Ngoại Truyện: Hai Lần Khóc
Mối tình bảy năm của Nhật và Vi kết thúc bằng một hôn lễ ngập tràn ánh sáng.
Trước giờ làm lễ một tiếng, Nhật đứng trước gương, tự tưởng tượng ra khung cảnh Vi bước vào lễ đường lung linh tỏa sáng. Anh đã chờ ngày này lâu lắm rồi, một tiếng nữa thôi, anh và cô là vợ chồng đến khi bạc đầu.
Trước giờ làm lễ ba mươi phút, Nhật bắt đầu thấy hồi hộp, tim trong ngực đập loạn lên. Anh tự nhủ mọi thứ phải hoàn hảo, ngày trọng đại nhất đời không được phép sai sót. Anh từng phát biểu trước toàn trường, đứng trước hội đồng tiến sĩ trình bày luận án. Lý nào lại không thể đứng vững trong đám cưới của mình? Nhật hít một hơi thật sâu, chỉnh lại bông hoa cài trên ngực trái, nở nụ cười hoàn hảo nhất.
Trước giờ làm lễ năm phút, đèn sảnh đã được tắt hết, Nhật đứng trên sân khấu, mắt nhìn chăm chăm vào cánh cửa phía xa. Chỉ vài phút nữa thôi, cô gái đẹp nhất trần gian sẽ xuất hiện. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, không được phép run, không được phép sơ suất. Dù lý trí nhắc đi nhắc lại như thế nhưng trái tim anh vẫn lạc nhịp, nếu nó có thể nhảy ra ngoài thì việc đầu tiên nó làm chắc chắn là đi tìm Vi.
Hôn lễ chính thức bắt đầu vào bảy giờ tối, cửa sảnh cưới hé mở, cùng lúc đó không gian bừng sáng bởi những ánh đèn lấp lánh. Vi khoác trên người bộ váy cưới ngọc ngà, tóc cài veil dài chạm đất, trên tay là bó hồng đỏ diễm lệ. Nhật hơi nghiêng đầu, giữa Vi và hoa hồng đỏ, nhất thời không phân biệt được đâu là người, đâu là hoa. Bởi lẽ cả hai đều xinh đẹp diễm lệ như nhau.
Vi mỉm cười dịu dàng, từng bước một tiếng về phía anh. Nụ cười cô dưới ánh đèn càng trở nên lung linh sáng ngời. Cô cất tiếng gọi anh, giọng ngọt như rót mật vào tai: "Minh Nhật."
Anh sững người, rung động vẫn như lần đầu. Dù là bao nhiêu năm trôi qua, khi cô cất tiếng gọi, trái tim anh vẫn sẽ run lên như một bản năng. Bất giác Nhật nhớ về nhiều năm trước, khi ấy Vi bị thầy giáo bắt chạy hai vòng sân trường. Lúc đó anh đứng trên tầng ba, trộm nhìn cô từ xa. Tuổi trẻ kiêu ngạo không cho phép việc này bại lộ thành ra chỉ dám nhìn một chút rồi vờ như không biết gì. Anh cứ ngỡ Vi sẽ chạy thật nhanh, vụt qua anh như một cơn gió hè. Nhưng phút giây đó, Vi đã dừng lại, gọi tên anh dưới sân trường. Nắng chiều vương trên mái tóc, rơi xuống vai áo và hòa vào nụ cười. Khi khoảnh khắc ấy lọt vào mắt, Nhật biết mình đã yêu. Và bảy năm sau, cô thiếu nữ rạng rỡ đó khoác váy cưới, nhẹ nhàng gọi tên anh trong lễ đường. Nhật bỗng cảm thấy xúc động không thôi, anh chìa tay về phía trước, muốn nắm tay cô chìm nổi một đời.
Vi đặt tay vào lòng bàn tay Nhật, giao phó cả cuộc đời cho ánh mặt trời rực rỡ nhất. Anh dìu cô lên sân khấu, bắt đầu thực hiện nghi lễ đám cưới. Nhật cụp mắt nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của Vi, anh ngửa lòng bàn tay, ánh mắt triều mến: "Em còn giữ không?"
