Ba ngàn năm trước, Tây Châu đất Thục. Trong hậu sơn của thế gia trận phù đệ nhất thiên hạ, một buổi thần luyện sớm đang được tiến hành.
Bảy tám mươi đứa trẻ mặc đạo bào xám cổ Tam Thanh, vạt áo thêu hình âm dương ngư, xếp thành tám hàng mười cột. Dưới ánh triều dương, chúng đứng giữa võ trường, tu luyện công pháp luyện thể mạnh nhất — Dịch Cân Kinh.
Tam trưởng lão Công Pháp Đường, Dư Khánh Niên, chắp tay sau lưng đi tuần giữa hàng đệ tử, quát lớn khẩu quyết:
"Tay nâng thiên môn!"
Đám đệ tử đồng loạt đổi chiêu: "Hoát!"
"Trích tinh hoán đẩu!"
"Ha!"
...
Trong những động tác lặp đi lặp lại, Dịch Sơ đứng lẫn trong đám người, mí mắt rũ xuống, lén ngáp một cái: "Ha..."
Từ ngày nàng xuyên từ mạt thế đến cái giới tu chân quỷ quái này, đã hơn nửa tháng ngày nào cũng luyện Đồng Tử Công, chán đến muốn chết.
Nếu không phải dị năng trong cơ thể tạm thời chưa thể vận dụng, nàng đã sớm trốn khỏi Du gia, mặc sức tung hoành bốn phương.
"Haizz... luyện công thật là khó."
Nàng vừa lẩm bẩm một câu, Dư Khánh Niên đang giám sát lập tức quay đầu, chuẩn xác tóm được bím tóc nhỏ của nàng: "Du Sơ!"
"Ngươi lại giở trò lười biếng!"
Sư phụ luyện công chỉ thẳng vào nàng, nghiêm giọng quát: "Chờ tan buổi thần luyện, ngươi ở lại, đánh thêm mười lượt!"
Nghe bị phạt, Dịch Sơ không phục: "Tại sao chứ! Rõ ràng con luyện rất nghiêm túc. Dư trưởng lão, người làm vậy không công bằng!"
Dư Khánh Niên lạnh lùng chọc ngón tay vào trán nàng: "Nói thêm một câu, phạt hai mươi lượt."
Dịch Sơ bĩu môi, vừa định cãi, thì tỷ tỷ Du Hành bên cạnh kéo nhẹ tay áo nàng, khẽ khuyên: "Thôi mà Sơ Nhi, lát nữa ta luyện cùng muội."
"...Được rồi." Dịch Sơ liếc nhìn người tỷ tỷ song sinh hoàn toàn trái ngược mình, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Ai bảo tỷ tỷ của nàng đáng yêu như vậy, lại còn luôn che chở cho nàng?
Ai bảo nàng lại thích kiểu tiểu cô nương mềm mại này cơ chứ.
Thôi, để tỷ tỷ vui là được.
Dịch Sơ hừ một tiếng, ngoan ngoãn đánh xong một bộ quyền, cho đến khi thần luyện kết thúc cũng không dám lười thêm lần nào.
Bất mãn thì bất mãn, sau buổi luyện nàng vẫn theo yêu cầu của Dư Khánh Niên, đánh thêm mười lượt. Một vòng này xong, không chỉ tay chân rã rời, mà tâm hồn cũng như bị hành hạ nặng nề.
Trên đường kéo tay Du Hành tới Phù viện, Dịch Sơ vừa nắm tay tỷ tỷ vừa lầm bầm oán trách:
"Muội thấy Dư trưởng lão rõ ràng là nhắm vào muội. Nửa tháng nay ngày nào cũng điểm danh muội, rõ ràng muốn muội không yên."
Đối với Dịch Sơ hiện tại, nàng là sau khi chết trong mạt thế đã trực tiếp xuyên đến thế giới này, trở thành Nhị tiểu thư của thế gia trận phù đệ nhất Tây Châu đất Thục Trung.
