Sâm Cẩm Văn ở bên cạnh cũng gật đầu tán thưởng: "Phần há cảo này đúng là quá chuẩn chỉnh."
Ngoại hình đẹp tất nhiên là điểm cộng, nhưng cuối cùng vẫn phải xét đến hương vị. Sâm Cẩm Văn gắp một miếng lên, lớp vỏ mỏng nhẹ bao trọn phần nhân, nhìn như mong manh dễ vỡ, tưởng chừng chỉ cần đũa chạm nhẹ là lòi nhân, nhưng thực tế lại có thể cảm nhận rõ qua tay, vỏ há cảo vừa mềm vừa dai, không hề dính đũa, tỉ lệ bột mì và bột năng hoàn hảo, tuyệt đối không xảy ra sự cố "lòi nhân" như thí sinh số sáu.
Sâm Cẩm Văn thấy thiện cảm dâng trào, vội c.ắ.n một miếng, liền hiện ra vẻ mặt đầy hưởng thụ. Vỏ há cảo tuy mỏng nhưng dai, thịt tôm đầy đặn ngọt thanh, giữ nguyên độ giòn của hạt to, kết hợp với măng tươi giòn mềm, khi nhai phát ra tiếng rôm rốp, như thể đang chơi nhạc giao hưởng trong miệng.
Gia vị cũng rất vừa vặn, không hề có nguyên liệu lạc tông, toàn bộ miệng đều tràn ngập vị ngọt thanh nguyên bản của tôm, chính là cái vị "nguyên chất" mà Sâm Cẩm Văn đã nhiều lần nhắc nhở các thí sinh khác cần phải theo đuổi.
Cho dù là giám khảo công chúng thì cũng đã được huấn luyện qua, những phần há cảo đầu tiên họ còn ăn gần hết, nhưng về sau dù thấy ngon thì cũng chỉ dám c.ắ.n một miếng nhỏ, sợ ăn no rồi thì độ khó tính sẽ tăng gấp bội, khiến thí sinh sau bị thiệt.
Thế nhưng khi gặp phần há cảo của thí sinh số bảy, các giám khảo thật sự không thể cưỡng lại. Nhìn miếng há cảo bị c.ắ.n hở ra một chút, từ khe hở bốc lên hơi nóng cùng ít nước sốt trong trẻo, họ chỉ cảm thấy để nó nằm yên trong đĩa, dần nguội lạnh đi, đúng là có lỗi với món ăn này.
Há cảo nhỏ thế này, ăn hết cũng không sao đâu nhỉ? Thế là toàn bộ giám khảo ăn sạch phần há cảo của thí sinh số bảy.
Nhai kỹ từng chút, Sâm Cẩm Văn cẩn thận ăn hết cả miếng há cảo, cho 99 điểm.
Không phải vì há cảo này còn chỗ nào chưa đạt, mà vì Sâm Cẩm Văn ngay từ đầu đã không định cho điểm tuyệt đối 100.
Làm nghề này nhiều năm, cô chứng kiến ngành ẩm thực dù bị đả kích nhiều lần, quy mô thu hẹp dần nhưng vẫn kiên cường tìm kiếm chỗ đứng, cuối cùng vượt qua mây mù để đón ánh trăng, chờ đợi cơ hội phát triển như hiện tại, đó không chỉ là thành quả của sự tiến bộ công nghệ, mà còn là công sức bền bỉ của tất cả những người làm nghề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giữ lại 1 điểm đó, là kỳ vọng cô dành cho thí sinh, thậm chí là cho cả ngành. Mong thí sinh này có thể vượt qua chính mình, cũng mong ngành nghề này có thể phá vỡ giới hạn.
99 điểm chính là điểm tối đa của cô.
Còn Đường Sâm thì chẳng nghĩ nhiều đến thế, anh thẳng tay chấm luôn 100 điểm.
Giám khảo chấm điểm xong, bỏ đi một điểm cao nhất và một điểm thấp nhất, kết quả điểm số của thí sinh lập tức được công bố ngay tại chỗ.
100 điểm!
Sâm Cẩm Văn nhìn thấy thì cười nói: "Là tôi làm tụt hứng rồi ha." Giọng nói không mang theo chút bất mãn nào, ngược lại còn đầy hài lòng.
TBC
Đợi tổ này chấm xong, các giám khảo tản ra, Sâm Cẩm Văn mới quay sang Đường Sâm nói: "Há cảo tôm của Vân Đỉnh Thực Phủ quả nhiên danh bất hư truyền."
Đường Sâm sững người: "Đầu bếp của nhà hàng nào làm ra món đó?"
Sâm Cẩm Văn cũng ngẩn ra: "Dĩ nhiên là số bảy rồi. Ngoài số bảy ra, tổ này cũng chẳng có món nào nổi bật."
Số bảy chắc chắn là Tiệm cơm Nam Lai, tuy Đường Sâm chắc như đinh đóng cột, nhưng anh cũng không nói toạc ra, vì là người bên phía nền tảng, có quan hệ quá thân thiết với thí sinh thì không hay.