Cô hiểu anh nói gì, đôi mắt long lanh ngước nhìn: "Em vẫn luôn giữ ba chữ năm mười bảy tuổi anh viết vào lòng bàn tay em, bình an nhé."
Cô nghiêng nghiêng đầu nhìn anh: "Ba chữ của em còn không?"
Anh chìa lòng bàn tay trước mặt cô: "Luôn cười nhé."
"Mình giữ những chữ này đến khi tóc bạc, mắt mờ được không?" Vi nói bằng giọng nghẹn ngào.
Nhật gật đầu, anh nâng cằm cô lên, ngắm nhìn giọt long lanh chực trào nơi khóe mắt. Đây là lần đầu tiên thấy Vi khóc mà lòng Nhật không đau, anh cúi đầu hôn lên giọt lệ: "Chúng ta yêu nhau bảy năm, nhưng thời gian chính xác nhất đối với anh là mười năm. Mười năm yêu em đối với anh chưa đủ, nửa đời còn lại, anh muốn yêu em nhiều hơn."
"Nửa đời còn lại, em sẽ chăm sóc cho anh."
Nhật cúi đầu giấu đi nước mắt lăn dài. Giây phút này anh cảm thấy mãn nguyện, số phận an bày cho anh một cuộc đời quá đẹp, dường như anh chưa từng luyến tiếc điều gì. Nhật đặt lên môi Vi một nụ hôn bằng tất cả sự trân trọng. Từ giờ đến khi lìa đời, trên vai anh là trách nhiệm hôn nhân, là lời hứa dành cho cô gái mình yêu. Từ giờ đến khi lìa đời, trên vai cô là gia đình nhỏ, là tình yêu trọn vẹn dành cho mối tình đầu.
***
"Khi nào mày lấy chồng?" Vi chống cằm nhìn cô MC Mỹ Kiều nổi tiếng nhưng chưa có ai rước.
"Năm nay tao lấy." Kiều cắt bánh bỏ vào miệng.
Vi nhấc cốc trà trái cây uống một ngụm, nhìn nhỏ bạn với ánh mắt nghi ngờ: "Mày lấy ai?"
"Đạo diễn trẻ tuổi đẹp trai và đầy tiềm năng." Kiều cười cười không dám nói thẳng tên. Thái độ của nhỏ khiến Vi nghi ngờ, cô kéo đĩa bánh về phía mình, nheo mắt hỏi: "Sao không khai báo tên tuổi, quen nhau từ khi nào? Tao chưa nghe mày nhắc đến bao giờ?"
Kiều nuốt nước bọt rồi cười trừ: "À thì... mày biết rõ người ta rồi mà."
Vi đỡ trán thốt lên: "Bộ mày là cái lò vi sóng hay sao mà quay đi quay lại với người yêu cũ thế?"
Kiều chán nản thở dài: "Trời ơi, đâu phải chuyện tình cảm nào cũng suôn sẻ hoài đâu. Lần trước tao dứt khoát chia tay Tuấn rồi, không muốn gặp lại hắn nữa."
"Và bây giờ mày đòi lấy Tuấn?"
"Thì... người ta cầu hôn nên tao lấy thôi."
Vi chỉ biết thở dài. Nhìn vậy chứ Kiều với Tuấn dây dưa với nhau sáu, bảy năm trời rồi. Cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp. Nguyên nhân bắt đầu của vấn đề tan hợp này là do tính cách hai đứa không hợp nhau. Kiều thì bướng bỉnh, đôi lúc hơi ngang. Còn Tuấn thì thương nhỏ thật, nhưng tính thiếu kiên nhẫn. Lần cuối Kiều khóc lóc đòi chấm dứt với Tuấn là hai năm trước, ấy vậy mà đùng một cái lại nhận nhẫn cầu hôn của người yêu cũ.
"Quay lại khi nào vậy?" Cô nhăn mặt.
"Ba tháng nay rồi." Nhỏ lí nhí đáp.
"Nó có thay đổi tính tình không? Hay là quay lại rồi chia tay như mấy lần trước nữa?" Cô chất vấn.
