Quan Âm Độ Trần

Chương 5



Tống Tú Oánh khẽ nhíu mày, rồi lại có chút buông lỏng.

 

Mà lòng ta thì chìm xuống hết lần này đến lần khác.

 

Ngày này, cuối cùng cũng đã đến.

 

10

 

Kiếp trước, ta chưa từng hỏi Lý Côn rốt cuộc từ khi nào sinh tâm với ta.

 

Nhưng từ những lời lẻ tẻ, ta đoán được, là sau khi ta trở thành Thái t.ử phi, mới nảy sinh tâm tư bất chính.

 

Ta nghĩ hắn thật hèn hạ, lại đi thích tẩu tẩu của mình.

 

Có lẽ hắn ghen tị với Lý Lân.

 

Muốn cướp đi những thứ thuộc về Lý Lân.

 

Sau khi trọng sinh, ta không còn gả cho Thái t.ử.

 

Ta nghĩ, có lẽ chúng ta có thể tránh được đoạn nghiệt duyên này.

 

Hồng Trần Vô Định

Không ngờ, hắn lại dám công khai bày tỏ tâm ý, còn cầu Hoàng hậu ban hôn.

 

Như vậy, thời gian hắn thích ta còn sớm hơn cả lúc ta gả cho Lý Lân.

 

Rốt cuộc là từ khi nào? 

 

Trong đầu ta thoáng qua nhanh ch.óng những lần tiếp xúc với Lý Côn.

 

Rất ít, rất ít.

 

Ta và hắn chỉ gặp nhau lác đác vài lần, thậm chí chưa từng nói với nhau được mấy câu, ta không hiểu vì sao hắn lại thích ta, lẽ nào chỉ để vả mặt Thái t.ử?

 

Như vậy thì quá lớn gan rồi.

 

Dù sao Hoàng hậu cũng là mẫu thân của Thái t.ử, mẫu thân bảo vệ con mình là lẽ đương nhiên.

 

Hoàng hậu sẽ không cho phép hắn làm càn.

 

Hoàng hậu cúi mắt, nghiêm túc nhìn Lý Côn, rồi lại nhìn ta.

 

"Quan Âm, con nghĩ thế nào?"

 

Ta khẽ thở phào, chỉ cần Hoàng hậu hỏi ý ta là tốt rồi.

 

Ta bình tĩnh nói: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần nữ chưa làm được việc gì có lợi cho gia quốc, không xứng hưởng tôn vị công chúa, cũng không xứng lĩnh bổng lộc của công chúa. Thần nữ cũng không có ý với Cảnh vương, không muốn gả cho ngài ấy làm thê, thần nữ chỉ mong tìm một người trong lòng, sống cuộc đời bình đạm với cơm áo gạo tiền, xin nương nương thứ tội."

 

Hoàng hậu nhìn ta thật sâu.

 

Rất lâu sau, mới nhàn nhạt nói: "Đều lui cả đi! Nể tình mẫu thân con mang nữ y đến chữa trị cho bổn cung có công, bổn cung cho phép con tự do hôn phối, lui đi."

 

Ta cùng mẫu thân xuất cung.

 

Lý Côn đuổi theo.

 

Hắn đuổi rất vội, hơi thở rối loạn.

 

Hắn gọi tên ta, thấy ta dừng lại, liền quay sang hành lễ với mẫu thân, cung kính nói:

 

"Phu nhân, có thể cho phép ta nói chuyện riêng với lệnh ái một lát không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẫu thân nhìn ta, ta khẽ gật đầu, bà mới đồng ý.

 

Ta và Lý Côn đứng đối diện ở một góc vắng bên cổng cung.

 

Lúc này, Lý Côn vẫn chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, dung mạo thanh tú, không phải Nhiếp chính vương quyền thế ngập trời đã dây dưa với ta suốt hai mươi năm, mỗi cử động đều mang theo vẻ non nớt của thiếu niên.

 

Hắn nói: "Ta… xin lỗi, hôm nay đột ngột cầu hôn, quá mức đường đột, nhưng ta là thật lòng, ta thật sự thích nàng, ta…"

 

Hắn nói lắp bắp.

