Phượng Ngạo Thiên

Chương 110: Ngoại Truyện - 2



Ngôi nhà cũ đã nhiều năm không có người ở, dù có trận pháp bảo vệ nhưng một số nơi vẫn cần phải tu sửa lại. Sáng sớm hôm sau, dùng xong bữa sáng, Dịch Sơ cầm lấy những công cụ sẵn có trong nhà, leo lên mái nhà chắp vá chỗ này, sửa sang chỗ kia.

Tốn hết một ngày công sức để sửa soạn nhà cửa xong xuôi, thì đến sáng sớm ngày tiếp theo, Lục A Vu dắt theo một con trâu gõ vang cánh cửa Tô gia.

Lúc bấy giờ Tô Thanh Việt còn đang bận nấu bữa sáng trong bếp, nghe tiếng gõ cửa, Dịch Sơ đang bổ củi giữa sân liền ra mở. Thật ra chẳng cần mở cửa, nàng đã biết là ai rồi.

Cánh cửa vừa hé mở, nàng nhìn thấy Lục A Vu dù đã trưởng thành từ lâu nhưng vẫn mang dáng vẻ của một luyện khí sư nghèo kiết xác, đang dắt trâu, đứng ở cửa rón rén ngó nghiêng vào trong: "Hắc, sư phụ..."

Dịch Sơ liếc cô nàng một cái, rồi dời tầm mắt ra phía sau, dừng lại trên người Xích Tâm đang cưỡi trên lưng trâu. Dẫu đã qua trăm năm, Xích Tâm trông vẫn như đứa trẻ tám chín tuổi, đôi mắt cười híp lại trông cực kỳ ngoan ngoãn: "Hắc, mẫu thân!"

Dịch Sơ hai tay chống lên cửa, "Rầm" một tiếng đóng chặt cửa lại, dứt khoát xoay người đi thẳng vào bếp.

Lục A Vu ngẩn tò te, vội vàng tiến lên một bước, đập cửa điên cuồng: "Sư phụ! Mở cửa đi sư phụ ơi!"

Cô nàng làm ồn thật sự là lợi hại, Tô Thanh Việt đang chiên trứng liền quay đầu nhìn Dịch Sơ đang đi tới: "Sao không cho bọn họ vào?"

Dịch Sơ đảo mắt, ngồi xuống sân tiếp tục bổ củi: "Xích Tâm cũng ở đó đấy. Cái tuổi 'ăn thủng nồi trôi bát' của nó mà đòi về đây ở, không lẽ nàng định bắt ta ngày nào cũng phải vào Thương Sơn săn bắn về nuôi nó à?"

"Nhà chúng ta có vẻn vẹn mười mẫu đất, không đủ cho nó nuốt một ngụm đâu!"

Dịch Sơ vừa càm ràm, vừa nghe tiếng Lục A Vu và Xích Tâm đập cửa thùng thùng bên ngoài: "Sư phụ, sư phụ, mở cửa đi sư phụ!"

"Mẫu thân! Mở cửa đi mẫu thân!"

Các nàng hét lớn đến mức lôi kéo cả hàng xóm láng giềng ra xem. Mọi người vây quanh cửa nhà họ Tô, bàn tán xôn xao: "Hô, không ngờ nương tử nhà họ Tô đã sinh được đứa con lớn mập mạp thế kia rồi."

"Thật là giỏi giang quá đi."

Kể từ tám mươi năm trước, Đồ Sơn gia nghiên cứu ra dược hoàn có thể sinh con, bất kể nam hay nữ đều có thể trao đổi tinh huyết để sinh nở.

Dược hoàn này tuy gây xôn xao thế tục suốt mấy chục năm, nhưng dưới sự quảng bá mạnh mẽ của Thương Sinh Minh, cộng thêm việc mỗi thành trấn đều có đan sư trấn thủ để xoa dịu nỗi đau sinh nở của phàm nhân, số gia đình có hai người mẹ giờ đây không hề ít.