Phụ mẫu nàng là gia chủ Du gia, cũng là phù trận sư nổi danh Tây Châu, quanh năm trấn thủ Dị Uyên, chống đỡ yêu ma. Từ khi hai tỷ muội chào đời, chưa từng gặp qua cha mẹ.
Bởi vậy, tuy là dòng chính Du gia, các nàng vẫn cùng đệ tử chi thứ huấn luyện chung, ăn mặc chi tiêu đều như nhau.
Du Hành và Du Sơ là song sinh, năm nay mới chín tuổi, chính là độ tuổi ngây thơ chưa hiểu chuyện.
Du Hành đoan trang điềm tĩnh, phong phạm đích nữ chưởng gia mười phần. Dưới sự chỉ dạy của các trưởng lão nhiều năm, nàng trưởng thành xuất sắc. Mới chín tuổi đã Trúc Cơ, hiển nhiên là người nổi bật nhất trong hàng đồng lứa.
Du Sơ thì hoạt bát hiếu động. Là Nhị tiểu thư, trên vai không mang trọng trách gì. Lại thêm tính ham chơi, ba bữa hai ngày chạy ra ngoài phố. Vì vậy gia quy Du gia vốn đã nghiêm khắc, khi đặt lên người nàng lại càng hà khắc hơn.
Du Hành nắm tay nàng, ôn tồn giải thích: "Một tháng trước, muội chạy ra ngoài phố, vì cứu người mà rơi xuống sông."
"Hôm ấy lại đúng mười bốn tháng bảy, trùng ngày Trung Nguyên. Muội bị thảo mị trong nước quấn thân, thần hồn ly thể, tổn hao không ít linh lực."
"Phù trận sư chúng ta vốn thể chất yếu hơn tu sĩ khác. Dư trưởng lão phạt muội, chỉ là muốn muội rèn luyện nhiều hơn, cường thân kiện thể."
Nửa tháng trước, Du Sơ nhảy xuống nước cứu người, suýt nữa nhảy luôn cả mạng mình.
Dịch Sơ cũng chính vì thấy nàng là đứa trẻ tốt, lại có một tỷ tỷ tốt như vậy, nên mới tận tâm tận lực đóng vai Du Sơ xui xẻo này.
Nếu theo tính tình nàng ở mạt thế, đã sớm rời khỏi Du gia, đi khắp nơi du ngoạn.
Nghe lời Du Hành, Dịch Sơ không hoàn toàn đồng tình: "Nếu Dư trưởng lão thật sự quan tâm muội, thì nên giống như tỷ vậy, kiên nhẫn nói rõ cho muội."
"Cái gì mà huấn luyện với dạy dỗ chứ. Quan tâm không nói ra thì không phải quan tâm. Thứ gọi là quan tâm, phải là muội cảm nhận được, muội thấy được mới tính. Nếu không chỉ là sự tự cho là đúng của người lớn thôi."
Dịch Sơ ghét nhất kiểu người lớn lấy danh nghĩa 'vì con tốt', dùng xiềng xích của yêu thương trói buộc, lại làm ra những chuyện dễ khiến người ta hiểu lầm.
Xin lỗi nhé, nàng vẫn còn nhỏ mà.
Nếu Du Sơ thật sự lớn lên trong kiểu giáo dục ấy, e rằng sẽ ngày càng phản nghịch, thành một mầm non lệch lạc.
Du Hành nho nhỏ, nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ một lượt, mới nhẹ giọng nói:
"Nhưng Sơ Nhi, muội đã có thể nói ra những lời như vậy, chứng tỏ muội cũng hiểu dụng tâm lương khổ của Dư trưởng lão, đúng không?"
Dịch Sơ nhìn đôi mắt to trong veo của àng ấy, vậy mà bị một cô bé chín tuổi làm nghẹn họng. Nàng ấp úng hồi lâu mới miễn cưỡng đáp:
"Ừm..."
Du Hành bật cười, đưa tay xoa đầu nàng: "Sơ Nhi đã hiểu tâm ý của Dư trưởng lão rồi, sau này chăm chỉ luyện công, cường thân kiện thể, nâng cao tu vi, người sẽ không phạt muội nữa."
