Ba người bọn họ hòa thuận vui vẻ.
Còn ta thì như một kẻ ngoài cuộc.
Không, ta vốn dĩ chính là một kẻ ngoài cuộc.
Mẫu hậu lại hỏi ta vài câu về chuyện sau hôn lễ, rồi liền bảo ta lui xuống, ngay cả một bữa cơm cũng chẳng giữ lại.
Ra khỏi Trường Ninh cung, nụ cười trên mặt ta đã cứng ngắc đến mức gần như không thể thu về.
Ta kéo theo vạt váy dài tha thướt của công chúa, bước đi uyển chuyển mà trầm tĩnh.
Còn Vệ Chiêu thì đi rồi lại dừng, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía sau.
Ta rẽ qua góc hành lang chờ hắn, liền thấy hắn dừng hẳn bước chân.
Mà phía sau hắn, Khang Lạc công chúa đang xách váy đuổi theo, dáng vẻ như chim én nhào về tổ.
Hai người bọn họ, tay sắp chạm vào nhau.
Ta bước ra, khẽ ho một tiếng.
Hai bàn tay đang định nắm lấy nhau ấy bỗng chốc khựng lại giữa không trung.
Vệ Chiêu mặt mày u ám, trừng mắt nhìn ta, còn Khang Lạc thì vừa thẹn vừa giận.
Trước khi ta xuất hiện, nàng là vị công chúa được sủng ái nhất trong cung.
Từ khi ta trở về, cuộc sống vô ưu vô lo của nàng bắt đầu vướng thêm một tầng âm u.
Mà tầng âm u này lại cố tình chẳng biết điều, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Hai người bọn họ chỉ im lặng nhìn nhau, chẳng nói một lời.
Cuối cùng, Vệ Chiêu tựa như đã hạ quyết tâm, vén hỉ phục đỏ tươi lên, để lộ một góc áo tang trắng tinh như tuyết.
“Khang Lạc, lòng ta đối với nàng chưa từng thay đổi, nàng cứ yên tâm.”
Yên tâm sao?
Tất nhiên là hắn sẽ không để ta làm nhục.
Hắn đã quyết rồi, muốn vì Khang Lạc mà giữ thân như ngọc.
Tốt lắm.
Đỡ cho ta phải phí công kiếm cớ đuổi hắn đi.
Khang Lạc khẽ “a” một tiếng, hiển nhiên là vui mừng đến mức gần như phát cuồng.
Trên mặt nàng, niềm vui sướng không sao che giấu nổi, ánh mắt nhìn ta vừa bi thương, vừa đắc ý, lại còn xen thêm vài phần hả hê.
Nàng đang cười nhạo ta, cười rằng người tuy đã bị ta cướp được, nhưng lòng lại không thuộc về ta.
Ta cũng cười.
Hai con chim hoàng yến sống vô ưu vô lo, quả thật đơn giản thuần khiết đến đáng thương.
Trên đường hồi phủ, Vệ Chiêu co người nép sát vào góc xe, giống như sợ ta sẽ làm ra chuyện thất lễ với hắn.
Ta cảm thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu hắn đôi chút, xem thử đầu óc hắn có thật sự đã rỉ sét rồi hay không.
Ta hỏi:
“Ngươi thật sự cho rằng, nếu không có ta, ngươi và Khang Lạc có thể ở bên nhau sao?”
“Đương nhiên!”
Vệ Chiêu hầm hừ đáp:
“Phụ thân ta đã cầu thân với bệ hạ, thánh chỉ ban hôn đã gần kề, chỉ còn nửa bước nữa là vào đến Vệ phủ. Vậy mà lại bị ngươi…”
Hắn càng nói càng tức giận, đôi mắt cũng đỏ rực lên.
Một quyền đập mạnh lên vách xe, m.á.u nơi khớp tay lập tức trào ra, nhưng hắn vẫn cố chấp không chịu rên lấy một tiếng.
Hắn gồng mình chịu đau.
