Chương 50.1:
Mỹ Kiều: Thi có mấy ngày mà mày tự cách ly khỏi xã hội luôn hả?
Vi vừa ôm sấp đề cương môn Sinh lẩm nhẩm học thuộc lòng, vừa ngắm nghía thành quả mình mới vừa thêu xong. Trông thấy màn hình sáng đèn, cô nhấc điện thoại trả lời tin nhắn.
Huyền Vi: Tao vẫn online bình thường mà.
Mỹ Kiều: Tao có thấy mày online đâu?
Mỹ Kiều: Gửi cho mày xem cái này.
Góc trái màn hình nhấp nháy dấu ba chấm, Vi nhận được đường liên kết dẫn tới trang confession. Kể từ ngày nhỏ Tuyết bị trang confession vùi dập tơi tả, cô bắt đầu cảm thấy sợ cái trang ẩn danh này. Vi rùng mình một cái, tự nhủ đây là trang của trường nên bảo đảm an toàn hơn nhiều. Đường dẫn tới một bài viết được đăng cách đây hai tiếng trước.
CFSVT103: Anh Nhật 12A2 ơi! Anh có người yêu đi chơi Giáng sinh chưa vậy?
Chẳng hiểu sao trái tim Vi giật nảy lên một cái, cảm giác không vui bắt đầu tìm đến cô. Dẫu biết Nhật luôn là tâm điểm trên confession và mấy bài viết như thế này thi thoảng lại nổi lên vài lần nhưng Vi không kiềm chế được cảm giác khó chịu.
"Khó chịu cái gì? Mày có cho người ta công khai mối quan hệ đâu? Người khác thấy cậu ấy không có ai thì lên bài phải rồi! Tại mình chứ tại ai?" Vi tự mắng mình một tràng rồi tò mò ấn xem bình luận. Cô muốn biết còn bao nhiêu người ôm cây si với bạn trai mình. Liệu cô có đối thủ nào không?
Thế Dũng: Bé Nguyệt đi date với tao rồi đừng hỏi nữa.
Minh Nguyễn: @Trần Minh Nguyệt trả lời người ta kìa.
Được hai thằng bạn chí cốt tag như gọi hồn, Nhật đành vào bình luận.
Trần Minh Nguyệt: Có ghệ đẹp dáng xinh rồi.
Đáng nói hơn là cái bình luận vu vơ này được hẳn 10 like. Vi nhìn cái bình luận được đẩy lên đầu tiên mà bất giác nhoẻn miệng cười. Cô không cần phải lo lắng mình có thêm kẻ địch bên ngoài nữa, vì người trong lòng không mở cửa thì ai có thể vào được cơ chứ. Vi ôm sấp đề cương lên giường, lăn qua lăn lại mấy vòng, cố gắng nhét chữ vào đầu để thi môn cuối thành công trót lọt. Đột nhiên Vi nghĩ đến Nhật, không biết cậu ấy học bài xong chưa?
Huyền Vi: Bạn trai học bài xong chưa?
Minh Nguyệt: Bạn trai cũng cần phải học bài à?
Huyền Vi: Không học bài thì không được điểm cao đâu.
Minh Nguyệt: Lấy 9,5 là được rồi, trên đời không có gì là tuyệt đối.
Minh Nguyệt: Ngoại trừ việc thích cậu.
Huyền Vi: Dạo này bạn trai thả thính mượt vậy?
Minh Nguyệt: Để nhắc cậu nhớ là cậu còn có bạn trai.
Người ta lại chuẩn bị dỗi nữa rồi. Dạo này thi cử bận rộn nên Vi ít gặp Nhật hẳn. Một phần vì cô muốn tiết kiệm thời gian vừa học bài vừa chuẩn bị quà cho cậu. Một phần Vi muốn Nhật tập trung thi cử, cô không muốn vì yêu đương mà thành tích xuất sắc của cậu bị thụt lùi. Vi đành dỗ dành cậu.
Huyền Vi: Mai thi xong mình đi chơi Noel đi.
Nhật khựng lại một chút. Vi chỉ nhớ ngày mai là Noel thôi ư? Ngày mai còn ngày đặc biệt mà cô ấy không được quên nữa mà!
Minh Nguyệt: Đi chơi Noel thôi à? Còn nhân ngày gì nữa không?
Huyền Vi: Ngày gì cơ?
Nhật nhếch miệng cười, cuối cùng cậu cũng tin câu nói "Đàn bà là những niềm đau" mà hội anh em có người yêu truyền tai nhau.
***
6 giờ chiều.
