Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 16: Just The Two Of Us



Chẳng mấy chốc chương trình phát thanh học đường cũng đến. Tuần này không có thông tin thi đua gì mới, vậy nên Kiều chỉ đọc truyện ngắn và cho mọi người nghe nhạc ít phút. Thời gian dư nhỏ sẽ giúp mọi người phát thông báo tìm đồ thất lạc. Lúc duyệt nội dung thông báo, Vi nhận thấy cái thông báo tìm đồ này là lạ nhưng anh chị trong Đoàn đều bảo không sao, nội dung được phép phát. Thế là cô duyệt bài cho nhỏ đọc.

"Bạn Đoàn Văn Linh 11A8 đánh rơi đồng hồ, người nhặt được đang ở nhà đa năng, mời bạn ra nhận lại."

Cho đến khi chương trình phát thanh kết thúc, cô mới khều tay nhỏ nói: "Sao tao thấy nội dung này kì kì. Nó giả giả sao á."

"Anh chị duyệt thì mình phát thôi, mà cũng lạ, nếu biết là ai rồi thì tới lớp trả luôn cho gọn đi. Sao còn gửi tin tới phòng phát thanh nữa ta." Kiều nói xong thì vặn nắp chai nước tu một hơi ừng ực, tiếp tục nói: "Chắc mắc cỡ không dám tới tận lớp trả ấy mà."

Vi gật gù: "Cũng đúng."

Không một ai trong phòng phát thanh biết đó là một thuyết âm mưu và dần dần trở thành trào lưu phổ biến trong trường. Câu chuyện bắt nguồn từ tin hẹn nhận lại đồ đánh rơi được phát thanh tuần này. Người nhặt được đồng hồ là một bạn nữ khối 10, bạn này thích thầm Văn Linh 11A8 vậy nên khi nhặt được đồng hồ của cậu chàng, cô bạn đã mượn tay ban phát thanh loan tin trả đồ. Từ đó hẹn gặp riêng Văn Linh và bày tỏ tình cảm thành công. Tin tức được lan truyền rộng rãi khắp nơi, ai ai cũng biết đến chuyện thành đôi này.

Hai ngày sau, Kiều phát hiện ra chiêu này, nhỏ cười hả hê tự nhận mình là bà Nguyệt xe duyên, thần Cupid, bà hoàng tình duyên. Mấy đứa con gái trong trường gửi lời mời kết bạn cho nhỏ ầm ầm, chỉ sau mấy ngày mà bạn bè trên Facebook của Kiều tăng chóng mặt. Ai cũng muốn xin một vé "hẹn trả đồ" trên chương trình phát thanh. Vi thấy cái này cũng hay hay, nên cô cũng phối hợp với nhỏ, biên tập lại mấy câu trả đồ sao cho "thật trân" nhất có thể.

Trưa chủ nhật trời nóng như lò lửa. Vi nằm lăn trên giường, đắn đo giữa tắt quạt mở máy lạnh cho mát hay là bật quạt số 4 và ráng chịu nóng một chút để tiết kiệm điện. Cô liếc mắt nhìn ban công bị bao phủ bởi cái nắng gắt gỏng. Trời không một gợn gió, thời tiết nóng kinh hồn. Cô tặc lưỡi. Quyết định không tiết kiệm điện một ngày.

12 giờ trưa, Kiều nhắn tin cho Vi.

Mỹ Kiều: Tuần này có ba bạn hẹn trả đồ, mày có hẹn luôn không?

Huyền Vi: Trả cho ai? Tao làm gì có đối tượng?

Mỹ Kiều: Có mà, người ấy.

Huyền Vi: Ai?

Mỹ Kiều: Mày chưa trả áo khoác cho thằng Nhật mà.

Chết! Toang thật rồi!

Vi giật mình nhảy xuống giường, chạy vù tới tủ đồ bằng gỗ, mở toang cửa tủ. Áo bomber đỏ trắng sạch sẽ thơm tho được gấp gọn gàng trong góc tủ, vô tình bị tà áo của mấy bộ áo dài cũ che mất. Áo của Nhật không nằm trong tầm mắt của Vi, thành ra cả tuần qua cô quên mất chuyện phải trả áo cho cậu. Nghĩ đến chuyện chiếm áo khoác của người ta cả tuần liền không chịu trả, cô cuống lên tìm điện thoại nhắn ngay cho cậu.

Huyền Vi: Alooooo!

