Sao đầu óc anh ta lại nghĩ xa đến thế? Văn Phổ Chân vốn định giải thích rõ ràng, nhưng thấy phản ứng của Đường Sâm kịch liệt như vậy, lại thêm đề nghị của cô cũng bị từ chối hết, cô bỗng nảy ra ý: "Anh có biết tên nhà hàng đó không? Gọi là Tiệm cơm Nam Lai."
"Tôi nói với anh làm gì chứ, chỉ là một quán nhỏ không tên tuổi thôi, chắc chắn không lọt vào mắt anh đâu."
"Đã vậy anh không giúp được gì thì tôi đi trước đây."
Văn Phổ Chân rời khỏi quán với vẻ mặt thất vọng.
Lửa giận trong lòng Đường Sâm càng lúc càng lớn. Ngay cả một cách thức liên hệ cũng không có, đối phương làm thế nào khiến một người như Văn Phổ Chân - cô gái băng lãnh như băng sơn mỹ nhân động lòng? Chẳng lẽ chỉ vì nấu ăn ngon? Không lẽ trong món ăn còn bỏ gì mê hồn d.ư.ợ.c?
Anh nhất định phải nếm thử xem sao. Nếu đối phương đến nghề đầu bếp còn làm không ra hồn, thì đừng trách anh mỉa mai mắt nhìn người của Văn Phổ Chân.
Tiệm cơm Nam Lai phải không? Đường Sâm lập tức lên nền tảng của nhà mình đặt hàng.
Cả hai món đều hiển thị đã hết hàng.
Cũng được săn đón đấy. Nhưng Đường Sâm nhanh ch.óng tìm được lý do để an ủi bản thân, Văn Phổ Chân đã nói rồi còn gì, do bị giới hạn bởi nền tảng, mỗi ngày chỉ được đăng bán mười món ăn, bán hết mười món thì có gì đâu mà lạ.
"Ngày mai nhất định phải đặt được đồ ăn của Tiệm cơm Nam Lai, vừa lên là mua ngay."
TBC
Giờ không ai còn dùng tay để tranh giành mấy món hàng giới hạn nữa, đều dùng quang não ra lệnh sẵn. Trừ những hành tinh quá xa xôi, tín hiệu truyền dẫn không thông suốt và quang não lỗi thời đến mấy thế hệ, thì xác suất giành được hàng trên lý thuyết đều như nhau, đúng là công bằng thật sự.
Nhưng Đường Sâm lại khác với người thường, quang não của anh có thể truy cập vào dữ liệu hậu đài của sản nghiệp nhà mình, thế nên quang não lập tức đưa ra nhắc nhở: [Xác suất mua hàng thành công khá thấp. ]
"Có nhiều người tranh mua đồ ăn của quán đó vậy sao? Cho tôi xem thử."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Sâm liếc nhìn dữ liệu trên quang não.
So với những nhà hàng danh tiếng mà Đường Sâm từng nghe qua thì con số này chẳng đáng là gì. Nhưng anh vừa tra qua Tiệm cơm Nam Lai rồi, cũng chỉ là một quán mới mở vài ngày, thậm chí còn không có tiền đóng tiền bảo đảm, sao lại có thể thu hút được nhiều người tranh mua món ăn như vậy?
Nền tảng là của nhà mình, chẳng lẽ mua đồ mà cũng phải đi tranh giành? Đường Sâm lập tức bảo người liên hệ với người phụ trách vận hành nền tảng Dịch vụ Thành phố Ngân Hà, yêu cầu mở đường sau cho mình.
Không ngờ lại bị từ chối."Mã vận hành của nền tảng đang hoạt động tự động, trừ khi xuất hiện lỗi nghiêm trọng và có sự cho phép từ cấp trên, nếu không không thể thay đổi tùy ý. Có cần nộp đơn xin không?"
Vì muốn nếm thử món ăn do tình địch nấu mà khiến cả thiên hạ đều biết, Đường Sâm cũng không chịu nổi mất mặt như thế, nên nói: "Không cần."
Đường Sâm quay đầu dặn thư ký: "Ngày mai tôi muốn ăn món của quán này, tìm thêm mấy người giúp tôi đặt hàng, nhưng tuyệt đối không để họ biết là giúp tôi... Đúng rồi, cứ lấy danh nghĩa của cô mà làm việc này! Nhất định phải mua được cho tôi."
Dù trong lòng thư ký đầy thắc mắc nhưng vẫn chọn nghe theo mệnh lệnh của ông chủ.
Ngày hôm sau, cô hoàn thành nhiệm vụ không phụ sự kỳ vọng, thành công giúp Đường Sâm mua được hai phần.
"Mua được món gì rồi?"
"Hai phần một cá hai món."
Đường Sâm nói: "Gửi một phần qua cho tôi, phần còn lại cô cứ giữ lại mà ăn."
Anh phải nếm thử xem rốt cuộc món ăn của Tiệm cơm Nam Lai có ma lực gì mà khiến người ta điên cuồng đến thế!