“Phụ hoàng và mẫu hậu sủng ái ta như vậy, lần này nhất định ta sẽ thắng!”
Nói xong, nàng lao về phía hồ nước, không hề do dự mà nhảy xuống.
Ta: “…”
Thật sự quá sức vớ vẩn.
Không ngờ Khang Lạc lại là kiểu người điên cuồng tuyệt tình đến thế.
Trong đầu ta lập tức hiện lên hàng chục kết quả có thể xảy ra, mà kết quả nào cũng sẽ khiến ta lãnh đủ.
Quả nhiên…
Cái nồi này, dù ta muốn hay không, cũng nhất định phải vác.
Xui xẻo đến tận mạng.
Ta lao ra bờ hồ.
Đã có người nhảy xuống trước ta rồi, là Vệ Chiêu.
Ta nghiến răng, cũng nhảy theo xuống nước.
Ngay trước khi hắn kịp kéo Khang Lạc lên bờ, ta đã giành trước kéo nàng lại.
Khang Lạc phản kháng dữ dội, lôi kéo như muốn dìm ta c.h.ế.t cùng.
Nàng ta nổi điên lên, sức mạnh thật sự kinh người.
Ta bị nàng kéo chìm rồi lại nổi, uống không ít nước hồ lạnh buốt.
Cứ tiếp tục thế này thì cả hai đều sẽ c.h.ế.t.
Vì một tên nam nhân vô dụng sao?
Không đáng.
Cơn giận dâng trào, ta tung một chưởng đ.á.n.h ngất nàng, rồi kéo nàng lên bờ.
Sau đó thuận chân, ta đạp một cước vào mặt Vệ Chiêu, đá hắn xuống vùng nước sâu hơn.
Tên khốn này, thật chẳng chịu yên ổn chút nào.
Thấy Khang Lạc được người đỡ lên, đám người lập tức xúm lại xôn xao, lúc này ta mới quay đầu, bơi đến chỗ Vệ Chiêu.
Ta túm lấy cổ áo hắn, ấn mạnh hắn xuống nước.
Hắn sặc lên sặc xuống.
“Phù… Triệu Tử…”
“Ngọc… phù…”
“Dừng… tay…”
Ta vẫn tiếp tục dìm, mãi đến khi hắn gần như không còn hơi, mới kéo ngược hắn lên, ép hắn nhìn thẳng vào ta.
“Vệ Chiêu, nhớ kỹ lời ta nói: ta sẽ hòa ly, nhưng không phải bây giờ.”
“Nếu ngươi dám phá hỏng chuyện của ta, ta sẽ cho ngươi và Khang Lạc cùng nhau xuống hoàng tuyền.”
Nói rồi, ta kéo hắn lên bờ, ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Vệ Chiêu vẫn còn đang ngơ ngác, hiển nhiên chẳng hiểu gì cả.
Lúc ấy, Khang Lạc đã tỉnh lại.
Nàng đẩy đám người bên cạnh ra, yếu ớt nhìn ta, vẻ mặt như đã lấy hết can đảm:
“A tỷ… tỷ từng nói, nếu ta dám nhảy xuống hồ, tỷ sẽ trả A Chiêu lại cho ta. Giờ ta đã làm rồi, A tỷ… xin tỷ giữ lời.”
“Xin tỷ… trả A Chiêu lại cho ta.”
Ta cạn lời.
Lần đầu tiên nàng gọi ta là “tỷ tỷ”, vậy mà lại là để hãm hại ta.
Cái giọng điệu vừa đáng thương vừa mềm mại ấy, thật hèn hạ.
Khuôn mặt ngây thơ vô tội kia lại khiến người ta khó lòng sinh nghi.
Ngay cả Vệ Chiêu cũng sững sờ, hết nhìn ta rồi lại nhìn nàng.
Ta cười nhạt.
Ta lau đi những giọt nước chảy dọc theo gương mặt, vuốt lại mái tóc ướt đẫm, rồi đứng dậy thật đoan trang, sải bước đến trước mặt Khang Lạc.
Ta giơ tay tát nàng ta một cái.
“Chát!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Khang Lạc, ngươi là công chúa Đại Chu, đừng học mấy trò thủ đoạn rẻ tiền của đám nữ nhân ong bướm trong cung.”
“Đừng tự hạ thấp mình thành tiện nhân chỉ biết làm nũng khóc lóc.”
“Bản cung dám thề trước bài vị tổ tông, ta chưa từng nói những lời đó. Ngươi dám thề không?”
Khang Lạc không dám thề.