Huyền Vi: Cậu có ở nhà khum? Mình qua trả áo khoác.

Minh Nhật: Tôi không có ở nhà, đang tránh nóng ở GS25.

Minh Nhật: Nhà tôi cúp điện.

Huyền Vi: GS25 gần vòng xoay hử?

Minh Nhật: Đúng rồi.

Huyền Vi: Đợi mình, tới liền.

Gửi lời chào tạm biệt tới cái máy lạnh, Vi xếp áo khoác bỏ vào túi giấy sau đó xách túi chạy một mạch xuống lầu. Cô báo với ba rồi dắt chiếc Cub 50 phóng đi. Trong đầu chỉ nghĩ tới chuyện trả áo và gập người 45° xin lỗi người ta vì bây giờ mới chịu trả.

Cửa hàng tiện lợi cách nhà Vi tầm hai cây số, nằm ở khu dân cư cao cấp gần nhà Nhật. Ngoài trời nắng nóng như thiêu da dốt thịt, cũng vì thế mà cô trở thành racing girl bất đắc dĩ. Để tránh cái nắng nhanh nhất có thể, cô không ngần ngại chạy hết số. Chưa đầy mười phút đã đỗ xe tại GS25.

Vi đá chống xe rồi gỡ túi giấy xuống. Bên kia lớp kính dày, Nhật đang cúi đầu ghi ghi viết viết đáp án từ máy tính Casio, bên tai cậu còn có đôi Airpods trắng. Vi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông báo khách kêu leng keng báo hiệu có khách đến. Nhân viên nhoẻn miệng cười, đồng thanh chào khách. Tất cả những tiếng ồn vừa rồi tựa như chẳng liên quan tới Nhật, nhìn cậu lúc này như đang chìm đắm vào một thế giới riêng biệt. Mãi cho đến khi Vi đặt chai trà hoa nhài Đài Loan xuống bàn, cậu mới giật mình ngẩng đầu nhìn cô.

"Đến khi nào vậy?"

"Mới đến thôi." Cô kéo ghế ngồi ngay bên cạnh cậu. Trước mắt là tấm kính dày, trên bàn có vỏ lon cafe Highlands rỗng. Đá trong ly cafe của Nhật đã tan gần hết, màu nâu đục bị phân thành tầng, trên cùng là một lớp nước mỏng, tiếp theo là màu nâu sữa loãng dần, cuối cùng là lớp cafe sữa đậm đặc. Xem ra cậu ngồi ở đây khá lâu rồi.

Cô lấy túi giấy đưa cho cậu, giọng điệu vô cùng thành khẩn: "Áo khoác của cậu đây, xin lỗi, xin lỗi rất nhiều. Mình quên trả áo cho cậu."

Cô nói thêm: "Mình giặt sạch vết Sting rồi, bảo đảm trắng sáng như mới."

Nhật nhận áo rồi cười cười: "Không sao đâu, tôi có áo khác mặt thay. Cảm ơn cậu giặt áo giúp nhé."

Dù cậu cười nói bảo không sao nhưng trong lòng cô vẫn thấy áy náy, để bù đắp lỗi sai của mình. Cô đứng dậy: "Ăn kem nha? Mình mời."

Không đợi Nhật đáp, Vi đã chạy đến tủ kem ngay bên cạnh. Kem ở đây đa dạng đủ loại, từ ốc quế đến kem que, từ hiệu Việt Nam đến nhãn hiệu Hàn Quốc, loại nào cũng có. Riêng cô chỉ thích món kem ốc quế phủ chocolate của Cornetto. Nhật lấy bừa một cây, dường như là kem sữa chua.

Lần này Vi đã rút kinh nghiệm sâu sắc, vừa đến quầy thu ngân cô đã đặt tờ một trăm lên bàn, dõng dạc nói: "Tính bằng tiền của em nha chị."

Chiêu rào trước của Vi có hiệu quả, Nhật không tranh trả tiền được nữa vì chị thu ngân lấy tiền nhanh như chớp. Cô đắc ý lắm, vừa lấy tiền thói vừa nở nụ cười của kẻ chiến thắng. Vi xé que kem cắn một tiếng, vị chocolate ngọt ngào chiếm trọn vị giác. Nhật liếc mắt nhìn cô, trông thấy cô ăn kem ngon lành, cậu cũng muốn thử. Tiếc là que kem sữa chua của Nhật còn chua hơn tưởng tượng.