Dịch Sơ thầm nghĩ, với kiểu "yêu càng sâu trách càng nặng", tin rằng "không đánh không nên thân" của Dư trưởng lão, chỉ sợ nàng càng xuất sắc, càng bị đối đãi nghiêm khắc hơn.
Nhưng trước mặt tỷ tỷ, nàng còn nói gì được, đành gật đầu "ừm" một tiếng.
Du Hành lúc này mới mỉm cười, dịu dàng xoa đầu nàng: "Được rồi, Sơ Nhi nhà chúng ta ngoan nhất. Giờ đi học thôi."
"Vâng!"
Du Hành nắm tay Dịch Sơ, chạy thẳng đến Phù viện.
Kết quả vì buổi sáng luyện công chậm trễ, hai tỷ muội bị trưởng lão Phù viện phạt đứng ngoài cửa.
Lúc này đang độ Trung Thu, trời quang nắng gắt. Ánh dương trực xạ vào sân viện, thiêu đốt hai cô bé.
Dịch Sơ đội sách trên đầu, nheo mắt ngẩng nhìn mặt trời, chỉ cảm thấy mình sắp bị phơi chảy.
Nàng thở dài, nhìn sang Du Hành bên cạnh. Tỷ tỷ cũng giống nàng, đội sách trên đầu, bị nắng chiếu đến lơ mơ buồn ngủ, hệt như đóa hoa héo khô, ủ rũ cụp xuống.
Trong lòng Dịch Sơ khẽ động, một tay không trung họa phù: "Bạch vân sinh, thích."
Lời vừa dứt, từng đám mây trắng như bông gòn "phanh phanh" hiện ra phía chếch trước mặt, kết thành một tấm vân bố rắn chắc, chắn ngang trước hai người.
Ánh dương lập tức bị che lại, hai má cũng mát mẻ.
Du Hành cảm nhận được bóng râm trước mặt, ngẩng đầu nhìn, lập tức thấy phía trước là một mảng bạch vân rộng chừng ba trượng.
Nàng kinh ngạc nhìn sang Dịch Sơ.
Dịch Sơ cười cười, đặt tay lên môi ra hiệu im lặng, nhỏ giọng nói:
"Mạnh trưởng lão đang dạy Vạn Vật Thương Sinh Phù mà. Phàm điều ta tưởng, ắt có thể thành."
Vừa nói, nàng vừa giơ tay vẽ tiếp phù lục, linh lực quấn quanh đầu ngón tay, cuối cùng hóa thành phù văn cộng hưởng với thiên địa: "Thích!"
Phù văn rơi xuống đất.
Cỏ xanh lan tràn, hoa nở khắp nơi.
Du Hành lập tức thốt lên kinh ngạc: "Đẹp quá... những đóa hoa này nhìn cứ như thật vậy."
Muội muội nàng cũng quá lợi hại rồi, rõ ràng đang bị phạt đứng, vậy mà vẫn học được bao nhiêu thứ như thế.
"Chỉ là huyễn tượng thôi, đều là huyễn tượng cả."
Dịch Sơ có chút ngượng ngùng, lại xúi giục Du Hành: "Vừa rồi Mạnh trưởng lão nói, Vạn Vật Thương Sinh Phù vì không có chút sát thương nào nên không tính là phù thuật chân chính, mà giống một loại huyễn thuật hơn. Cho nên không cần phù chỉ, cũng có thể trực tiếp vẽ ra."
"Cũng giống như pháp tu niệm quyết thi pháp vậy. Tỷ tỷ cũng thử xem."
Du Hành nổi hứng, học theo quỹ tích phù lục vừa rồi của Dịch Sơ, trong đầu phác họa một hình ảnh cụ thể: "Trang Sinh mộng điệp, thích!"
Lời vừa dứt, vô số ngân điệp từ đầu ngón tay nàng bay ra, xuyên qua thảo nguyên mênh mông, lao về biển hoa vô tận.