Tô Thanh Việt cũng không ngờ mới về nhà ngày thứ ba đã trở thành tâm điểm của cả trấn vì chuyện con cái. Trấn Phù Vân tuy lớn, nhưng nàng ấy chẳng muốn ngày nào cũng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán. Tô Thanh Việt liếc nhìn Dịch Sơ, nói: "Nàng đi đi, cho họ vào."

"Mẹ cũng đã một thời gian không gặp Xích Tâm rồi, chắc chắn bà cũng nhớ con bé."

Dịch Sơ trợn mắt: "Thanh Việt, mấy ngày trước nó còn lượn lờ quanh mẹ ở trong Minh cơ mà, cái gì mà đã lâu không gặp!"

Lão thiên ơi... À không đúng, gọi lão thiên chẳng phải là gọi chính mình sao.

Khi nàng và Tô Thanh Việt đi ngoại vực, những người già trong nhà đều do A Vu và Xích Tâm chăm sóc. Dù sao cũng là hậu bối, Tần Thanh đương nhiên cực kỳ yêu quý bọn họ.

Tình cảm bà cháu rất hòa hợp, nếu không phải Xích Tâm còn phải làm Bắc Hải Vương, A Vu phải kế thừa đan thuật của Mộc Tâm, thì e là bọn họ đã bám theo ngay từ ngày đầu rồi.

Tô Thanh Việt thở dài, dỗ dành nàng như dỗ trẻ con: "Thì nàng cứ đi đi mà, cứ để bọn họ làm ồn ngoài đó mãi cũng không phải cách."

Mỗi khi Tô Thanh Việt dùng tông giọng này, Dịch Sơ lại không tài nào chống đỡ nổi. Nàng vội nói: "Được được được, ta đi ngay đây."

Nàng buông rìu xuống, sải bước đi ra cửa. Dịch Sơ mạnh tay kéo cửa ra, hai người đứng ngoài lập tức bày ra bộ mặt tươi cười nịnh nọt: "Sư phụ...", "Mẫu thân..."

Dịch Sơ hừ lạnh một tiếng, đưa tay xách cổ áo Lục A Vu, lôi xềnh xệch cả đám vào trong: "Hai cái đứa ranh con này, vào cho ta!"

"Đinh đinh đang..." Tiếng chuông trâu vang lên, Xích Tâm cưỡi trâu vào sân. Dịch Sơ "rầm" một cái lại đóng chặt cửa.

----------------

Vừa vào cửa, Xích Tâm đã bay vèo qua sân, lao thẳng vào bếp ôm chầm lấy chân Tô Thanh Việt: "Nương thân, Tâm Nhi nhớ người chết đi được!"

Xích Tâm còn nhỏ, làm gì cũng thấy đáng yêu. Tô Thanh Việt bị tông một cái nhưng không hề hấn gì. Nàng ấy cầm muỗng, xoa đầu Xích Tâm, đôi mắt cong cong cười nói: "Mau đi thỉnh an tổ mẫu đi."

"Tuân lệnh!"

Cái con "khỉ con" nghịch ngợm này ôm Tô Thanh Việt một cái rồi bay tót vào phòng, gọi ngọt xớt: "Tổ mẫu!"

Tần Thanh cũng đã mấy ngày không gặp con bé, được nó ôm thì vẻ vui vẻ: "Ai... Tâm Tâm sao lại xuống núi thế này?"

Xích Tâm ngước đầu, tận hưởng cái xoa đầu của bà: "Vì nhớ tổ mẫu ạ, nhớ người nên con xuống thôi."

Xích Tâm ngoan đến mức Dịch Sơ muốn kiếm cái cớ để đánh mông cô bé cũng không xong.

Không trị được Xích Tâm, nàng quay sang giáo huấn đồ đệ. Dịch Sơ quay đầu thấy Lục A Vu đang buộc trâu vào cái cây ở sân trước, định nói gì đó thì cô nàng đã xoay người lại, mặt mày bẽn lẽn: "Hắc... Cư phụ..."

Lục A Vu chỉ tay vào con trâu, nói với Dịch Sơ: "Lúc con và Xích Tâm xuống núi, thấy con trâu già này đang cày vụ xuân, vì mệt quá làm không nổi nên bị chủ đánh. Con nghĩ sư phụ xuống núi làm ruộng nên đã mua lại nó tặng người."

