Quan Âm Độ Trần

Chương 3



Ta trên triều càng thêm cô lập, không chỗ nương tựa. 

 

Tân chính vốn là tốt, nhưng một chính sách tốt khi truyền xuống dân gian, thường đã biến dạng.

 

Việc ấy ép ta không còn cách nào, đành phải lấy ra di chiếu của Thái hậu: phong Lý Côn làm Nhiếp chính vương.

 

Lý Côn không phải do Thái hậu sinh ra, mẫu thân hắn mất sớm, nên được nuôi dưới danh nghĩa của Thái hậu, bà cũng không hoàn toàn tin tưởng hắn.

 

Đạo di chiếu này, bà từng nói, chưa đến lúc đường cùng thì không nên dùng.

 

Phong Nhiếp chính vương thì dễ, nhưng khiến Nhiếp chính vương không nảy sinh dã tâm lại là chuyện khó.

 

Khi ấy ta bị dồn đến đường cùng.

 

Ta cần có một người ở tiền triều làm tai mắt, làm tiếng nói cho ta, thân phận còn phải đủ sức chấn nhiếp quần thần.

 

Ta chỉ có thể mời Lý Côn ra.

 

Về sau, tân chính cuối cùng cũng trắc trở mà được thi hành. 

 

Lý Côn có công trong đó.

 

Nhưng cái giá ta phải trả cũng rất lớn.

 

Tình cảm của ta đối với hắn từ đầu đến cuối đều vô cùng phức tạp, không thể nói rõ, nhắc đến chỉ còn một tiếng thở dài.

 

Sống lại một đời, ta muốn tránh hết mọi cạm bẫy, để mọi thứ đều thuận lợi suôn sẻ.

 

Ta nói rõ những then chốt ấy cho phụ thân nghe.

 

Phụ thân nhìn ta dò xét.

 

"Con làm sao biết được? Chẳng lẽ là Thái t.ử…"

 

"Không phải Thái t.ử, là con nằm mộng."

 

Ta đem chuyện kiếp trước giả thành một giấc mộng, kể lại từng điều một.

 

Những gì ta nói chủ yếu là chuyện triều chính.

 

Khi làm Thái hậu, ta không bị chuyện hậu cung quấy nhiễu, toàn bộ tâm lực đều dồn vào tiền triều.

 

Cuối cùng, phụ thân trầm ngâm rất lâu, ánh mắt đầy cảm khái.

 

"Con không vào Đông cung cũng là điều tốt, hậu cung không được can chính, nếu nữ t.ử có thể làm quan thì hay biết mấy."

 

Còn mẫu thân ôm chầm lấy ta, nước mắt giàn giụa.

 

"Con ta nhất định đã chịu rất nhiều khổ sở."

 

Trong lòng ta chua xót, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

 

Kiếp trước, chuyện giữa ta và Lý Côn lan truyền khắp nơi, ta dù hết sức áp chế, nhưng miệng lưỡi thế gian, làm sao bịt kín được.

 

Sau khi mẫu thân vào cung, bà nhìn gương mặt tiều tụy của ta, không nhắc nửa lời đến những chuyện phong lưu ấy.

 

Bà chỉ ôm c.h.ặ.t ta, khen ngợi: "Con ta là một người làm mẫu thân tốt, bệ hạ có con là phúc của nó."

 

Bà không chất vấn ta, không trách mắng ta, không oán trách ta.

 

Bà cũng là một người mẹ.

 

Bà hiểu một người mẹ vì con mình có thể làm đến mức nào.

 

Chút da thịt ấy thì đáng gì.

 

Dù có rút xương rút m.á.u cũng không từ.

 

Cho nên bà không trách ta, chỉ oán bản thân không đủ bản lĩnh.

 

Bà vẫn tích cực tham dự các yến hội, hễ có ai bất kính với ta, liền lấy thân phận mẫu thân của Thái hậu ra, nên phạt thì phạt, nên đ.á.n.h thì đ.á.n.h, quả thực đã dập tắt những lời đồn đãi được một thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ là thanh danh của bà cũng bị tổn hại.