Cảnh tượng trước mắt, rộng lớn hùng vĩ, mỹ lệ không sao tả xiết.
Dịch Sơ nhìn bầy hồ điệp tung cánh đầy trời, không nhịn được cảm thán: "Tỷ tỷ thật lợi hại."
"Chúng ta chơi tiếp đi?"
"Ừm, được!"
Thuật pháp mới học quả thực thú vị vô cùng. Dịch Sơ kéo Du Hành, khi thì vẽ ngựa, khi lại họa cá.
Các nàng để cá bay giữa trời cao, cho chim lượn dưới đáy biển; Để trâu dê tung vó giữa hoang mạc bao la, để dã lang truy đuổi hùng ưng giữa tầng không...
Hai tỷ muội chơi đến quên trời đất.
Huyễn tượng các nàng dệt nên động tĩnh quá lớn, chẳng mấy chốc đã thu hút đám trẻ trong học đường.
"Oa..."
Khi lũ trẻ nhìn thấy Côn Bằng bơi lượn qua bầu trời xanh thẳm, cất tiếng "oa ô" vang dội, tất cả đều bỏ bàn học, ùa đến bên cửa sổ, lớn tiếng gọi:
"Hành sư tỷ! Hành sư tỷ... nữa đi! Ta muốn xem Phượng Hoàng Niết Bàn!"
Du Hành vui vẻ, tiện tay vẽ một con phượng hoàng.
Chỉ thấy một con phượng hoàng từ đầu ngón tay nàng bay ra, thân hình xoay chuyển ưu nhã, tắm mình trong hỏa diễm đỏ rực, giương cánh lao vút lên trời.
"Lệ—!"
"Waao!"
Phượng hoàng tung cánh, bọn trẻ đồng loạt trầm trồ kinh thán.
Mạnh trưởng lão đang giảng bài hoàn toàn không ngăn nổi đám trẻ này, cuống đến dậm chân: "Ôi trời! Các ngươi! Các ngươi mau quay lại cho ta!"
Nhưng đám nhỏ đã bị khơi dậy tâm chơi đùa, nào còn để ý đến ông, tất cả ùa ra ngoài tìm Du Hành và Dịch Sơ chơi cùng.
"Ôi chao đám nhóc này... tức chết ta mất!"
Bất đắc dĩ, Mạnh trưởng lão đành gọi trưởng lão Chấp Pháp đường tới, lùa hết bọn trẻ trở lại học đường.
Hai kẻ khởi xướng — Du Hành và Dịch Sơ, bị xách cổ đến Hình Pháp đường, bị mắng cho một trận tơi bời. Cuối cùng bị tống vào từ đường quỳ phạt, không chép xong một ngàn lần Đạo Kinh thì khỏi ăn cơm.
Hình phạt kiểu này với Du Sơ là chuyện thường như cơm bữa, mà Du Hành cũng hay giúp muội muội chép kinh, nên cả hai đã sớm quen.
Nhưng lần này là Dịch Sơ bị phạt, nàng cực kỳ không phục:
"Phù lục chúng ta cũng học được rồi, đứng phạt cũng đã chịu. Bên trong là đám trẻ tâm tính bất định, sao lại trách ta quấy nhiễu lớp học?"
"Bọn họ không làm được 'phiên động mà tâm không động', liên quan gì đến ta?"
"Còn nữa, phạt ta thì phạt ta, sao lại phạt luôn cả tỷ, còn đánh tay tỷ nữa, tức chết ta!"
Tức chết nàng rồi! Nếu không phải nàng giờ chỉ là một tiểu nha đầu, nàng nhất định phải lý luận với đám lão mũi trâu kia.
Thấy hai tỷ muội không cha mẹ kề bên nên ngày nào cũng đánh mắng sao?
Đánh mắng cũng thôi đi, còn không cho ăn cơm, thật không có thiên lý!
Sớm muộn gì nàng cũng nhổ sạch râu đám lão mũi trâu ấy!