Lục A Vu dù đã nhập Nguyên Anh ở tuổi ba mươi, diện mạo đã trưởng thành nhưng vẫn giống như thời thiếu niên, sở hữu một đôi mắt đen láy vô cùng thuần khiết. Dịch Sơ cứ nhìn thấy đôi mắt đó là hết giận nổi, nàng đưa tay ôm trán: "Được rồi, để trâu ở đó, ra sân bổ đống củi kia cho ta."

"Bữa sáng sư nương làm chắc không đủ cho Xích Tâm dắt kẽ răng đâu, ta qua Triều Hoa Quốc mua ít bánh về."

Lục A Vu vui vẻ đáp: "Rõ!"

Dù đã giao hẹn không dùng linh lực, nhưng để lấp đầy cái bụng không đáy của Xích Tâm, Dịch Sơ vẫn xin phép Tô Thanh Việt phá lệ một lần. Không còn cách nào khác, con cái khó khăn lắm mới đến chơi một chuyến, phải cho nó ăn no mới được. Dịch Sơ dạo quanh Triều Hoa Quốc một vòng, mua một đống bánh nướng bỏ vào chậu tụ bảo cho Xích Tâm ăn sáng.

Tô Thanh Việt làm việc rất nhanh, loáng cái bữa sáng cho năm người đã xong. Lục A Vu, vốn là một tu sĩ xuất thân từ phàm nhân thuần túy, lễ phép xới cơm cho bà nội trước, sau đó mới chăm sóc sư phụ sư nương.

Đến lúc định xới cơm cho Xích Tâm, Dịch Sơ quăng chậu tụ bảo ra trước mặt cô bé, như thể cho chó con ăn: "Con bé ăn cái này."

Tiểu Xích Tâm kháng nghị: "Tại sao mọi người đều được ăn đồ nương thân nấu, mà con lại phải ăn đồ mua ở ngoài! Không chịu! Không chịu!"

Dịch Sơ đưa tay nhéo cái má phúng phính của cô bé: "Con còn dám kháng nghị à! Nương con có phải Thực Thần đâu, dùng sức phàm nhân làm cơm cho năm người đã vất vả lắm rồi. Lần sau con còn đến thì tự mình đi tìm người mà nấu cơm."

Xích Tâm bị nhéo đến nhăn mày nhăn mặt: "Ây da ây da... Mẫu thân đừng nhéo nữa... Đau..."

Tần Thanh mỉm cười nhìn bọn họ, gắp quả trứng trong bát mình vào "chậu chó"... À không, "chậu rồng" của Xích Tâm, run rẩy nói: "Tâm Tâm ăn cái này đi, bà nội thương con."

"Hừ!" Có được quả trứng, Xích Tâm đắc ý muốn chết: "Mẫu thân không cho, bà nội cho con!"

"Oàm!"

Xích Tâm kêu lên một tiếng, cái đầu người hóa thành đầu rồng, rúc hẳn vào trong chậu tụ bảo.

Dịch Sơ nhìn cái nết ăn của Xích Tâm, quay sang nhìn Lục A Vu, vẻ mặt một lời khó nói hết: "Bình thường nó ăn cơm kiểu này đấy à?" 

Lục A Vu bưng bát, cẩn thận húp cháo, gật đầu: "Vâng... Nàng ăn nhiều, lại được Mộc gia gia và bà nội cưng chiều nên cũng không ai quản."

Dịch Sơ ôm trán, cảm thấy tuyệt vọng. Nàng thở dài, xách cổ áo tiểu Xích Tâm lên, quát lớn: "Ta cho con cái chậu nhưng không bảo con ăn như chó thế này! Cầm lấy đũa, ăn cho giống con người xem nào!"

Dạy con thực sự quá khó!

-------------------

Mặc cho Dịch Sơ đuổi thế nào, Xích Tâm và Lục A Vu cứ như đã quyết tâm, chết sống cũng phải ăn chực nằm chờ ở đây không chịu đi.

