Quan Âm Độ Trần

Chương 8



Hắn thuận tay nắm lấy cổ chân ta, đặt lên trước n.g.ự.c mình.

 

"Đá vào đây, đá c.h.ế.t ta đi."

 

Ta rụt chân về, tát hắn một cái: "Hạ lưu!"

 

Hắn sững lại, đưa tay sờ mặt, khóe môi khẽ bật cười, rồi lại nhìn chằm chằm ta với vẻ không cam lòng.

 

Thần thái ấy, động tác ấy, giống hệt kiếp trước.

 

Ta thoáng chốc như quay về năm xưa. 

 

Chỉ là những hình ảnh phía sau quá mức xấu hổ, khiến ta có chút lúng túng.

 

Lý Côn nói: "Nàng đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, có thể nói cho ta biết, vì sao nàng ghét ta đến vậy không?"

 

"Chỉ vì ta chưa kịp theo đuổi nàng, chưa được nàng đồng ý đã đi cầu mẫu hậu ban hôn sao?"

 

"Nhưng khi ấy ta rất sợ, ta sợ mẫu hậu nhận nàng làm nữ nhi, ta và nàng sẽ không còn khả năng nào nữa."

 

"Ta thừa nhận nàng nói đúng, nhưng con người ai cũng có lúc phạm sai lầm, trước đó ta thật sự không biết làm vậy là sai."

 

"Nàng nói rồi, ta sẽ sửa. Ta cũng muốn nghiêm túc theo đuổi nàng."

 

"Nhưng rõ ràng nàng ngay cả cơ hội để ta theo đuổi cũng không cho."

 

Ta phủ nhận: "Ta không có!"

 

Lý Côn cười nhạt: "Nàng có. Trong yến tiệc vừa rồi, nàng đối với các công t.ử khác đều khách khí, chỉ riêng với ta lại mang theo một bụng tà hỏa, ta đã làm gì đắc tội nàng sao ?"

 

Ta lặng lẽ nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác thương hại.

 

Trọng sinh chỉ là quay ngược thời gian.

 

Nhưng những trải nghiệm đã khắc sâu trong tim ta, vẫn còn nguyên vẹn.

 

Ta nói: "Ngươi thích ta ở điểm nào? Là vì ta từng được bàn hôn với Thái t.ử, ngươi cưới ta sẽ khiến Thái t.ử mất mặt? Hay vì phụ thân ta được bệ hạ trọng dụng, ngươi cưới ta sẽ càng được coi trọng?"

 

"Trịnh Quan Âm!" Lý Côn đứng thẳng dậy, có chút tức giận, "Ta không hèn hạ đến vậy, ta thích nàng, chẳng lẽ không thể chỉ đơn thuần là thích sao? Nhất định phải mang theo những toan tính khác sao?"

 

Hắn tức giận vén rèm, nhìn ra ngoài, dường như chờ ta nói gì đó.

 

Nhưng ta không nói gì cả.

 

Hắn hừ mạnh một tiếng, buông rèm, tức giận bỏ đi.

 

Ta tựa vào thành xe, có chút thất thần.

 

Chuyện cũ như đèn kéo quân lướt qua trong đầu.

 

Hai mươi năm kề cận, thật sự chỉ có tính toán thôi sao?

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

16

 

Không phải vậy.

 

Nếu chỉ là tính toán, khi ban cho hắn chén rượu độc, ta đã không khó chịu đến thế, vừa muốn khóc lại muốn cười, hạ quyết tâm rồi lại đau lòng phủ định, cả đêm trằn trọc không yên.

 

Trong những toan tính ấy, vẫn có lúc xen lẫn chân tâm.

 

Ở tiền triều là sự phối hợp ăn ý.

 

Ở hậu cung là những lần dây dưa đến c.h.ế.t cũng không dứt.

 

Hắn hiểu rõ thân thể ta hơn cả phu quân của ta.

 

Hoàng nhi học cách xử lý triều chính, là hắn cầm tay chỉ dạy, nếu hắn giấu nghề, hoàng nhi không thể thuận lợi tiếp nhận triều chính.

 

Hắn là nửa phụ thân của hoàng nhi.

 

Những điều ấy, ta không thể phủ nhận.

