Sáng thứ bảy, Chu Lộ đang ở trong bếp loay hoay nghiên cứu nấu ăn, một hồi luống cuống tay chân, cuối cùng cũng cho ra được thành phẩm.
Điện thoại reo, có cuộc gọi đến. Chu Lộ vừa nhìn thấy màn hình, là người bạn thân của cô - Vệ Tiếu Nghiên.
Từ thời đại học cả hai đã là cặp đôi "ăn chung", từng lập kỷ lục tỉ lệ chi tiêu cho ăn uống vượt 90%. Sau khi đi làm có tiền, chất lượng cuộc sống ở những phương diện khác không nâng cao bao nhiêu, chỉ có ăn uống là thoải mái hơn hẳn. Vệ Tiếu Nghiên gọi điện vào lúc này, Chu Lộ chưa cần nghe máy cũng đoán được cô ấy định nói gì.
Vừa bắt máy, bên kia đã hớn hở nói: "Lộ Lộ, hôm nay có kết quả thi của tớ rồi!"
TBC
Hửm? Chẳng lẽ cô đoán sai rồi, không phải rủ đi ăn sao? Chu Lộ nhớ là dạo gần đây Vệ Tiếu Nghiên có tham gia một kỳ thi chứng chỉ nghề nghiệp, liền vội vàng hỏi: "Sao rồi, qua chưa?"
Vệ Tiếu Nghiên đáp: "Tớ chưa tra đâu, định đến nhà cậu tra cùng, nếu đậu rồi thì tụi mình ra ngoài ăn tiệc mừng."
Chu Lộ vô thức liếc nhìn nồi trên bếp, trong mắt lóe lên chút hoảng hốt, miệng vẫn nói: "Thế nếu không đậu thì sao?"
Giọng Vệ Tiếu Nghiên vẫn vui vẻ như thường: "Không đậu thì chỉ đi ăn tiệc không mừng!"
Cô cũng thật là biết lấy lý do để ăn uống đấy nhé! Nói cho cùng vẫn là muốn đi ăn ngon thôi mà.
Vệ Tiếu Nghiên rõ ràng là kiểu người nóng tính: "Cậu đang ở nhà chứ, tớ chuẩn bị ra cửa đây, đến ngay!"
Nửa tiếng sau, chuông cửa nhà Chu Lộ vang lên, chỉ cần là chuyện ăn uống thì Vệ Tiếu Nghiên lúc nào cũng hành động cực kỳ nhanh gọn.
Chu Lộ ra mở cửa, Vệ Tiếu Nghiên quen thuộc lấy dép đi trong nhà ra thay, rồi cùng Chu Lộ ngồi xuống ghế sofa đăng nhập vào trang web tra điểm.
Trong ánh mắt vừa mong chờ vừa hồi hộp, Vệ Tiếu Nghiên nghiến răng nhấn nút tra điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai con số 61 và 67 hiện ra trước mắt.
Vệ Tiếu Nghiên lập tức giơ tay hô to: "YES! Qua rồi! Thừa một điểm cũng là thừa!" Dù điểm vừa đủ, nhưng Vệ Tiếu Nghiên cũng đã rất mãn nguyện.
Chu Lộ cũng mừng cho cô, đã hẹn là đi ăn mừng thì liền vào phòng thay quần áo ra ngoài, để Vệ Tiếu Nghiên lại một mình trong phòng khách.
Vệ Tiếu Nghiên ngồi chờ một lúc, cảm thấy đầu mũi có mùi gì đó là lạ, sợ là rò rỉ gas, liền vội chạy vào bếp xem sao.
Vừa bước vào bếp đã thấy trong nồi có gì đó, nắp vẫn đậy, sờ lên thành nồi vẫn còn ấm, cô liền gọi: "Lộ Lộ, cậu nấu ăn rồi sao không nói với tớ? Chúng ta để hôm khác đi ăn cũng được mà."
Chu Lộ còn chưa xỏ tay áo xong đã hốt hoảng chạy ra, chắn trước hai cái nồi: "Không sao, tớ cũng muốn ra ngoài ăn."
Cô không chắn còn đỡ, vừa chắn lại càng khiến Vệ Tiếu Nghiên nghi ngờ, nói mới nhớ, mùi kỳ lạ ban nãy dường như chính là phát ra từ nồi phía sau Chu Lộ. Huống hồ Vệ Tiếu Nghiên còn nhớ rõ Chu Lộ không biết nấu ăn, thế nên lại càng muốn xem thử "tác phẩm vĩ đại" trong nồi là gì.
Vệ Tiếu Nghiên giả vờ bước ra khỏi bếp: "Vậy nhanh lên nhé, tớ nghe nói có một quán ăn rất ngon, hot lắm luôn. Đi sớm mới có chỗ ngồi."
Chu Lộ quả nhiên quan tâm: "Quán nào đấy, mới mở à?"
Nhân lúc Chu Lộ lơi lỏng cảnh giác, Vệ Tiếu Nghiên đột ngột quay lại, vén ngay nắp hai cái nồi lên: "Để tớ xem cậu đã nấu gì nào!"
Chu Lộ ngăn không kịp, lập tức tuyệt vọng đưa tay che mặt.
Một nồi là một con cá nằm trơ trọi, bên cạnh không có tí nước sốt nào, chỉ có hành tây cháy đen lót dưới thân cá chứng minh đây không phải món cá áp chảo khô.