Trong mắt nàng là đắc ý, không cam lòng, và cả sự sợ hãi, đủ mọi cảm xúc thoáng qua chỉ trong chớp mắt.
Ta khẽ cười, cúi người định hành lễ.
Khang Lạc lạnh giọng nói:
“Đủ rồi! Không cần hành lễ. Các ngươi lui hết xuống đi.”
“Công chúa?”
“Ta nói, lui hết!”
Lúc này đây, Khang Lạc cuối cùng cũng có đôi chút dáng vẻ của một công chúa, trong giọng nói mang theo sự quyết đoán và sát khí hiếm thấy.
“Ta muốn nói chuyện với ngươi.”
Nàng đóng cổng viện lại, ánh mắt sáng ngời, đầy cảm xúc phức tạp mà nhìn ta.
Nàng muốn mở miệng, lại không muốn mở miệng, dáng vẻ rõ ràng là không muốn nói nhưng lại không thể không nói.
“Ta không hiểu, vì sao lại như vậy?”
“Rõ ràng mẫu hậu yêu thương ta đến thế, vì sao lại không để mọi chuyện như ta mong muốn?”
“Phụ hoàng từng sủng ái Vệ gia đến vậy, vì sao lại tịch biên cả nhà họ? Có phải vì ta và Vệ Chiêu đã vượt quá lễ nghi hay không?”
Đôi mắt trong suốt của Khang Lạc mang theo một sự mờ mịt sâu đậm.
Ta chợt hiểu ra.
Hoàng cung rộng lớn đến vậy, người tinh tường cũng nhiều đến vậy, nhưng lại chẳng có ai dám giải thích những nghi hoặc trong lòng nàng.
Một con chim hoàng yến xinh đẹp, cả đời sống trong chiếc lưới do người khác dệt nên.
Thật đáng thương.
Ta không trả lời thẳng câu hỏi của nàng, mà ngược lại hỏi:
“Ngươi hận phụ hoàng và mẫu hậu sao?”
Cơ thể Khang Lạc chấn động.
Trong mắt nàng bùng lên sự uất ức và giận dữ sâu sắc, nhưng lại thiếu mất thứ gọi là thù hận.
Đúng vậy.
Nàng cũng chỉ là một đứa trẻ, sao có thể thật sự hận cha mẹ của mình được chứ?
Ta tiếp tục nói:
“Ngươi thử đoán xem, năm đó phụ hoàng g.i.ế.c tiên hoàng, rốt cuộc là vì quyền thế, hay là vì mẫu hậu?”
“Mẫu hậu rõ ràng đã quyền khuynh hậu cung, vì sao còn phải nghĩ trăm phương ngàn kế gả ngươi vào Vương phủ Vũ Lăng?”
“Chẳng lẽ con gái của hoàng đế lại không bằng con dâu của Vương phủ Vũ Lăng sao?”
Ta dừng lại một chút, để nàng từ từ suy nghĩ.
Chờ đến khi trong mắt nàng hiện ra ánh sáng kinh ngạc, hiển nhiên đã nghĩ đến điều gì đó, ta mới thong thả nói tiếp.
“Ta nghĩ trong lòng ngươi đã có đáp án rồi.”
“Có lẽ ngươi sẽ khinh thường phụ hoàng và mẫu hậu, cũng có thể cho rằng ngươi khác với họ.”
“Vậy thì, Khang Lạc, nếu bây giờ ta dám mạo hiểm tính mạng, sắp xếp cho ngươi và Vệ Chiêu bỏ trốn, để hai người các ngươi cao chạy xa bay, sống những ngày tháng tự do vui vẻ, ngươi có dám đi cùng hắn không?”
Ánh mắt ta chăm chú nhìn nàng, không để nàng có nửa điểm né tránh.
Khang Lạc mấp máy môi, vô thức lùi lại vài bước.
Đôi mắt nàng hiện lên vẻ kinh hãi, rất nhanh sau đó, nước mắt liền trào ra, từng dòng từng dòng lăn xuống.
“Triệu T.ử Ngọc, ngươi là yêu ma!”
Nàng đột nhiên bước nhanh đến cổng, mở cửa viện, bất chấp ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh mà lao ra ngoài.
Ta lạnh nhạt nhìn theo bóng lưng bỏ chạy của nàng.
Muốn g.i.ế.c người, đ.â.m thẳng vào tâm can mới là độc nhất.
Đã không muốn nghĩ cho thông suốt, vậy còn đến hỏi ta làm gì?
Dù sao, ta cũng đâu phải người tốt lành gì.
Mọi người vội vàng đuổi theo Khang Lạc.
Ma ma đi đầu sắc mặt âm trầm, trừng mắt nhìn ta.
“Ngươi đã nói gì với công chúa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta mỉm cười.