Bởi vì hai chữ “tổ tông”, chính là nơi gốc rễ huyết mạch của một người.
Dù nàng ta có ngang ngược đến đâu, cũng không dám nói dối trước tổ tiên.
Nàng c.ắ.n môi, mắt đỏ hoe, thoạt nhìn giống hệt một chú thỏ nhỏ đáng thương.
Đáng tiếc… con thỏ này lại biết làm nũng để câu người.
Ta toàn thân ướt đẫm, ngẩng cao đầu rời đi một cách kiêu hãnh, để lại Vệ Chiêu rụt cổ theo sau, lặng lẽ không dám nói lời nào.
Về tới phủ công chúa, đầu ta choáng váng, ta gắng sức thay y phục rồi chẳng buồn động đậy thêm chút nào.
Vậy mà đúng lúc ấy, mẫu hậu lại truyền ta vào cung.
Bà nhất định là muốn hỏi chuyện xảy ra trong rừng cây, cũng có thể là muốn giúp Khang Lạc trút giận.
Ta là con người, cũng vừa mới rơi xuống nước, ta đâu phải mình đồng da sắt.
Trong lòng ngán ngẩm đến cực độ, thật sự chẳng muốn đi chút nào.
Thế nhưng, cung nữ truyền chỉ lại rất cứng rắn:
“Nếu công chúa thân thể không khỏe, thì càng nên vào cung để thái y xem mạch.”
…
“Được, ta đi.”
Ngồi trên xe ngựa, ta c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau đầu, từng bước yếu ớt mà tiến vào Trường Ninh cung.
Không ngờ, bên trong đang cãi nhau long trời lở đất.
Mẫu hậu giận dữ quát lớn:
“Khang Lạc! Con hãy biết điều một chút! Vệ Chiêu đã là phò mã, là tỷ phu của con! Đừng làm ra những chuyện mất mặt như thế nữa!”
“Người mất mặt rõ ràng là Triệu T.ử Ngọc! Nếu không phải vì ả, Vệ Chiêu bây giờ đã là của con! Là của con!”
Tiếng gào khóc xé ruột xé gan của Khang Lạc vang vọng khắp cung điện.
“Tóm lại chuyện đã qua rồi! Tất cả đã an bài, con đừng vọng tưởng nữa. Ta đã nhờ người xem mối cho con, chọn vài nam t.ử còn tốt hơn Vệ Chiêu nhiều lần!”
“Mẫu hậu! Con là người, không phải món đồ chơi! Người có nghe con nói không? Con chỉ cần A Chiêu, ngoài A Chiêu ra, dù ai tốt đến đâu con cũng không cần!”
Giọng nói ấy, lần đầu tiên khiến ta cảm thấy Khang Lạc thật sự có chút giống một con người.
Thế nhưng, mẫu hậu lại cho nàng một cái bạt tai vang dội.
“Chát!”
“Xem ra con vẫn chưa tỉnh ngộ.”
“Với con người mà nói, sống mới là điều quan trọng nhất! Con đúng là ngu dốt đến cực điểm!”
Giọng mẫu hậu đầy phẫn nộ, bên trong còn hàm chứa nỗi đau không thể nói thành lời.
Ta đứng bên ngoài nghe thấy câu ấy… lại cảm thấy bà đòi hỏi quá cao rồi.
Mẫu hậu yêu chiều sự trẻ con ngây thơ của Khang Lạc, nuôi lớn nàng thành một người vô pháp vô thiên, rồi đến khi nàng phạm sai lầm, lại trách nàng không biết điều.
Nếu thật sự muốn dạy bảo, vì sao không dạy từ đầu?
Bên trong rơi vào im lặng.
Nữ quan khẽ thở dài một hơi, sau đó mới lên tiếng:
“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Trường An công chúa đã đến.”
Khang Lạc hất tung rèm, dùng ánh mắt oán độc nhìn ta một cái, rồi chạy vụt ra ngoài.
Một đám cung nữ chạy theo phía sau, vừa đuổi vừa gọi:
“Công chúa, người vừa mới rơi xuống hồ, xin đừng chạy nhanh!”
Mắt mẫu hậu cũng dõi theo bóng Khang Lạc, mãi đến khi nàng khuất hẳn, bà mới miễn cưỡng dời tầm mắt, ánh nhìn trở nên mỏi mệt, giọng nói cũng khàn khàn:
“Con đến rồi à? Đỡ hơn chút nào chưa?”
“Đa tạ mẫu hậu quan tâm, nhi thần vẫn ổn.”
“Ừm…”