Ông Văn lên tiếng: "Ra ngoài không ai nuông chiều, chịu khổ chút cũng là bình thường, nhịn chút là qua thôi. Con đừng đi đâu cũng than thở, người ta nghe xong lại tưởng con khoe mẽ."
Trường quân sự tuyển sinh công bằng, có rất nhiều con nhà bình thường. Ăn uống giờ đây đã là thú vui xa xỉ, ông Văn sợ con trai lỡ lời khoe của rồi đắc tội người ta lúc nào không biết.
Văn Phổ Hiên vừa nhai một muỗng cơm lớn vừa hưởng thụ hương vị thơm mềm của gà và nấm, mặt mày rạng rỡ, ú ớ nói: "Con biết rồi."
Ông Văn nhíu mày: "Ăn cơm không được nói chuyện."
Văn Phổ Hiên tủi thân: Là ba nói chuyện với con trước mà!
Bàn ăn lại rơi vào yên tĩnh, trái lại càng thuận lợi cho Văn Phổ Hiên tập trung toàn bộ vào chuyện "chiến đấu với cơm".
Thịt đùi gà to bản, mềm mịn và mọng nước, được ướp kỹ nên giữ trọn độ ẩm, cùng một nồi cơm nhưng lại làm được cả thịt mọng nước và cơm khô ráo. Nấm đông cô được cắt miếng nhỏ vừa phải, thỉnh thoảng bật ra một miếng mang đến vị tươi ngọt đậm đà cho đầu lưỡi.
Văn Phổ Hiên ăn sạch sành sanh cả nồi cơm niêu, đến cuối cùng còn bất ngờ phát hiện ở đáy nồi có một lớp cơm cháy vàng ruộm tuyệt đẹp.
Loại cơm cháy này là phần cơm khô giòn dưới đáy nồi, lúc cơm gần cạn nước thì chan một vòng dầu quanh nồi, hạ nhỏ lửa và đậy nắp đun đều, vừa nấu vừa xoay nồi cho đáy nồi được làm nóng đồng đều, sẽ tạo ra lớp cơm cháy vàng óng hoàn hảo, là phần mà khách ở Tiệm cơm Nam Lai mong đợi nhất. Mỗi lần ăn cơm niêu như xổ số, chỉ mong phần cơm cháy của mình vừa dày vừa giòn, vừa thơm vừa vàng.
Nhưng nếu không cẩn thận thì bất ngờ có thể biến thành kinh hoàng. Lửa quá to, xoay nồi không kịp, cơm cháy sẽ dày cộm đen sì, đừng nói là giòn, nhai còn không nổi, toàn mùi khét lẹt. Ngược lại, nấu vội thì chỉ làm cơm dưới đáy khô đi, cơm cháy không dính đáy hoặc mỏng đến mức xúc không lên nổi, dính bệt cả vào nồi.
Văn Phổ Hiên nhớ lại bao lần từng ăn cơm niêu, không có lần nào bị khét, nhưng bảo là có cơm cháy ngon xuất sắc thì cũng chẳng có.
Nhưng lần này trước mặt cậu là một lớp cơm cháy hoàn hảo, dính vừa đáy nồi mà chỉ cần cạy nhẹ đã bung ra nguyên miếng vàng óng cực lớn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu dùng vài đũa đập vỡ cơm cháy ra, nâng niu nhấm nháp từng miếng nhỏ. Lửa trong nồi được canh chính xác, cơm cháy giòn thơm, không hề có chút vị đắng nào, ngược lại từng hạt cơm đều thơm phức.
TBC
Ăn xong cả phần cơm niêu, Văn Phổ Hiên vẫn thấy chưa đã, rõ ràng một nồi cơm khá to, sao lại chẳng thấy no chút nào?
Cậu nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc do nhịn bao ngày rồi, nên giờ ăn một phần cơm niêu vẫn chưa thấy no, cảm giác như còn ăn thêm được một phần nữa."
Đinh Bạch Quân vội nói: "Nếu chưa no thì ăn thêm chút đồ ăn khác." Hôm nay nấu nhiều món, mẹ đã no rồi mà vẫn còn dư khá nhiều.
Văn Phổ Hiên nghe lời, xới thêm một bát cơm, rồi gắp vài món trên bàn.
Ăn một miếng xong, cậu liền đặt đũa xuống."Con no rồi."
Ơ? Đinh Bạch Quân và ông Văn đều kinh ngạc nhìn con trai.
Ông Văn cau mày nói: "Con học trường quân sự mấy tháng, chẳng mong con tiến bộ gì nhiều, mà sao càng học lại càng tuỳ hứng thế? Lớn đầu rồi mà đói no còn không phân biệt được, vừa mới kêu đói xong giờ lại bảo no? Một bát cơm mới ăn được một miếng đã không ăn nữa, không phải quá lãng phí sao?"
Văn Phổ Hiên thầm nghĩ: "Mấy món trên bàn chỉ ăn một miếng là con biết rồi, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với phần cơm niêu ban nãy, sao có thể là từ cùng một nhà hàng? Chênh lệch quá lớn!"
Nhưng cơm niêu thì cậu đã ăn hết rồi, dù nói ra cũng không có bằng chứng.
Cậu uể oải ôm bát cơm lên, thôi thì, ráng ăn nốt vậy.