Quán Cơm Liên Giới

Chương 323



Nhưng rõ ràng cô đặt đùi gà rán mà? Cái vật tròn vo vàng óng này, thật sự là đùi gà sao?

Trên chiếc xương đùi sạch bong không dính chút thịt nào, chễm chệ một quả cầu vàng to tròn, phủ đầy vụn bánh mì chiên giòn đều tăm tắp, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta lo lắng không biết cái đùi gà "đầu to chân nhỏ" này có bị vỡ vụn ra không. Tô San thử cầm lên, cảm giác chắc tay, kết cấu vững chãi, xem ra sẽ không dễ dàng sụp đổ.

Trong lòng Tô San đầy nghi hoặc, món này khác hẳn với đùi gà cô làm hằng ngày ở quán, không chỉ to hơn hẳn, mà còn tinh xảo hơn nhiều.

Cô lục lại lịch sử đặt hàng, phát hiện mình đã gọi món "Đùi gà rán manga".

Chỉ lo tìm đùi gà nên lúc đặt hàng Tô San lướt qua dòng chữ "manga", tưởng đó là tên thương hiệu hay tên quán.

Thôi kệ, hình thức không quan trọng, điều cô quan tâm là ghi nhớ thật kỹ mùi vị và hương thơm của đùi gà rán.

Tô San ghé sát mũi vào hộp, hít một hơi thật sâu, lập tức cảm nhận được hương thịt thơm ngào ngạt, là mùi thịt gà hòa quyện cùng mỡ trong nhiệt độ cao, như cái móc câu kéo cơn thèm ăn của cô lên tận đỉnh, khiến cô vô thức nuốt nước bọt. Trong không khí còn phảng phất hương liệu nhẹ nhàng, là hương tiêu đen và bơ trong lớp khoai tây nghiền bọc bên ngoài.

Ngửi ngửi một hồi, khoảng cách giữa cô và đùi gà càng lúc càng gần, rồi cuối cùng c.ắ.n một miếng thật to.

TBC

Đúng như cô tưởng tượng! Răng c.ắ.n vào lớp vỏ giòn bên ngoài, tiếng rôm rốp vang lên khiến Tô San suýt rơi nước mắt.

Đây chính là cảm giác cô đã tưởng tượng ra sau bao lần nhìn khách hàng mua đùi gà rồi ăn ngấu nghiến tại quán ăn! Nhưng lần này khác biệt, lần này cô thật sự được nếm vị thơm giòn rụm.

Sau lớp vỏ, đầu lưỡi chạm đến phần khoai tây nghiền mềm nóng, Tô San hơi ngẩn người, hình như không phải thịt gà. Mềm mịn thơm bùi, thấm vị thịt gà nhưng rõ ràng là một nguyên liệu khác.

Tuy vậy cũng không thể nói là không ngon, chỉ cần chạm nhẹ đã tan trong miệng, đậm đà và mượt mà, nhất là phần gần trong, như được ngấm nước sốt, càng mềm và thơm hơn.

Nhìn vào vết c.ắ.n trên đùi gà, Tô San không kiềm được c.ắ.n thêm một miếng, lần này thành công c.ắ.n được miếng thịt thật to. Xé lớp khoai tây ra, hương thịt tràn ngập khoang mũi, miệng ngập tràn miếng thịt gà mềm mọng nước, vị ngọt thịt ùa vào đầu lưỡi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã đời, ngon muốn xỉu, hạnh phúc quá chừng!

Tô San ăn ngấu nghiến, cái đùi to đùng chưa đầy ba phút là hết sạch.

Sau khi ăn hết hai cái, bụng cô căng tròn, chỉ muốn nằm xoài trên giường mà thở phào, cảm giác mọi phiền muộn đều bay biến.

Đây chính là sức mạnh của mỹ thực sao?

Nằm trên giường một lúc, Tô San tra thông tin bằng quang não, xác nhận phần bọc ngoài của đùi gà đúng là khoai tây nghiền như cô đoán.

Tuy khác với hình dung ban đầu, nhưng dùng tiền mua đùi gà rán mà được ăn cả khoai tây nghiền lẫn đùi gà rán, nghĩ kỹ thì... hình như cô lời rồi?

Tiếp tục trải nghiệm "Cuộc sống mô phỏng: Tôi đi làm ở quán ăn của nữ chính", Tô San chủ động đề xuất với ông chủ quán: từng ăn thử một loại đùi gà được bọc khoai tây nghiền, sau khi chiên lên cực kỳ đẹp mắt, hương vị cũng rất ngon, không biết quán có thể thử làm và bán không?

Trong phim, tuyến phát triển của nhân vật phụ có thể biến đổi tùy ý, đề xuất của Tô San làm ông chủ có hứng thú.

Khoai tây cũng đâu có đắt, thử xem sao.

Ông chủ dựa theo mô tả của Tô San thử vài lần, sau đó thật sự bổ sung món này vào thực đơn.

Dù sao thì quán nằm gần trường cấp hai và cấp ba, đối tượng chủ yếu là học sinh. So với các món khác, đùi gà chiên đơn thuần giá hơi cao, ăn nhiều cũng dễ ngán, thay vào đó là đùi gà bọc khoai tây nghiền thì lại khác, vừa to vừa no, chỉ riêng ngoại hình đã đủ bắt mắt, đơn giá lại rẻ hơn, vừa đưa ra đã được khách yêu thích. Việc buôn bán của quán còn nhộn nhịp hơn trước. Chỉ là mấy nhân vật chính trong phim gần đây đổi chỗ hẹn hò, hình như là chê quán đông quá.

Tô San chẳng thèm để tâm điều đó. Cô vui vì rốt cuộc có thể hồi tưởng lại hương vị của đùi gà rán manga hết lần này đến lần khác rồi!