"Lần này nghiêm túc rồi, bây giờ như một con người khác vậy. Trầm tính điềm đạm hơn nhiều. Với lại chuyện chia tay ngày xưa một phần cũng là do tính tình của tao. Bây giờ nghĩ lại cảm thấy đứa nào cũng có lỗi. Với cả từ lúc chia tay tới giờ, tao không thể mở lòng được nữa."
Thật ra Vi biết là Tuấn rất thương Kiều, đàn ông thiếu kiên nhẫn mà có thể dây dưa với một cô gái bướng bỉnh bảy năm trời rồi chấp nhận thay đổi là cả một quá trình. Kiều cũng là một đứa mạnh mẽ, cô không sợ sau này nhỏ bị thiệt thòi. Thôi thì đó là quyết định của nhỏ, cô sẽ ủng hộ hết mình: "Tao thấy nhận ra khuyết điểm ngày xưa là tốt, thay đổi được thì càng tốt. Tao tôn trọng lựa chọn của mày và cũng tin nhân cách của Tuấn. Hai đứa phải thấu hiểu nhau hơn, hôn nhân còn nhiều vấn đề lắm."
Kiều gật đầu rồi nói chuyển chủ đề: "Tháng sau Trâm về nước đó."
"Ừ, tao có nghe thông báo."
"Mày biết lần này về làm gì không?" Kiều hớn hở.
"Nghe nói là ra mắt gia đình thằng Dũng." Vi đáp. Cô có nghe Trâm nhắc về chuyện này, phải công nhận một điều rằng đây là cặp yêu xa bền nhất từ trước đến giờ mà cô từng thấy. Không biết tụi nó lấy đâu ra niềm tin mà bên nhau đến tận bây giờ. Sự nỗ lực của Dũng và Trâm khiến Vi vô cùng ngưỡng mộ. Cô cảm thán: "Cái cặp đôi khó tin luôn làm những chuyện khó tin. Ai mà ngờ tụi nó yêu nhau, từ yêu xa gian khổ đến lấy nhau là cả một quá trình. Ngưỡng mộ thật đó."
"Mày cũng là hình mẫu người ta ngưỡng mộ đó thôi. Yêu từ hồi cấp Ba tới giờ, đứa thì biên dịch viên có tiếng, đứa thì hai nghề, vừa làm kinh tế vừa giảng viên. Gia đình kiểu mẫu trong xã hội rồi còn gì." Kiều vỗ vỗ vào vai Vi: "Hôm trước mày nói với tao kinh nguyệt không đều, đã thử thai chưa?"
Vi lắc đầu: "Mấy năm đi làm tao bị stress, 'bà dì' không đến đều từ lâu rồi."
Kiều tặc lưỡi: "Vậy càng phải thử chứ! Nghe lời tao mua que về thử đi, lấy nhau cũng mấy tháng rồi mà."
Vi rơi vào trầm ngâm, cô chưa nghĩ đến chuyện có thai nhưng nghe Kiều nói cũng đúng. Mỗi tháng thử một lần cho chắc, phát hiện sớm thì chăm con từ sớm. Nghe nói ba tháng đầu là quan trọng nhất, phải giữ gìn thật kĩ.
***
Vi bần thần nhìn mình trong gương. Từ giờ trở về sau, cô sẽ gọi Kiều là nhà tiên tri, bởi vì... hai vạch rồi! Vi cầm quen thử thai run lẩy bẩy, sợ kết quả sai còn thử thêm hai lần nữa nhưng lần nào cũng là hai vạch. Cô mở to mắt nhìn đống que thử thai hai vạch đỏ chót. Có thai thật rồi! Cô có thai thật rồi!
Cô đẩy cửa phòng tắm bước ra, không kìm nén được cảm xúc nên khóc òa. Nhật hoảng hồn ném điện thoại qua một bên, chạy đến chỗ cô: "Em sao vậy? Mệt chỗ nào hả? Hay thấy đau ở đâu."
Vi không nói thành lời, đứng khóc nức nở. Thấy vậy Nhật còn hoảng hơn, luống cuống sờ trán, xem tay chân cô thế nào. Anh luôn miệng hỏi: "Ngoan, nín nào. Đau ở đâu nói anh nghe, hay là em gặp phải chuyện gì?"
"Nín đi anh thương."
Cô ôm chầm lấy Nhật, dụi hết nước mắt vào áo anh, mếu máo: "Chồng ơi... hu hu hu..."
