên đời cũng thật tuyệt.

Từ nay về sau ngàn vạn năm, nàng sẽ không còn cô độc nữa, nàng đã có người mình yêu thương rồi.

Dịch Sơ ngước mắt nhìn về phương xa, nơi ấy, vô số tu sĩ đang bay về phía họ, mang theo niềm hy vọng và tình yêu chân thành nhất, đổ dồn về phía nàng.

Một âm một dương, một thiện một ác.

Tất cả những điều không tốt trên thế gian này, đều có thể dùng tình yêu để chống đỡ.

Ái tình chiến thắng muôn vàn khó khăn, có lẽ đó chính là lý do Tạo hóa tồn tại giữa chư thiên vạn giới chăng.

Thay vì hận thù tất cả, nàng đã để tình yêu giành chiến thắng.

-------------------

LỜI TÁC GIẢ:

Kết thúc rồi! Kết thúc rồi!!!

Trận đại chiến đáng ghét cuối cùng cũng viết xong!!!

Tôi muốn viết về những cảnh ngọt ngào!!!

Viết về phiên bản Dịch Sơ "chó đen lớn" đi làm ruộng mỗi ngày!!!