Lục A Vu tự nguyện xung phong nói với Dịch Sơ muốn cải tạo lại ngôi nhà cũ thành một điền trang rộng nghìn trượng. Cô nàng thậm chí còn vẽ sẵn bản thiết kế đưa cho Dịch Sơ xem: "Sư phụ nhìn xem, núi sau rộng tới hai mươi dặm, chúng ta hoàn toàn có thể lùi về phía sau. Vượt qua ngọn núi là sông Lan, qua sông Lan là địa giới Thương Sinh Minh. Đến lúc đó chúng ta có thể dùng trúc xanh đã qua rèn đúc để dẫn nước suối khoáng từ núi Lê gần nhất xuống, biến cả trấn Phù Vân thành một đô thị suối nước nóng. Con sẽ quy hoạch lại đường phố một chút, chẳng phải rất thích hợp để qua mùa đông sao?"

Dịch Sơ ngẩn người: "Ta chỉ muốn về quê làm ruộng, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện xây điền trang."

Cái đứa ranh con này bị sao vậy, định làm nàng tức chết à.

Vào trong nhà, Lục A Vu vốn rất hiểu cách thức ra quyết định của gia đình này, liền nói với mọi người: "Sư phụ, chuyện trong nhà đâu phải mình người quyết định. Hay là thế này đi, chúng ta có năm người, giơ tay bỏ phiếu nhé."

Lục A Vu giơ tay lên: "Chúng ta sẽ xây một điền trang lớn, nhân tiện cải thiện đời sống dân sinh cho trấn Phù Vân, ai tán thành, ai phản đối?"

Xích Tâm là kẻ phản bội đầu tiên: "Con tán thành!"

Dịch Sơ không chút do dự bước ra một bước: "Ta phản đối."

Mọi người nhìn về phía Tô Thanh Việt, nàng ấy dựa vào người Dịch Sơ, cười híp mắt: "Ta nghe theo vợ ta."

Được rồi, sư nương nàng đúng là kẻ "cuồng vợ", cái gì cũng nghe vợ hết. Quyền quyết định cuối cùng rơi vào tay Tần Thanh. Bà hớn hở nói: "A Vu nghĩ hay lắm, để xem hai đứa làm được thế nào."

Dưới ánh mắt của mọi người, bà run rẩy giơ tay lên: "Ta tán thành."

Dịch Sơ: "..."

Được rồi, nàng biết ngay mà, nhà năm người chỉ có Thanh Việt là thuận theo nàng.

Tức chết mất!

Lục A Vu cười hì hì: "Đã vậy thì con bắt đầu khởi công đây. Núi sau con đã tìm Lý chính để mua lại rồi, lát nữa con và Xích Tâm sẽ đi mời người trong trấn bắt đầu chặt cây, san lấp mặt bằng, mời thợ điêu khắc giỏi nhất Triều Hoa Quốc đến xây điền trang."

Dịch Sơ cảnh cáo nói: "Được, nhưng các con không được dùng linh lực."

Xích Tâm vội đáp: "Ây da, quy củ chúng con biết mà." Cô bé nhảy xuống, đẩy đẩy vào eo Dịch Sơ: "Giờ đang mùa vụ xuân, mẫu thân mau cùng nương thân dắt trâu xuống ruộng cày cấy đi. Nếu không đến mùa thu lại chẳng thu hoạch được hạt nào đâu! Đi mau đi mau!"

Dưới sự thúc giục của Xích Tâm, Dịch Sơ đảo mắt: "Biết rồi biết rồi, đi làm ruộng đây."

------------

Sáng sớm hôm sau, dùng bữa sáng xong, Dịch Sơ dắt trâu cùng Tô Thanh Việt xuống ruộng. Trời còn mờ sáng, sương đọng trên những cánh đồng cỏ đang mọc dại. Dịch Sơ đặt ách cày lên lưng trâu, bế Tô Thanh Việt đặt ngồi lên lưng nó.

Trong làn gió sớm se lạnh, Dịch Sơ mặc một bộ đồ ngắn, để lộ đôi vai săn chắc trông như một lão nông thực thụ, đẩy cày xuống ruộng. Nàng vừa bước xuống, những nơi đi qua linh khí tỏa ra bốn phía, trăm cỏ tốt tươi.