"Hai em ơi! Cửa hàng đang có chương trình khuyến mãi mua năm que kem sữa chua sẽ được tặng một bé gấu ăn kem độc quyền từ GS25." Giọng chị nhân viên rất nhỏ, dường như chị ấy rất ngại nhưng tiếp thị sản phẩm cho cửa hàng là bắt buộc. Vì thế khi đến gần hai đứa, chị nhân viên luống cuống vô tình làm rơi con gấu bông ăn kem rơi xuống đất. Vi thấy vậy thì vội vàng nhặt lên giúp chị.

Chỉ là...

Giây phút Vi nhặt con gấu lên, ánh mắt Vi và nó chạm nhau.

Gặp nhau rồi thật khó để lìa xa...

Dễ thương quá!

Mắt cô sáng lên, con gấu nâu tròn tròn mềm mềm, trên tay nó còn cầm que kem y hệt que của Nhật.

Nhưng! Nhưng mà! Vi không ăn được kem sữa chua! Thứ nhất vì nó không hợp khẩu vị. Thứ hai là vì nó đắt, que này gấp đôi cây kem ốc quế của cô. Bỏ tiền ra mua thứ mình không ăn được mà còn đắt tiền, người tiêu dùng thông minh không làm như thế. Thế là người tiêu dùng thông minh đã trả lại con gấu cho chị nhân viên với tâm trạng lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa.

Nhật nhìn con gấu trên tay chị nhân viên rồi cúi đầu đóng nắp máy tính, không nói gì. Thấy Nhật gấp sách vở không học nữa, cô giật mình, nói: "Học tiếp đi. Mình tới trả áo với ăn kem rồi về liền á."

"Tôi học xong rồi." Nhật đáp.

Vi cúi đầu nhìn quyển sách nâng cao gần nát trên bàn, quả thật là học xong rồi. Người chưa học chắc chắn không có thành phẩm sách nát như quyển này. Vi đọc thầm tựa đề quyển sách.

Toán nâng cao 12.

Gì đây?

Mới nhập học chưa đầy một tháng mà bậc cao thủ võ lâm này đã làm xong sách Toán nâng cao 12 rồi hả? Sự đẳng cấp này khiến Vi nhớ tới một người, đó là Đèn Biển. Cô buột miệng: "Mình có quen một người giỏi Toán giống hệt cậu."

"Ai vậy?" Nhật hỏi.

"Một người bạn qua mạng."

Nhật khựng lại vài giây, liệu người bạn mà Vi nhắc có phải là nhân cách Đèn Biển của cậu không? Nếu là vậy, cậu rất muốn biết cô nghĩ gì về Đèn Biển.

Nhật: "Học Toán giỏi lắm à? Còn gì nữa không?"

Vi nghĩ đây là chủ đề nhỏ để nói chuyện nên thành thật trả lời: "Còn, cậu ấy cũng kiệm lời giống cậu, tốt bụng, có trách nhiệm."

"Mà sao cậu cười vậy?" Vi hỏi.

"Có đâu? Tôi đâu có cười."

Cô nheo mắt nhìn cậu, rõ ràng là khóe môi đang cong kia mà?

Trông thấy Vi nhìn mình bằng vẻ mặt bán tính bán nghi, Nhật vội mở sách Toán nâng cao hòng lái qua chuyện khác.

"Cậu có thích học Toán không? Mua cuốn này đi, có nhiều dạng giống câu nâng cao trong đề thi Trung học Phổ thông Quốc gia mấy năm trước. Tập giải dần lấy kinh nghiệm cũng tốt." Câu này đánh lạc hướng Vi thành công. Cô nghía mắt vào xem thử mấy câu được tô bằng bút dạ quang màu xanh. Đúng là sách Toán nâng cao có khác, nhìn sơ qua đã thấy hướng giải phức tạp. Cô nhặt bút bi lên muốn thử sức xem mình giải nổi bài này không.

"Mình giải thử."

Nhật đưa cho Vi tờ giấy nháp, cô cúi đầu hí hoáy giải bài. Không biết mình mất bao lâu để giải xong bài Toán này, lúc ngẩng đầu lên cô thấy cậu đang thả hồn ngoài ô cửa kính, hai bên Airpods phát nhạc. Cậu nhặt tờ nháp của Vi lên xem qua một lượt rồi nói: "Bài giải đúng nhưng mà cách giải rườm rà quá, nếu đi thật thì mất nhiều thời gian."