"Nói anh nghe sao em khóc?" Anh vỗ nhẹ lưng cô vỗ vễ.
"Chồng ơi... mình có... mình có baby rồi."
Lời vừa dứt, Vi liền có cảm giác mình đang ôm một pho tượng. Nhật đứng bất động không nói năng gì. Mãi một lúc mới thấy phản ứng, sắc mặt anh trở nên nghiêm trọng, anh giữ chặt vai cô, nghiêm túc hỏi: "Em vừa nói gì?"
Cô quệt đi giọt nước mắt trên má: "Em nói là... mình có baby rồi."
"Em thử chưa?"
"Em thử ba lần rồi."
Nhật tức tốc chạy vào phòng tắm, ba que thử thai nằm la liệt bên trong, cái nào cũng hai vạch. Tay chân anh mềm nhũn, phải tựa vào bồn rửa tay mới đứng vững được. Vợ anh có thai rồi, anh có con rồi. Nhật chạy ra ôm cô vào lòng, miệng lẩm bẩm không nguôi: "Mình có con rồi, mình có con rồi, mình có con rồi."
"Vợ ơi, anh lên chức rồi, anh được là ba rồi... anh..." Giọng Nhật nghẹn ngào không nói thành lời nữa.
Vi ngước mắt nhìn anh, hạnh phúc đến nỗi bật khóc luôn rồi. Lần này đến lượt cô ôm anh vỗ về: "Mình có con rồi. Nhà có thêm người, sau này vui lắm, anh đừng khóc nữa."
Nhật như tỉnh ngộ, anh giật mình lẩm bẩm: "Phải chăm con từ bây giờ, phải chăm con từ bây giờ."
"Em thay đồ đi, anh chở em đến bệnh viện."
Đêm hôm đó.
"Anh nghĩ kĩ rồi." Nhật xoa xoa bụng Vi, mặt mày hớn hở: "Con gái thì đặt là Tuệ Mẫn, thông minh chăm chỉ giống em."
"Con trai thì đặt là Minh Trí nhé." Cô vùi đầu vào lòng anh: "Thông minh sáng suốt như anh."
"Sau này anh sẽ dạy con học Toán, em sẽ dạy con Ngữ Văn và tiếng Anh."
Cô bật cười khúc khích: "Anh không thấy tội con hở? Chịu áp lực từ trong bụng mẹ rồi."
Anh cũng phì cười: "Mã gen anh tốt nên con thông minh, học một chút là hơn con người ta rồi."
"Tự tin dữ vậy hở?" Cô híp mắt.
"Đương nhiên rồi."
Đột nhiên Nhật nhẹ giọng: "Vợ ơi."
"Em nghe."
"Anh thấy thương em."
Cô ngước mắt nhìn anh khó hiểu.
"Mang thai vất vả khổ cực, chịu nhiều đau đớn." Anh chạm nhẹ vào má cô: "Anh không giúp được gì cho em hết."
Cô trêu anh: "Vậy kiếp sau anh làm phụ nữ đi, em tán anh rồi mình kết hôn, khi anh mang thai em sẽ chăm sóc chu đáo."
Anh cũng thuận theo: "Ừm, kiếp sau anh là gái nhà lành. Em chơi gì thì chơi, đừng chơi đùa tình cảm của anh."
Cô bật cười thành tiếng: "Em sẽ giỏi như anh hồi trẻ, nghiêm túc theo đuổi anh."
"Anh sẽ khờ như em hồi trẻ, để em đau lòng mấy lần rồi mới chịu yêu nhau."
"Anh sắp làm ba rồi mà còn thù dai vậy hả?"
"Anh ôn lại kỉ niệm thôi mà."
Đêm đó căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười, tình yêu phảng phất như làn khói mỏng, nhẹ nhàng ôm lấy một gia đình.
P/s: Ngoại truyện dành tặng cho bé Hải Yến và tất cả các bạn độc giả thân yêu. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và yêu thương mình. Hi vọng trong tương lai ai cũng hạnh phúc, sống một cuộc đời viên mãn. Một lần nữa, Điềm Thụy chân thành cảm ơn tất cả các bạn!