Ta cũng gồng mình nhịn cười.
Dẫu sao hiện tại ta chính là vị công chúa si tình cuồng dại, vì yêu mà cướp người, si mê sắc đẹp, mà sắc đẹp kia lại không thuận lòng nên ta phải sầu bi vì tình, tâm trí u mê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể bật cười được.
Về đến phủ công chúa.
Vệ Chiêu chẳng đợi ta phân phó, đã tự giác đi thẳng đến hậu viện.
Ta lên tiếng gọi:
“Đợi đã.”
“Triệu T.ử Ngọc, ngươi còn muốn gì nữa?”
Vệ Chiêu nén giận, rít ra từng chữ qua kẽ răng.
Ta nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn, rồi quay sang phân phó Trương ma ma:
“Truyền lệnh của bản cung, vì thương tiếc đoạn tình đã c.h.ế.t, phò mã phải mặc áo tang đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày. Trong thời gian ấy, phải tụng kinh ăn chay, bế môn tự tỉnh, không được để bất kỳ ai quấy rầy.”
“Vâng!”
Trương ma ma tuy kinh ngạc, nhưng lập tức lĩnh mệnh.
Vệ Chiêu kinh hãi:
“Ngươi muốn giam lỏng ta sao?”
Ta chẳng thèm đáp lời, chỉ ung dung lướt qua bên cạnh hắn.
Đúng thế.
Ta muốn giam lỏng hắn.
Dù sao ta — Triệu T.ử Ngọc, một vị công chúa vì yêu mà điên cuồng, thì việc giam một vị phò mã tuấn mỹ như hoa vì tình, cũng chẳng có gì quá đáng… phải không?
Sự thật là ta còn có đại sự phải làm.
Vệ Chiêu chẳng qua chỉ là một con mồi.
Đã có mồi, cá ắt sẽ c.ắ.n câu.
Quả nhiên rất nhanh sau đó, Vệ tướng liền đến phủ công chúa cầu kiến.
Ta mời ông ta vào.
Vệ tướng khí thế trầm ổn, tựa như một pho tượng Phật lớn, cúi mắt ngồi ngay ngắn, lặng lẽ chờ ta lên tiếng.
Còn ta thì ung dung dùng bữa, chậm rãi mà nhã nhặn.
Dùng xong, ta rửa tay sạch sẽ, lại lấy hộp ngọc cao mẫu hậu ban tặng ra, cẩn thận thoa đều lên từng ngón tay.
Một lúc lâu sau, ta mới mở miệng:
“Vệ tướng, ngài và ta… từng gặp qua nhau chăng?”
Trong mắt Vệ tướng lóe lên một tia kinh ngạc.
Trên triều đình, một vị tể tướng cao cao tại thượng đương nhiên sẽ chẳng biết đến một công chúa ẩn tu nơi cửa Phật.
Nhưng nếu nói đến tư cách là phụ thân của Ninh Tắc, có lẽ ông ta đã từng gặp ta rồi.
Vệ tướng hiển nhiên cũng đã nghĩ đến điểm này.
Ông ta thở dài một tiếng, chắp tay hành lễ:
“Đa tạ công chúa ra tay tương trợ, bảo toàn Vệ gia. Vệ gia nợ người một ân tình.”
Đến lượt ta cảm thấy ngạc nhiên.
Không ngờ ông ta lại chịu nhận.
Vệ tướng khẽ cảm thán:
“Công chúa đoán không sai, lão thần từng ba lần thỉnh cầu bệ hạ ban hôn, nhưng đều bị bệ hạ từ chối.”
Ta khẽ gật đầu.
Là người chèo lái đại cuộc của Vệ gia, Vệ tướng cảm nhận rõ hơn bất kỳ ai cơn phong ba sắp ập đến.
Ông ta muốn dùng hôn sự giữa Vệ Chiêu và Khang Lạc công chúa để lấy lòng phụ hoàng, giữ vững địa vị của Vệ gia.