Quán Cơm Liên Giới

Chương 253



Hệ thống ra hiệu cho Nam Đồ nhìn điện thoại.

Trên màn hình xuất hiện một cửa sổ bật lên, đang tải về một ứng dụng có tên [Dịch vụ Thành phố Ngân Hà].

TBC

[Chủ nhân có thể mở cửa hàng trong ứng dụng, đưa món ăn lên danh sách giao hàng, nếu có khách đặt hàng, sẽ có robot giao hàng đến lấy. ]

Ứng dụng đã được tải và cài đặt xong, Nam Đồ mở ra xem, các thông tin liên quan đã được hệ thống đăng ký sẵn, giúp cô tiết kiệm được khối công sức.

Cô đổi tên cửa hàng gốc thành [Tiệm cơm Nam Lai], rồi bắt đầu nghiên cứu phần thiết lập danh sách món. Khi chỉnh số lượng món có thể đăng, vừa bấm đến số mười thì không thể tiếp tục, hệ thống ứng dụng nhắc nhở cô: [Hiện tại là nhà hàng một sao, mỗi ngày có thể đăng tối đa mười món ăn, nếu nâng cấp xếp hạng nhà hàng hoặc nộp tiền đặt cọc mười vạn tinh tệ, sẽ được tăng giới hạn món. ]

Có quy định thế này thì cũng đành chịu, nhưng giới hạn mỗi ngày chỉ được bán mười phần? Mười món ăn, đặt trong khung giờ cao điểm ở Tiệm cơm Nam Lai thì chưa đến năm phút đã bán sạch. Nam Đồ thì ngay cả một đồng tinh tệ cũng không có, chứ đừng nói tới mười nghìn tệ.

Vừa nghĩ đến chuyện ăn cơm mà cũng thành xa xỉ, Nam Đồ vừa cố gắng lý giải giới hạn của ứng dụng giao hàng vừa không khỏi cảm thấy thương cảm sâu sắc cho người dân Tinh tế. Nếu bắt cô từ nay chỉ được uống dung dịch và kem dinh dưỡng, cô có thể không c.h.ế.t đói, nhưng chắc chắn sẽ trầm cảm.

Khi đến bước định giá, Nam Đồ lại gặp vấn đề: một món ăn nên bán bao nhiêu tinh tệ thì hợp lý?

Cô thoát khỏi giao diện quản lý của cửa hàng mình, tìm kiếm các nhà hàng khác trong ứng dụng, bấm vào xem giá của họ.

[Gà xào cung đình 230 tinh tệ/phần. ]

[Mì sốt cà chua trứng 350 tinh tệ/phần. ]

[Sườn kho tàu 390 tinh tệ/phần. ]

[Canh nấm rơm 180 tinh tệ/phần. ]

Đắt quá trời!

Mấy món ăn này không phải loại đòi hỏi kỹ năng nấu ăn cao hay công phu phức tạp gì cả, đều là món ăn thường ngày, vậy mà giá lại cao đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nam Đồ hỏi hệ thống: "Tinh tệ và tiền ở thế giới của tôi đổi theo tỉ lệ bao nhiêu?"

Hệ thống: [1:10]

"Một tinh tệ bằng mười tệ? Không phải ngược lại sao?" Vì quá bất ngờ, đầu óc Nam Đồ có chút đơ ra.

[Đúng vậy. ]

Vậy một phần gà xào cung đình thật ra là... hơn hai ngàn tệ?

Khoảnh khắc ấy, Nam Đồ cực kỳ căm hận cái giới hạn số món đăng lên của ứng dụng giao hàng. Nếu không có giới hạn c.h.ế.t tiệt này, cô có thể bán gà xào cung đình đến khi dân Tinh tế phá sản!

Quay lại giao diện quản lý cửa hàng, nghĩ ngợi một lát, Nam Đồ quyết định đăng [Cơm niêu] và [Hủ tiếu bò] mỗi món năm phần, đều là món đang bán chạy và được khen ngợi nhiều nhất ở tiệm.

Khi định giá, cô đặt giá thấp hơn 10% so với các nhà hàng khác, đồng thời ghi dòng chữ [Tất cả món ăn giảm giá 10% trong ba ngày khai trương] trên trang cửa hàng.

Khi vào trang của những nhà hàng khác, cô thấy khắp nơi đều chạy những dòng giới thiệu về danh hiệu nhà hàng và đầu bếp, còn tiệm mới của Nam Đồ thì chẳng có chút danh tiếng nào, trang giới thiệu cũng trống trơn, đành trông chờ giá thấp hơn một chút sẽ thu hút được khách.

Cài đặt xong các thông tin cơ bản, Nam Đồ quay ra làm chuyện khác.

Chưa bao lâu sau, điện thoại vang lên "ting ting", hiển thị có đơn hàng mới.

Nam Đồ còn chưa kịp xem thì hệ thống đã thông báo: [Có khách đặt một phần cơm niêu, lát nữa sẽ có robot giao hàng tới trước cửa, cô chỉ cần đưa món ăn cho nó là được. ]

Nam Đồ không vội nấu đơn hàng của khách, mà trước tiên đẩy cửa sau ra: "Để xem cậu quăng tôi tới chỗ nào."

Bên ngoài không phải con hẻm chật hẹp quen thuộc, cũng không phải sa mạc vàng gió cát bay mịt mù, mà là một thành phố khổng lồ khiến người ta choáng ngợp.