Đây là sản phẩm phụ của món bánh chiffon chanh, Nam Đồ đã dùng rất nhiều nước cốt chanh để làm bánh, phần vỏ chanh có thể bào vụn để tăng thêm hương chanh cho món ăn. Nhưng do sơ suất, cô chuẩn bị quá nhiều, còn dư không ít nước và vỏ chanh, bỏ thì phí, nên Nam Đồ dùng luôn vỏ chanh làm khuôn, làm vài phần kem đông.
Cách làm kem chanh rất đơn giản, chỉ cần đổ nước chanh vào kem tươi đã đun nóng, khuấy đều sẽ thấy hỗn hợp ngày càng sánh lại, sau đó đổ vào vỏ chanh đã cắt đôi, cho vào tủ lạnh làm lạnh, vài tiếng sau, hỗn hợp nước chanh và kem sẽ đông lại thành kem đông.
Cathy cầm kem chanh trong tay ngắm nghía.
Trông hơi giống pudding mà Nam Đồ từng bán, chỉ khác là được đựng trong vỏ chanh cắt đôi, mặt kem mịn trắng, trên cùng rắc chút vụn vàng óng, nhìn kỹ là vỏ chanh bào sợi, cực kỳ đáng yêu.
Cathy xoa cái bụng vừa được sườn cừu lấp đầy, cảm thấy món kem chanh này mình vẫn còn ăn nổi. Cô lấy chiếc thìa nhỏ tặng kèm, cẩn thận xúc một miếng đưa vào miệng.
Mát lạnh tức thì!
Kem chanh phải được dùng lạnh, mềm mượt mát rượi khiến người ta ngỡ như đang ăn kem tươi - món mà Nam Đồ giờ đã ít khi làm. Nhưng ngậm trong miệng sẽ thấy sự khác biệt, không có đá vụn, độ đàn hồi giống như pudding, tan chảy trong miệng, nhưng kết cấu kem đông lại mịn đặc hơn, mỗi miếng đều cảm nhận rõ vị chua ngọt tươi mát của chanh và mùi thơm ngậy của sữa. Đặc biệt là sau khi ăn thịt nướng mà có nửa phần kem chanh thế này, miệng tràn ngập hương chanh tươi mới, cực kỳ đỡ ngấy.
Chỉ có điều, sau khi bớt ngấy, Cathy lại cảm thấy mình còn ăn thêm được một phần sườn cừu nướng muối tiêu nữa.
TBC
"Cho tôi một phần sườn cừu nướng muối tiêu."
Nam Đồ gói xong phần sườn đưa cho khách, hai người đồng thanh thốt lên: "Là anh à?"
Người mua sườn này chính là chàng trai trẻ bán t.h.u.ố.c nhuộm tóc phép thuật mà Nam Đồ gặp ở lễ hội hôm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh ta xuất hiện ở đây, chẳng lẽ thật sự là một pháp sư?
Pháp sư thường mang đến ấn tượng lạnh lùng cô đơn, Nam Đồ rất hiếm thấy một người giao tiếp khéo léo, lại còn có thể bỏ qua thể diện, bày sạp trên phố rao bán t.h.u.ố.c ma pháp như anh ta.
Vậy nói cách khác, mấy thứ t.h.u.ố.c nhuộm tóc phép thuật kia cũng là anh ta tự làm ra à?
"Tôi vốn cũng chẳng được tính là pháp sư gì đâu, chỉ là một học trò không có thiên phú của d.ư.ợ.c sư thôi." Chàng trai trẻ gãi đầu nói.
Anh ta tên là Colm, hiện đang là học trò cho một d.ư.ợ.c sư, dĩ nhiên không phải kiểu d.ư.ợ.c sư chữa bệnh cứu người bình thường, mà là chế t.h.u.ố.c ma pháp, ngoài khả năng chữa thương còn có nhiều công dụng khác.
Colm hoàn toàn không có chút thiên phú nào về chế t.h.u.ố.c, đến bây giờ vẫn có thể pha sai cả t.h.u.ố.c ngủ cơ bản nhất, nấu ra thành một nồi đen thui đặc sệt.
Vì quá rảnh rỗi, Colm lấy thất bại phẩm của mình ra nghịch, vô tình phát hiện thứ bột nhão này có độ lên màu rất tốt, có người gợi ý anh ta dùng thử làm mực viết, Colm thử rồi nhưng không hiệu quả. Thứ nhất, hỗn hợp này quá đặc, không thể chảy qua ống b.út trơn tru lên mặt giấy, thứ hai, sau khi khô rồi lại có thể bóc nguyên mảng ra, chữ viết coi như công cốc.
Nhưng khi anh ta xé lớp màng đã khô trên mặt giấy ra, phát hiện vẫn còn lại vết mực chữ bên dưới, thì ra lớp giấy tiếp xúc với hỗn hợp đã bị nhuộm đen.
Anh ta vô tình chế ra được một loại chất nhuộm cực mạnh.
Đúng lúc thầy không rảnh, sai cậu đến tham gia chợ phiên của các pháp giả lần này để mua nguyên liệu, mà công việc thu mua này lại là sở trường của Colm vì anh rất biết cách giao tiếp.