Vi chưng diện xinh xắn dắt xe ra ngoài tự mình đến điểm hẹn trước. Nhật có nói thế nào cô cũng nhất quyết từ chối cho bằng được vì nếu để cậu chở thì kế hoạch sinh nhật bất ngờ của cô đổ vỡ hết. Nói sơ qua kế hoạch là như thế này. Đầu tiên Vi sẽ giả vờ không biết hôm nay là sinh nhật cậu. Tiếp theo cô sẽ âm thầm đến điểm hẹn sớm hơn để mua bánh và giấu quà sau đó đợi cậu đến. Cuối cùng chờ thời cơ thích hợp hát mừng sinh nhật bạn trai.
Điểm hẹn là quán cafe nằm gần trung tâm thành phố. Quán trang trí theo concept Giáng sinh ấm cúng, màu đèn vàng ấm áp và những món đồ uống nóng hổi thơm lừng tạo cho cô cảm giác ngoài trời đang rất lạnh. Dù tháng 12 ở miền Nam nhiệt độ chỉ thấp hơn bình thường vài độ. Vi vẫy tay với nhân viên hóa trang thành ông già Noel, gửi quà và bánh rồi gọi nước. Tuy Vi đến sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng nhưng vừa gọi nước xong, cô đã thấy Nhật đẩy cửa bước vào. Hôm nay cậu ấy ăn mặc đơn giản, điểm khiến Nhật nổi bật là dòng chữ "thương bạn gái" in ở trước ngực.
Chị nhân viên thấy vậy nên buông lời trêu đùa: "Áo chất vậy em? Mà có thương bạn gái thật không?"
Nhật nhún vai: "Hỏi bạn nữ tóc dài ngồi gần cửa sổ ấy."
"Bạn gái em cũng thương em lắm đó." Chị nhân viên cười toe toét liếc mắt nhìn Vi, mà cô thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Nhật ngồi ngay cạnh Vi.
"Bạn trai đến sớm vậy?" Cô cười tủm tỉm.
"Vì lỡ chuẩn bị sớm để đi đón người ta, mà người ta không chịu lên xe."
Đương nhiên Vi nghe ra sự hờn dỗi trong câu nói của ai đó nên bèn viện cớ: "Dạo này ba sinh nghi rồi, mình sợ ba phát hiện ra."
"Thì để ba phát hiện đi." Nhật thản nhiên đáp.
"Không được đâu!" Vi phản đối ngay. Ba mà hay tin con gái biết yêu thì Vi toi đời ngay, đang ở độ tuổi ăn học, phía trước tương lai sáng ngời mà yêu đương cái gì. Chỉ nghĩ đến thôi Vi đã tưởng tượng ra gương mặt tức giận và 7749 câu giáo huấn đả thông tư tưởng từ ba. Ngày nào vào giờ ăn cơm tối ba cũng nói đến chuyện lo học hành không được yêu đương. Cô có lá gan to bằng trời cũng không dám công khai bạn trai.
Nhật búng vào trán Vi một cái: "Cái gì cũng không được."
Nói rồi Nhật khuấy cốc chocolate nóng đưa cho Vi, tiện tay vò rối mái tóc dài. Vi nhận cốc nước từ tay Nhật, chợt phát hiện tay cậu run lẩy bẩy. Cô vội bỏ cốc nước xuống bàn, lo lắng hỏi: "Tay cậu sao vậy?"
"Không biết nữa, run nãy giờ rồi." Nhật giương tay lên nhìn, tay phải càng run dữ dội hơn. Ruột gan Vi như quấn vào nhau: "Sao lại xuất hiện triệu chứng lạ vậy?"
"Lần đầu bị như vậy đấy." Đầu mày cậu nhíu lại.
Vi cầm tay cậu kéo xuống xem thử. Lạ thật! Rõ ràng là tay phải không có vấn đề gì cả? Sao lại run lẩy bẩy như mắc chứng Parkinson vậy nè. Cô hoang mang lật trái lật phải, liên tục hỏi cậu có đau không, có thấy gì bất thường không. Đột nhiên bàn tay ấm áp chạm vào lòng bàn tay cô, mười ngón tay thon dài đan vào nhau, siết chặt. Nhật vờ thốt lên như ngộ ra chân lý: "Thì ra nắm tay cậu thì tay không còn run nữa."
Bây giờ Vi mới nhận ra mình bị lừa. Nhìn vẻ mặt đắc ý của Nhật, cô tự hỏi cậu trở nên lắm chiêu như thế từ bao giờ. Vi nắm chặt tay cậu, cảm nhận sự ấm áp an toàn mà cậu mang đến, vờ trách cậu: "Làm người ta lo gần chết, sau này..."