Du Hành hai tay cầm bút, đồng thời chép hai bản kinh văn, mỉm cười nói: "Được rồi, một ngàn lần không nhiều lắm. Chờ tỷ chép xong sẽ giúp muội chép."
Dịch Sơ giận đến phát run: "Muội nói không phải chuyện chép kinh! Là chuyện họ đánh tay tỷ đó!"
Du Hành cười đến cong mắt, giọng trong trẻo: "Đánh tay cũng không đau lắm, nhịn chút là qua thôi. Hôm nay Sơ Nhi dẫn tỷ chơi vui như vậy, chút phạt này không tính là gì."
"Nếu ngày nào cũng được vui thế này, phạt thêm vài lần cũng đáng."
So với Dịch Sơ, Du Hành quả thực mang phong phạm khuê tú thế gia mười phần.
Dịch Sơ nhìn tỷ tỷ văn tĩnh của mình, thở dài: "Thôi thôi, muội không nói nữa. Muội chép, muội chép!"
Miệng nói vậy, nàng hạ bút thật mạnh, như muốn rạch thủng cả tờ giấy, viết xuống một hàng chữ thảo.
Hai người không nói thêm lời nào. Trong từ đường tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sột soạt của ngòi bút lướt trên giấy.
Ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ chiếu vào, rọi lên những mệnh bài xếp chồng tầng tầng lớp lớp như tháp cao, trước mặt các nàng.
Trước mỗi mệnh bài đều đặt một ngọn Trường Minh Đăng. Có chiếc đã tắt, đổi thành hương khói thờ phụng. Có chiếc vẫn sáng bền bỉ - thân chủ còn đang nơi Dị Uyên, chống đỡ yêu ma.
Trong ánh nguyệt quang quỷ dị, Dịch Sơ cảm nhận một tia hàn ý. Nàng ngẩng đầu nhìn những mệnh bài chồng chất, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an.
Dường như có linh cảm song sinh, Du Hành đang chăm chú chép kinh cũng đồng thời ngẩng đầu.
Theo ánh nhìn của Dịch Sơ, nàng đưa mắt đến hai mệnh bài đặt ở chính giữa, đề tên "Du Thanh Hà" và "Lăng Vân Ba".
Trầm ngâm một lát, nàng khẽ nói: "Đêm nay trăng sáng quá."
Nào chỉ là sáng, quả thực sáng đến mức dưới ánh trăng, mọi vật đều hiện rõ từng chi tiết nhỏ.
Dịch Sơ cũng gật đầu: "Ừm, rất sáng."
Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua song cửa chạm khắc tinh xảo, một vầng trăng tròn to lớn treo trên trời, sáng rực như đĩa bạc.
"Trăng sáng như vậy... chắc vì Trung Thu rồi."
Du Hành chợt hiểu: "Đúng là đến Trung Thu."
Nàng khẽ thở dài, quay nhìn mệnh bài phụ mẫu, ánh mắt thoáng buồn: "Không biết cha mẹ ở Dị Uyên thế nào rồi."
Có còn khỏe mạnh không?Có còn ở bên nhau không? Hay đã có đứa trẻ khác, nên bao năm không về thăm các nàng?
Du Hành dù có chững chạc đến đâu, cũng chỉ là một đứa trẻ chín tuổi.
Nàng có thể đoan trang ưu nhã, chăm học tiến thủ, làm tốt vai trò Du gia Đại tiểu thư.
Có thể yêu thương muội muội, dù chỉ lớn hơn một canh giờ, vẫn che chắn mọi chuyện trước mặt muội muội.
Nhưng điều đó không có nghĩa nàng không khao khát tình yêu của mẫu thân và sự chở che của phụ thân.
Dịch Sơ liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư tỷ tỷ.
Nàng đưa tay kéo Du Hành lại, đôi mắt lấp lánh nhìn nàng ấy: "Tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài đi!"
Du Hành sững lại: "Hả?"
"Đi thôi, chúng ta đi ăn Tết!"
Dịch Sơ mạnh tay kéo Du Hành đứng dậy, dẫn nàng ấy chạy khỏi Du gia, hướng về chợ dưới chân núi.