 

Hoàn toàn không giống kiếp trước miệng lưỡi trơn tru, cãi chày cãi cối, khiến ta hận đến nghiến răng.

 

Trong lòng ta cười lạnh, lại còn có một cảm giác khoái trá kỳ dị.

 

Ta thật muốn để Lý Côn của kiếp trước nhìn xem, hiện tại hắn trước mặt ta chỉ là một tên tiểu t.ử non nớt, ta tùy tiện cũng có thể nắm trong tay.

 

11

 

Ta cắt lời hắn, nhàn nhạt nói: "Ngươi thích ta ở điểm nào? Ta sửa."

 

Lý Côn sững người: "Hả?"

 

Ta lại nói: "Ngươi có biết thế nào mới là thật sự thích không? Ngươi có thể vì người mình thích mà làm đến mức nào?"

 

"Ngươi có biết không, nếu ta không thích ngươi, thì ngươi làm gì cũng đều là sai."

 

"Cho dù ngươi moi t.i.m mình ra đưa cho ta, ta cũng chỉ chê trái tim ấy đầy m.á.u me ghê rợn, làm ta sợ hãi.”

 

"Một người thích ai đó, có thể âm thầm không nói, đó gọi là thầm mến, chỉ mình biết, là sóng to gió lớn trong lòng một người, như vậy còn có chút đáng yêu."

 

"Nhưng nếu một người thích một cô nương, lại rêu rao khắp nơi, sợ người khác không biết, mà không chịu bỏ ra chút hành động nào, thì đó là giả dối ích kỷ, giả vờ thâm tình."

 

"Những những điều đó cũng còn là lẽ thường của con người, đáng ghét nhất chính là loại như ngươi."

 

"Ngươi chưa từng hỏi ta có thích ngươi hay không, đã cầu Hoàng hậu nương nương ban hôn."

 

"Cũng may Hoàng hậu nương nương anh minh, biết tâm ý nữ t.ử không thể cưỡng cầu, nên đã hỏi ý ta."

 

"Nếu nương nương không hỏi thì sao? Nếu ngay tại chỗ ban hôn thì sao?"

 

"Ta chẳng phải sẽ mù mờ gả cho ngươi, không biết không hay? Bất kể ngươi phẩm hạnh ra sao? Có kẻ khác trong lòng hay không? Có toan tính gì hay không?"

 

"Ta cũng là nữ nhi được gia đình nâng niu lớn lên, đọc hiểu sử sách, biết lễ nghĩa, mọi phương diện đều xuất chúng."

 

"Chẳng lẽ ta không xứng có suy nghĩ của riêng mình? Không xứng được tôn trọng? Không xứng có người mình thích? Không xứng cùng người khác lưỡng tình tương duyệt?"

 

"Chẳng lẽ phải như một món đồ, để ngươi muốn lấy thì lấy, muốn dùng thì dùng?"

 

"Ngươi luôn miệng nói thích ta, vậy ngươi đã từng làm gì vì ta? Có từng thật lòng theo đuổi ta chưa? Có từng hiểu ta chưa?"

 

"Ngươi chẳng làm gì cả, lại dám cầu Hoàng hậu ban hôn, còn dám nói là thích ta."

 

"Nếu ngươi thật sự thích ta, thì nên hỏi trước xem ta có thích ngươi hay không."

 

"Nếu ngươi chỉ muốn cưới ta, thì đừng mượn danh thích, khiến ta tưởng thật rằng ngươi thật lòng!!!"

 

Ta nói xong, trừng mắt nhìn hắn một cái, xoay người rời đi.

 

Những lời này đã tích tụ trong lòng ta rất nhiều năm.

 

Kiếp trước, đại cung nữ của ta thấy ta bị giày vò trong lòng, không nhịn được khuyên ta nên nghĩ thoáng hơn.

 

"Người đời khó được hồ đồ, nương nương nếu chuyện gì cũng suy nghĩ quá rõ ràng, chính là tự làm khổ mình, trên đời này đâu có nhiều người thông minh đến thế, đa phần đều là kẻ hồ đồ mà thôi."