Thể diện của Hầu phủ hoàn toàn vỡ nát.
Ngày phán quyết được đưa xuống, trời rất trong.
Thẩm Minh Thù mưu hại thân vương chưa thành, lại hãm hại muội ruột, bị lưu đày ba nghìn dặm.
Phụ thân bao che, dung túng nô bộc, bị giáng một bậc tước vị, đóng cửa tự kiểm điểm.
Trước cổng Hầu phủ chen đầy người xem náo nhiệt.
Ta đứng trong nhị môn, nhìn Thẩm Minh Thù bị áp lên xe tù.
Tóc nàng rối tung, trên mặt không còn chút yếu mềm ngày xưa.
Khi xe tù đi ngang qua cổng Hầu phủ, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.
“Thẩm Lệnh Nghi!”
Ta không đáp.
Nàng nắm c.h.ặ.t song gỗ, giọng sắc bén đến ch.ói tai.
“Ngươi cũng đừng hòng gả cho Tạ Huyền Hành! Ngươi tưởng hắn thật sự tin ngươi sao? Người như hắn vĩnh viễn chỉ tin chứng cứ!”
Ta nhìn nàng.
“Vậy thì vừa hay.”
Nàng sững ra.
Ta nói:
“Ta cũng chỉ tin chứng cứ.”
Xe tù dần dần đi xa.
Phía sau truyền đến giọng phụ thân.
“Lệnh Nghi.”
Ta quay đầu.
Ông giống như chỉ sau một đêm đã già đi rất nhiều.
“Tỷ tỷ ngươi đã chịu phạt, căn cơ Hầu phủ cũng bị tổn thương. Ngươi nên dừng tay rồi.”
Ta nhìn ông rất lâu.
“Phụ thân nghĩ ta còn muốn làm gì nữa?”
Ông tránh ánh mắt của ta.
“Nay ngươi đã trong sạch, Vương gia cũng biết ngươi vô tội. Sau này nếu có thể vào Vương phủ, Hầu phủ còn có thể…”
Ta bật cười.
Phụ thân nhíu mày.
“Ngươi cười gì?”
Ta ngừng cười.
“Đến tận bây giờ, phụ thân vẫn còn nghĩ đến việc dùng ta để bám vào Vương phủ.”
Sắc mặt ông trầm xuống.
“Nữ t.ử chung quy vẫn phải gả chồng.”
Ta gật đầu.
“Cho nên ta muốn lấy lại của hồi môn của mẫu thân.”
Ông ngẩn ra.
Ta lấy từ trong tay áo ra một bản danh sách.
“Điền trang, cửa hàng, khế nhà mẫu thân để lại, còn có số bạc mà Hầu phủ đã chiếm dụng những năm qua. Nếu phụ thân không trả, ta sẽ đưa án hồi môn lên nha môn.”
Phụ thân giận đến mặt xanh mét.
“Ngươi muốn đoạn tuyệt với Hầu phủ?”
Ta rũ mắt.
“Phụ thân đã từng thật sự xem ta là người thân bao giờ chưa?”
Hơi thở ông khựng lại.
Ta đặt danh sách lên bàn.
“Ba ngày.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
Đi đến cổng viện, ta nghe sau lưng vang lên tiếng chén sứ vỡ nát.
Ta không quay đầu.
Tạ Huyền Hành đến tìm ta vào ngày ta dọn khỏi Hầu phủ.
Căn nhà nhỏ mẫu thân để lại đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Xuân Đào bận trước bận sau, trên mặt tràn đầy vui vẻ.
Ta đứng trong viện, nhìn người ta khiêng từng chiếc rương vào.
Bên trong là của hồi môn của mẫu thân.
Cũng là những thứ ta đã lấy lại từ Hầu phủ.
Khi xe ngựa của Nhiếp chính vương phủ dừng ở đầu ngõ, Xuân Đào sợ đến suýt làm rơi sổ sách trong tay.
Tạ Huyền Hành xuống xe, sau lưng chỉ có một thị vệ đi theo.
Hắn nhìn sân viện một lượt.