 

Nhưng giữa chúng ta danh không chính, ngôn không thuận, cũng là thật.

 

Hoàng nhi ngày càng lớn, nàng chưa từng nói gì về quan hệ giữa ta và Lý Côn, chỉ có đôi khi nhẹ giọng nói bên tai ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Mẹ, sẽ có một ngày con thay người báo thù."

 

Khi hoàng nhi có chút thế lực, đã lén phái thích khách ám sát Lý Côn.

 

Lý Côn đem thích khách ném trước mặt ta, nhưng không g.i.ế.c họ.

 

Khi đó hắn cười lạnh: "Xem xem hoàng đế tốt mà nàng nuôi dạy!"

 

Lúc ấy ta sợ hãi vô cùng.

 

Ta sợ hắn trong cơn giận sẽ vạch trần thân phận nữ nhi của hoàng nhi, càng sợ hắn nổi loạn phế đế.

 

Ta cố giữ bình tĩnh, mỉm cười nói:

 

"Đều là do ngươi dạy mà, ngươi dạy tốt, nó mới có dã tâm như vậy, nếu ngươi đối với nó tệ một chút, nó cũng không dám lớn mật đến thế."

 

Ta ép hoàng nhi phải nhận lỗi với Lý Côn.

 

Lý Côn bảo ta ra ngoài, hắn muốn nói chuyện riêng với hoàng nhi.

 

Trong lòng ta dâng lên nỗi sợ hãi, ta sợ hắn g.i.ế.c con gái ta.

 

Khi đó mắt hắn đỏ lên, có chút tuyệt vọng.

 

"Nàng yên tâm, ta nhớ lời thề của mình."

 

Hoàng nhi khẽ nói: "Mẹ, người đi đi, hoàng thúc sẽ không g.i.ế.c con."

 

Ta thấp thỏm đứng chờ ngoài cửa.

 

Cuối cùng, hai người một trước một sau đi ra.

 

Hoàng nhi hành lễ với Lý Côn, rồi nhìn ta, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài, quay người rời đi.

 

Đêm đó, Lý Côn đè ta xuống giường, khẽ c.ắ.n vành tai ta.

 

"Trịnh Quan Âm, ta thật xui xẻo khi gặp phải nàng. Nàng ngoài miệng nói lời hay, kỳ thực chưa từng tin ta, nàng coi ta như ch.ó mà sai khiến."

 

Miệng hắn nói lời tàn nhẫn, nhưng động tác lại không hề thô bạo.

 

Ta nghĩ lung tung, chúng ta rốt cuộc là gì? Rốt cuộc là quan hệ gì?

 

Không nghĩ ra.

 

Chỉ thấy thật hỗn loạn. 

 

Về sau ta nghĩ, nếu ta thật sự vô tình với hắn, thì chỉ đơn thuần hận hắn.

 

Nhưng ta không thể chỉ hận hắn, vậy ắt hẳn đã từng có tình với hắn.

 

Chính chút chân tâm hiếm hoi ấy khiến ta d.a.o động, đau khổ bất an.

 

Nhưng trên đời không thể có hai hổ trong một núi, ta và hắn đã định sẵn không thể chia tay trong yên ổn. 

 

Giữa hắn và đứa trẻ, ta vĩnh viễn chỉ chọn đứa trẻ. 

 

Hắn nhất định phải c.h.ế.t.

 

Khi nhìn hắn uống chén rượu độc, ta không hề tiếc nuối.

 

Ta nghĩ nếu có khóc, cũng đợi khi mọi thứ đã yên ổn, chọn một ngày đẹp trời mà khóc cho trọn.

Hồng Trần Vô Định

 

Nhưng tên khốn đó không cho ta cơ hội, hắn cũng g.i.ế.c ta.

 

Độc d.ư.ợ.c xuyên ruột, thật quá đau đớn.

 

Ta đang thổ huyết.

 

Hắn cười điên cuồng bên tai ta, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

 

"C.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t, c.h.ế.t rồi vừa hay cùng nhau đầu thai."

 

"Thuốc độc khó chịu lắm sao?"

 

"Tên đại phu kia là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, hắn nói t.h.u.ố.c này không đau."