 

Trở thành một phụ nhân hung hãn.

 

Nhưng bà không để tâm, bà cũng đang vì con mình mà chiến đấu, chỉ vậy mà thôi.

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

07

 

Mẫu thân đưa ta vào cung, thường xuyên đến thăm Hoàng hậu.

 

Bà và Hoàng hậu là khuê mật, trước kia vì tránh hiềm nghi nên vào cung không nhiều, nay lại lui tới thường xuyên.

 

Mẫu thân nói với ta.

 

Thân thể con người không thể đột ngột suy sụp trong một sớm một chiều.

 

Thân thể Hoàng hậu e rằng có bệnh ẩn.

 

Bà tìm từ dân gian mấy vị nữ y, tự mình thử qua từng người, rồi dẫn một vị trong đó đi gặp Hoàng hậu.

 

Có lúc ta gặp Tống Tú Oánh.

 

Hôn sự của nàng và Thái t.ử vẫn chưa có kết quả.

 

Ai nấy đều nói, Hoàng hậu không thích Tống Tú Oánh, dù Thái t.ử có thích cũng vô dụng, dù sao hôn sự vẫn phải theo lệnh cha mẹ, lời mai mối.

 

Tống Tú Oánh thường nhờ Thái t.ử đưa nàng vào cung, đến hầu hạ Hoàng hậu, mong có thể làm bà thay đổi tâm ý.

 

Khi ta vào cung, đôi khi cũng gặp nàng.

 

Thường chỉ gật đầu một cái, coi như xong.

 

Nhưng có một lần, Hoàng hậu cùng mẫu thân xem bệnh với nữ y, ta ra ngoài hít thở, Tống Tú Oánh liền theo ra.

 

Nàng gọi ta lại, vẻ mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí nói:

 

"Trịnh cô nương, nếu ngươi đã có ý thành toàn cho ta và Thái t.ử, vì sao còn làm như vậy?"

 

Ta hỏi: "Ta đã làm gì?"

 

Ta không thân quen với Tống Tú Oánh.

 

Kiếp trước, Lý Lân sợ ta dùng thân phận Thái t.ử phi để áp chế nàng, nên luôn mang nàng theo bên mình, ngày ngày ở cạnh, khiến ta dù muốn gây khó dễ cũng không có cơ hội, huống chi ta vốn không có ý đó.

 

Chỉ là thuở thiếu niên, ta quả thật từng chán ghét nàng, từng nghĩ vì sao người Lý Lân yêu không phải là ta? Vì sao không thể là ta? Nàng rốt cuộc tốt ở chỗ nào?

 

Nhưng khi nàng c.h.ế.t đi, tất cả cũng tan biến.

 

Tình ái vốn là hư ảo.

Hồng Trần Vô Định

 

Chỉ có sống sót mới là thật.

 

Đời này, ta nghĩ mình nên hiểu rõ nàng hơn, nên chờ nàng nói ra nghi hoặc trong lòng.

 

Có gì, vẫn nên nói rõ ràng trước mặt nhau.

 

Tống Tú Oánh nói: "Hoàng hậu nương nương vốn đã không thích ta, ngươi lại thường xuyên xuất hiện trước mặt bà ấy, bà ấy sẽ đem hai chúng ta ra so sánh, chỉ càng thích ngươi hơn, càng không thích ta, khả năng ta và Thái t.ử điện hạ ở bên nhau lại càng thấp. Miệng thì nói thành toàn, nhưng việc làm lại trái ngược, chẳng phải quá *khẩu thị tâm phi sao?"

 

(*khẩu thị tâm phi: Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo)

 

Trong lòng ta có chút kỳ lạ.

 

"Ngươi cảm thấy ta tốt?"

 

Trong mắt nàng dâng lên vẻ không cam lòng.

 

Nàng ghét ta!

 

Ta lại hỏi: "Ngươi… ghen ghét ta?"