Đột nhiên Vi nhỏ giọng: "Sau này muốn thì cứ nắm đi."
Nhật bật cười: "Vậy nắm tay cậu đi dạo nhé?"
Dứt lời cậu kéo tay cô rời khỏi quán nước. Trước mắt là khung cảnh đường xá, ngày thường vốn đã đông, đêm Noel lại càng thêm tấp nập. Mấy đứa nhỏ được ba mẹ yêu chiều sắm một bộ đồ Noel đỏ rực, ngồi sau xe hiếu động nhìn quanh. Sau lưng hai đứa là giai điệu huyền thoại "Jingle Bells, Jingle Bells, Jingle all the way!" nhỏ dần sau cửa quán cafe. Năm nào nghe lại bài này, Vi cũng đều cảm thấy nôn nao như lần đầu tiên. Năm nay đặc biệt hơn năm trước, vì bên cạnh cô còn có Nhật, người mà cô mong ước sẽ cùng cô nghe Jingle Bells thêm nhiều mùa đông nữa. Vi nép vào người Nhật, chậm rãi sánh bước cùng cậu.
Đêm Noel trẻ con được đu chơi nhiều, vì thế hai bên đường xuất hiện ba bốn xe bán đồ chơi dạo. Trên xe treo đủ loại đồ chơi, nào là ông già Noel bằng bông, xe hơi đồ chơi, cài tóc hình sừng tuần lộc, còn có cả gậy phát sáng đủ sắc màu. Vi ngẩng đầu nói với Nhật: "Hồi đó bạn trai muốn mua món nào nhất?"
"Xe hơi đồ chơi, còn cậu thích cái nào? Ông già noel bằng bông hửm?"
"Không phải." Vi lắc đầu cười rồi kéo tay cậu đến gần xe đồ chơi hơn, trỏ tay về thứ lấp lánh được treo lơ lửng trên xe: "Thích cái đó đó."
Thứ Vi trỏ tay vào mà một chiếc vương miện đồ chơi lấp lánh dưới ánh đèn, viên hồng ngọc giả đính ở giữa sáng bóng loáng, bên ngoài được bao bởi một lớp bọc ni long trong suốt. Trông nó chẳng liên quan gì đến Noel cả, nhưng thuở nhỏ đứa con gái nào cũng mơ làm công chúa hết. Vậy nên bất cứ lễ gì bọn nó cũng chỉ thích vương miện công chúa mà thôi.
"Hồi nhỏ mình ước mơ làm công chúa."
Nhật nhìn cái vương miện kia một lúc rồi hỏi: "Bây giờ thì sao?"
"Giờ lớn rồi nên cũng không mơ như thế nữa." Vi đáp.
Cậu cúi đầu nhìn cô: "Công chúa là cốt cách chứ không phải độ tuổi."
Nói rồi cậu kéo tay cô đến trước xe đồ chơi, lấy ví tiền từ trong túi ra: "Con lấy cái vương miện treo trên đó."
Chú bán hàng nhón chân tháo túi ni long bao vương miện xuống đưa Nhật. Cậu gỡ lớp bao ni long trong suốt ra, nhẹ nhàng cài vương miện lên tóc cô. Vương miện trẻ con nên nó nhỏ so với Vi, cũng vì vậy mà nó khiến cô trở nên lấp lánh đáng yêu.
Vi ngỡ ngàng chạm vào chiếc vương miện trên đầu. Tuy nó chỉ là một món đồ chơi cho con nít nhưng Vi lại cảm thấy vui như được đội châu báu quý giá trên đầu. Mắt cô híp lại, hạnh phúc như đóa hoa nở bừng trên gương mặt. Nhìn Vi lúc này giống hệt một đứa trẻ nhận được món đồ chơi ao ước bấy lâu. Ấy mà khi lớn lên, Vi đã quên mất rằng mình từng ước ao làm công chúa và cũng quên đi niềm yêu thích mãnh liệt với chiếc vương miện này. Thời gian bào mòn sự hồn nhiên vốn có, nhấn chìm những mơ mộng ngây ngô thời non dại. Vi luôn nghĩ rằng mình đã lớn, còn công chúa chỉ dành cho trẻ con. Vì vậy cô không yêu chiều những mong muốn trẻ con nữa. Và rồi Nhật xuất hiện và nói cho cô biết, công chúa không được tính bằng tuổi mà là cốt cách con người. Cậu ấy thay bản thân cô, yêu chiều cô.