"Vậy thì phải rút ngắn bước giải." Cô nhận lại tờ giấy nháp xem chăm chú.

"Bỏ bước này đi." Cậu trỏ trỏ vào dòng giữa, "Rút gọn bước này sẽ tiết kiệm được bước sau luôn."

Thế là Nhật bắt đầu giảng bài, cậu đưa ra cách giải bài khác và diễn giải cho Vi biết tại sao cậu lại làm như vậy, tính logic và khoa học phát huy ở đâu. Giọng Nhật như có ma lực như nhà thôi miên trên tivi, cô nghe không sót chữ nào, thậm chí là bị cuốn vào bài giảng. Tư duy giải Toán của Nhật rất tốt, được nghe cậu giảng như thấy chân trời mới vậy.

Lần thứ hai ngẩng đầu lên, cô thoáng giật mình. Nắng gắt ngoài lớp kính biến tan đi mất, giông gió kéo đến ào ào. Cuối tháng chín Bình Dương đón chào cơn mưa bất chợt, hạt mưa xiên xiên phủ trắng trời, gió lay ngọn cây đẩy đưa như múa. Dường như cành cây ngọn cỏ đang ăn mừng đón mưa, vị cứu tinh giải thoát chúng khỏi nắng nóng. Vi ngẩn người cảm thán trước cái thất thường của thời tiết miền Nam, vừa mới nắng giờ đã mưa. Mà trời mưa lớn thế này thì cô không về nhà được, vì chủ quan nên cô bỏ áo mưa ở nhà mất rồi.

"Nghe nhạc không?" Giọng trầm hơi khàn nhẹ vang lên bên cạnh. Nhật chìa một bên Airpods đến trước mặt Vi. Thật ra cô rất muốn biết cậu nghe nhạc gì, gu âm nhạc của chiến thần 12A2 có chiến như biệt danh của cậu không. Vậy nên cô chẳng ngần ngại gắn Airpods lên tai. Giọng nam rất nhẹ nhàng ấm áp cùng với giai điệu xưa cổ vang lên. Song, cách chàng ca sĩ hát hợp thời hơn nhiều, điểm cốt lõi là vẫn giữ được chất thơ của bài.

I see the crystal raindrops fall ♬

Lặng lẽ nhìn những hạt mưa pha lê rơi.

And the beauty of it all ♪

Và cảm nhận tất cả vẻ đẹp của nó.

Is when the sun comes shining through ♬

Như khi ánh nắng kia len lỏi qua.

To make those rainbows in my mind ♩

Vẽ nên ánh cầu vòng trong tâm trí tôi.

When I think of you sometime ♫

Đó là những khi tôi nghĩ về em.

Ánh mắt Nhật từ ngoài khung cửa kính vô thức hướng về phía Vi, nhưng cô chẳng hề hay biết. Giọng hát ấm áp vẫn vang lên ngọt ngào bên tai.

And I wanna spend some time with you ♪

Được gần em là những gì tôi mong muốn.

Cậu cụp mắt trộm nhìn hàng mi dài che đi con ngươi sáng ngời kia.

Just the two of us ♬

Chỉ riêng tôi và em.

Mái tóc dài của Vi hơi rối, vài lọn rủ trên bả vai, đuôi tóc dày xoăn nhẹ như tảo biển.

We can make it if we try ♫

Chúng ta có thể bên nhau, nếu ta cố gắng.

Just the two of us ♪

Chỉ riêng tôi và em

(Just the two of us) ♬

(Chỉ riêng tôi và em)

Just the two of us ♩

Chỉ cần đôi ta mà thôi.

Cánh tay gầy chậm rãi giương lên.

Building castles in the sky ♩

Xây nên lâu đài trên những tầng mây.

Rèm mi dài buông xuống, Vi vô thức gục đầu xuống bàn.

Just the two of us ♫

Chỉ đôi ta mà thôi.

Vi say ngủ, cuộn người như một con mèo. Bàn tay Nhật nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô, từ tốn gỡ đi những lọn tóc rối. Bên tai vẫn là giọng ca ngọt lịm ngân dài.

You and I ♬

Em và tôi.

*Trích lời bài hát: Just The Two Of Us - Bill Withers và Grover Washington, Jr (Kauai 45 & Sweet Cocoa cover)Lyrics Vietsub: TikTok lullaby_iix

_____________________

Chương truyện được beta bởi Meeanleen Meeanleen.