“Ngươi muốn ở đây?”
Ta hành lễ.
“Vâng.”
Hắn im lặng một lát.
“Hầu phủ sẽ không làm khó ngươi nữa.”
“Sao Vương gia biết?”
“Bản vương đã sai người đến Hầu phủ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thần sắc hắn vẫn bình thản.
“Nếu của hồi môn của mẫu thân ngươi thiếu một món, Thẩm Hầu gia sẽ lại phải vào Hình bộ.”
Ta ngẩn ra.
“Đa tạ Vương gia.”
Tạ Huyền Hành nhìn ta.
“Ngươi chỉ biết nói câu này với bản vương thôi sao?”
Ta không biết nên đáp thế nào.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
“Ở chỗ Phương ma ma, tra được vài thứ.”
Ta nhận lấy.
Trong hộp có mấy tờ giấy cũ.
Một tờ trong đó là danh sách mua sắm ở hậu viện Vương phủ.
Ta thấy tên Phương ma ma, cũng thấy vài hạ nhân quen thuộc ở Vương phủ kiếp trước.
Những người đó đều từng ở bên cạnh con ta.
Ngón tay ta siết lại.
Giọng Tạ Huyền Hành thấp hơn:
“Trước cung yến, Thẩm Minh Thù đã muốn đưa người vào Vương phủ.”
Ta gật đầu.
“Nay Vương gia đã biết, vậy hãy trông coi hậu viện Vương phủ cho kỹ.”
Hắn nhìn ta.
“Ngươi không hỏi bản vương vì sao tra những chuyện này?”
“Vương gia tra án, tự có đạo lý của Vương gia.”
Hắn im lặng rất lâu.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
“Thần nữ đây.”
“Nếu trước kia bản vương phán đoán sai về ngươi, ngươi sẽ thế nào?”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
Khoảnh khắc này, trên mặt hắn không có sự lạnh lùng nghiêm nghị của một vị Vương gia, chỉ còn vẻ mỏi mệt bị đè nén rất sâu.
Ta bỗng hiểu ra.
Có lẽ hắn đã tra được rất nhiều.
Tra ra việc Thẩm Minh Thù chuẩn bị y phục cũ.
Tra ra Phương ma ma đã sớm bố trí người vào Vương phủ.
Cũng tra ra nếu kiếp trước không có tiếng hô của ta, mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào.
Hắn không có ký ức kiếp trước.
Nhưng chứng cứ sẽ thay ta nói chuyện.
Ta nhẹ giọng nói:
“Khi ấy, thần nữ sẽ tránh xa Vương gia.”
Môi hắn mím c.h.ặ.t.
“Chỉ vậy thôi?”
Ta nhìn hắn.
“Nếu không thì sao?”
Giọng hắn rất thấp.
“Ngươi không hận?”
Ta nhớ lại tám năm kiếp trước.
Nhớ những bữa cơm nguội lạnh.
Nhớ đứa con xoay người chạy về phía Thẩm Minh Thù.
Nhớ trận mưa ngoài cửa sổ trước lúc ta c.h.ế.t.
Đã từng hận.
Hận đến mức trái tim cũng như mục nát.
Nhưng kiếp này, ta không gả cho hắn.
Cũng không bị nhốt trong hậu viện Vương phủ.
Ta còn có nhà riêng, có của hồi môn, có con đường của chính mình.
Ta không muốn lại đặt quãng đời còn lại của mình vào thù hận.
“Kiếp này Vương gia chưa từng phán đoán sai về ta.”
Hắn nhìn ta.
“Kiếp này?”
Ta nhận ra mình lỡ lời.
Gió từ cổng viện thổi vào, cuốn theo một chiếc lá rơi trên mặt đất.
Ta không giải thích.
Tạ Huyền Hành cũng không ép hỏi.
Hắn chỉ nhìn ta, rất lâu sau mới nói:
“Nếu bản vương xin lỗi ngươi thì sao?”
Ta ôm c.h.ặ.t chiếc hộp gỗ.
“Vương gia không cần như vậy.”
“Bản vương muốn như vậy.”
Ta im lặng.