"Leng keng leng keng..."

Trong ánh bình minh, tiếng chuông trâu vang vọng, hoàn toàn dựa vào sức lực của Dịch Sơ, nàng đẩy cày tiến về phía trước. Tô Thanh Việt ngồi trên lưng trâu, quay đầu nhìn nàng dưới ánh ban mai. Nhìn những bắp thịt trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh của nàng, không kìm được mà mỉm cười.

"Sơ Nhi..."

Dịch Sơ không ngẩng đầu lên, hùng hục đẩy cày: "Sao vậy, ngồi trên lưng trâu không thoải mái à?"

Tô Thanh Việt đã thành thần, làm gì có chuyện không thoải mái. Tô Thanh Việt lắc đầu, nói: "Dáng vẻ hiện giờ của nàng thực sự rất giống một lão nông bẩm sinh đấy."

Dịch Sơ cười hì hì, ngẩng đầu nhìn Tô Thanh Việt, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Nàng có thích không? Đợi lần tới ta đưa nàng về thế giới của ta, còn vui hơn nhiều."

Đôi mắt Tô Thanh Việt cong thành hình trăng khuyết: "Được thôi. Lần sau sẽ đến chỗ của nàng."

Trong lúc trò chuyện, lưỡi cày đi ngang qua một mảnh ruộng bị lá trúc che phủ. Tô Thanh Việt đưa tay hái một lá trúc, bắt đầu thổi những giai điệu trầm bổng. Mắt Dịch Sơ sáng lên, ngẩng đầu hỏi: "Hay quá, nàng thổi bài gì vậy?"

Tô Thanh Việt dừng thổi, nghiêng đầu suy nghĩ: "Không biết nữa, trong ấn tượng là khúc nhạc cha ta hay thổi." Tô Thanh Việt nhìn xuống Dịch Sơ, khẽ mỉm cười: "Ông ấy cũng giống như nàng, lúc nào cũng thích để mẹ ngồi trên lưng trâu, để mẹ ôm lấy ta. Một tay ông ấy thổi lá trúc, một tay đẩy cày."

Đó thực sự là một quãng thời gian vô cùng, vô cùng tốt đẹp.

Dịch Sơ cười rộ lên, nói với nàng ấy: "Vậy nàng thổi thêm đi. Ta chưa từng có những ký ức như vậy, nàng hãy đưa ta đi trải nghiệm thêm nhé."

"Được."

Lưỡi cày đẩy qua, tiếng bùn lầy bì bõm dưới chân quyện cùng mùi cỏ xanh nồng nàn của buổi sớm mai. Tiếng chuông đồng vang vọng, Tô Thanh Việt ngồi trên lưng trâu thổi những khúc nhạc lá trúc du dương, cùng Dịch Sơ tiến vào màn sương sớm mênh mông.

Giữa làn sương ấy, mặt trời tựa như quả hồng chín rộ lúc sương giá đầu đông, đỏ ửng leo qua những tàng lá che khuất, từng chút một nhô cao.

Đất trời dần trở nên sáng rõ, trên cánh đồng mờ sương bắt đầu xuất hiện thêm vài bóng người. Chẳng mấy chốc, cả vùng đất như bừng tỉnh. Những lời trò chuyện của phàm nhân lọt vào tai các vị thần, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.

Giữa sự ồn ã đó, Thần minh đã phong tỏa mọi lời cầu khẩn, oán than, than khóc... Chỉ dành sự chú ý duy nhất vào tiếng sáo trong trẻo này.

Sáng nay, nàng sẽ không còn dõi theo nhân loại, không còn đoái hoài đến con dân của mình, mà chỉ đặt ánh mắt lên niềm vui duy nhất. Đây là bóng hình duy nhất nàng theo đuổi cả đời, là người nàng yêu nhất, là dục cầu độc nhất vô nhị của nàng.

Giây phút này, Ma Thần đã chiếm ưu thế. Nàng không yêu thế nhân, chỉ yêu duy nhất một người.

*****TOÀN VĂN HOÀN*****