“Ngươi dùng giọng điệu này, là muốn ta phải quỳ xuống nói chuyện với ngươi sao?”
Ta hơi cúi người.
Ma ma kia như nhìn thấy quỷ, hoảng hốt đến mức lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
“Nô tỳ không dám!”
Trên mặt bà ta lộ ra vẻ nhục nhã sâu sắc, có lẽ vì bản thân phải quỳ trước một thứ dân mà cảm thấy xấu hổ, thế nhưng lại thật sự không dám làm càn với ta.
Dù sao, huyết mạch… quả thật là thứ kỳ diệu khó lường.
Bà ta mặt lạnh đứng dậy, nói thật nhanh:
“Truyền khẩu dụ của Hoàng hậu nương nương, nương nương bảo nô tỳ nói với người, mong người trông chừng cho tốt phu quân của mình. Lần này chỉ là tiểu hình để cảnh cáo, lần sau… sẽ trực tiếp xử lăng trì.”
Nói xong, bà ta như tìm lại được chút thể diện, lại nói tiếp:
“Nhất nhật phu thê bách nhật ân, lần này Khang Lạc công chúa vì Vệ Chiêu mà cầu tình. Lần sau sẽ không còn chuyện tốt như thế nữa đâu. Khang Lạc công chúa sắp gả vào Vương phủ Vũ Lăng, sau này đừng để tên lưu manh kia lại quấy rầy công chúa điện hạ.”
Ta nhướng mày, khóe môi hiện lên một nụ cười châm chọc nhàn nhạt.
Nhất nhật phu thê bách nhật ân sao?
Đùa gì vậy?
Ân tình phu thê ư?
Người có nghĩa vợ chồng là Khang Lạc và Vệ Chiêu, là mẫu hậu và tiên hoàng.
Chứ không phải là ta.
Vệ Chiêu bị khiêng vào trong, toàn thân bê bết, thê t.h.ả.m đến mức không nỡ nhìn.
Ta hỏi Trương ma ma, mới biết hôm ấy hắn đến hoàng cung, quỳ suốt hai ngày cũng không gặp được Khang Lạc, ngược lại còn nhận một trận đòn của thị vệ trong cung.
Danh hiệu “Quý công t.ử đệ nhất Hoa Kinh”, rốt cuộc so ra còn chẳng bằng cái tên “người gác cổng hoàng cung”.
Ta gọi lang trung tới khám bệnh cho hắn.
Ba ngày sau, Vệ Chiêu tỉnh lại, đôi mắt từng sáng rực thần khí của hắn giờ đã hoàn toàn u tối.
“Ta… bị phụ thân bỏ rơi rồi sao?”
Giọng hắn khản đặc.
Ta: “…”
Cuối cùng đầu óc hắn cũng sáng ra được một lần.
“Ngươi đã sớm nhìn ra rồi, đúng không?”
Vẻ mặt hắn đờ đẫn.
Khuôn mặt ấy, giống như A Tắc khi hấp hối.
Ta có chút mềm lòng, bèn mở cửa sổ ra, để mùi t.h.u.ố.c nồng nặc trong phòng bay bớt đi.
“Cứ dưỡng thương đi, ngươi có thể còn sống là nhờ Khang Lạc đó.”
Cả người Vệ Chiêu run lên, nhất thời không nói được gì.
“Vậy sao?”
Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng đáp.
Hắn vừa khỏe lại được một chút, liền cắm đầu vào sách vở, ngày đêm không nghỉ mà đọc.
Còn ta thì bận túi bụi, không có thời gian để để ý đến hắn.
Ta bị tước bỏ phong hiệu công chúa, giáng làm thứ dân, trong dân gian nổi lên không ít lời bàn tán.
Khác với trước đây, lần này danh tiếng xấu lại rơi xuống đầu Vệ Chiêu và Khang Lạc.
Ai ai cũng nói Vệ Chiêu lòng tham không đáy, mơ tưởng cùng lúc hai vị công chúa, làm thiên t.ử nổi giận.
Còn Khang Lạc công chúa vì được nuông chiều từ nhỏ, chẳng những cướp phu quân của ta, mà còn bày chuyện thị phi, xúi giục phụ hoàng giáng ta làm thứ dân.
Trong vô vàn lời bàn tán ngoài phố chợ, cuối cùng ta cũng được làm một lần “bạch liên hoa” yếu đuối, đáng thương lại vô tội.
Cùng lúc ấy, tin tức Khang Lạc gả vào Vương phủ Vũ Lăng cũng truyền ra ngoài.
Ân tình và sự thương cảm… lại đổ hết lên người thế t.ử của Vương phủ.
Ngày đại hôn của Khang Lạc, kinh thành náo nhiệt tưng bừng.
Vệ Chiêu lại giống như chẳng nghe thấy gì, chỉ có bàn tay đang cầm sách là không còn lật trang nữa.