Ngày hôm sau, Nam Đồ và Seaver sóng bước đi trên con phố trước nhà trọ Nhà trọ Hắc Đẩu.
Đây là một con phố cổ mang đậm dấu tích thời gian, lát bằng những phiến đá rộng lớn, nghe nói khi xây dựng con phố này, chỉ riêng việc vận chuyển đá đã khiến hàng trăm con gia súc kiệt sức mà c.h.ế.t. Hai bên đường là đủ loại sạp hàng, bày bán các mặt hàng từ rau quả tươi, phô mai nhà làm đến những tấm t.h.ả.m treo tường thủ công, cái gì cũng có.
Nam Đồ để ý đến một tấm t.h.ả.m dệt có họa tiết là cây đào kim nương và cây nguyệt quế, đang mặc cả với chủ sạp. Chủ sạp giữ giá rất c.h.ặ.t, Nam Đồ cũng không chịu nhường bước. Đúng lúc này, hai người nghe thấy tiếng lộc cộc bánh xe ngựa từ cuối phố vọng đến.
Chủ sạp đột ngột thay đổi thái độ, nhanh ch.óng nhận lấy tiền từ tay Nam Đồ rồi nhét tấm t.h.ả.m cho cô.
"Thành giao."
Cô ta gọn gàng cuộn tấm t.h.ả.m trải trên sạp lại, các giá đỡ cũng được dọn dẹp nhét vào xe đẩy, sau đó đẩy xe chạy về đầu kia con phố, trong nháy mắt, cả sạp hàng đã biến mất ngay trước mắt Nam Đồ!
"Chẳng lẽ lại bị lừa rồi?" Nam Đồ nghi hoặc mở tấm t.h.ả.m trong tay ra xem, vẫn là tấm cô chọn mua, không bị đ.á.n.h tráo.
"Vì bọn họ đến rồi." Seaver nhanh ch.óng kéo Nam Đồ lại gần.
"Ai đến?"
TBC
"Xe ngựa phát bánh mì." Vừa dứt lời, không biết từ đâu xuất hiện một đám đông như nước vỡ bờ, xô đẩy Nam Đồ và Seaver, ào ạt ùa về phía xe ngựa cuối đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Đồ cảm thấy hai chân mình gần như đã rời khỏi mặt đất, cả người không cần cử động mà cũng bị cuốn đi, cảm giác này khiến cô nhớ lại cảnh chen chúc trên tàu điện ngầm vào giờ cao điểm khi đi làm. Để không bị tách khỏi Seaver trong đám đông, cô đành bám c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, giống như một con gấu túi bám vào thân cây to là Seaver.
Seaver cúi đầu nhìn cô, thấy trong mắt cô sự tò mò còn nhiều hơn cả hoảng hốt, liền không kéo cô tránh khỏi dòng người mà đặt tay lên đầu Nam Đồ.
Tự dưng sờ đầu cô làm gì? Nam Đồ nhìn Seaver đầy thắc mắc.
Ngay giây tiếp theo, vô số ổ bánh mì từ trên không trung đổ ập xuống đầu họ.
Đám đông reo hò phấn khích, giơ cao tay tranh nhau nhét đầy bánh mì vào túi áo.
Loại bánh mì này là đặc sản truyền thống của địa phương, chỉ dùng bột mì, nước và muối làm nguyên liệu, hoàn toàn lên men tự nhiên, nướng đến khi thật khô và cứng, có thể để lâu ngày mà không hỏng. Có mấy ổ bánh rơi trúng vai Nam Đồ, đập còn khá đau.
Bánh mì từ phía sau xe ngựa như nước ào ào đổ xuống từng đợt, mọi người ùa đến phía sau xe. Ngựa kéo xe đều là giống từng trải qua nhiều sự kiện lớn, không bị hoảng loạn bởi đám đông. Người đ.á.n.h xe vất vả mở đường qua biển người, mãi mới đi hết con phố, rồi rẽ vào khúc quanh nơi cuối đường, biến mất khỏi tầm mắt của Nam Đồ.
Đám đông ồn ào dần tản đi, không ít người không chỉ nhét đầy túi áo, mà còn ôm trong lòng mấy ổ bánh mì nữa, chẳng còn chỗ nhét thêm, liền quay đầu chạy thẳng về nhà. Cũng có người không hài lòng với chiến lợi phẩm của mình, nghĩ một lúc liền rượt theo chiếc xe ngựa bánh mì.
Sau khi những người tranh bánh rút đi, hai bên con phố vốn trở nên vắng lặng lập tức lại xuất hiện một nhóm thương nhân khác, nhanh ch.óng dựng sạp buôn bán, rao hàng ầm ĩ. Ngoài việc không phải là những sạp lúc nãy, tất cả mọi thứ đều trông quen thuộc như cũ.
Sự thay đổi này xảy ra chỉ trong nháy mắt, nếu không phải vì trong tay Nam Đồ chẳng biết từ lúc nào đã cầm một ổ bánh mì, cô gần như nghi ngờ cảnh vừa rồi chỉ là ảo giác.