Quán Cơm Liên Giới

Chương 348



Đây cũng là một trong những lợi thế khi dùng đất bọc gà.

So với Nam Đồ, hiệu quả giữ nhiệt của bột mì kém hơn nhiều, vài thí sinh khác lộ rõ vẻ sốt ruột trong mắt.

Gà ăn mày của Nam Đồ vừa được mang ra đã lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn, không vì gì khác, chỉ vì đây là món duy nhất thật sự dùng bùn đất để làm!

Nhân viên vừa định đập bùn đất ra thì một giám khảo đại chúng phấn khích giơ tay: "Cho tôi đập có được không?"

MC tò mò hỏi: "Có lý do gì đặc biệt sao?"

Giám khảo giơ tay tên là Phí Thịnh: "Tôi chỉ muốn trải nghiệm cảm giác đập vỡ món Gà ăn mày chính tông là như thế nào."

"Vậy sao lúc trước các món Gà ăn mày của mấy thí sinh kia hoàn thành, anh không yêu cầu như vậy?"

Phí Thịnh đầy lý lẽ nói: "Bọc bằng bột mì thì đâu phải Gà ăn mày chính tông! Trước khi đến đây tôi đã tra rất nhiều tư liệu, một lòng trông chờ được nếm thử Gà ăn mày làm theo cổ pháp, bỏ lỡ thí sinh này rồi thì chẳng còn cơ hội nào nữa! Tôi thấy những người khác đều dùng bột."

Hoàng Kinh Nghiệp đứng chờ ở bên cạnh nhíu c.h.ặ.t mày. Bùn đất dơ bẩn như thế, sao trong miệng vị giám khảo này lại thành ưu điểm rồi. Bọn họ bao nhiêu người làm Gà ăn mày suốt bao nhiêu năm, lại đều thành "không chính tông" hết sao?

Ai gõ bùn không quan trọng, thế là cây b.úa gỗ được giao cho Phí Thịnh - người tình nguyện hăng hái nhất.

Phí Thịnh hí hửng bước lên, mấy giám khảo dân thường khác thì đầy tiếc nuối trong mắt. Biết sớm được tận tay như vậy thì họ cũng đã tranh rồi. Những người này không phải bị chọn ngẫu nhiên mà đưa đến sân thi, mà đều đã qua đào tạo sơ bộ, hiểu biết nhất định, hứng thú với Gà ăn mày bọc bùn cũng chẳng kém gì Phí Thịnh.

Búa gỗ hạ xuống, bùn vỡ ra vài đường nứt lớn, thêm một b.úa nữa, vỡ vụn tứ phía, hơi nóng bốc lên.

Mở lớp lá sen ra, một luồng hương thơm nồng đậm kỳ lạ xộc vào mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phí Thịnh đang đi về chỗ ngồi bỗng khựng lại, hít hà mùi hương lan tỏa trong không khí. Mùi hương ấy có hương thanh của lá sen, có mùi thơm của thịt gà, nhưng còn có một mùi thơm sâu lắng khác.

Nam Đồ cuối cùng cũng có cơ hội giải oan cho lớp bùn của mình.

"Bùn vàng bọc ngoài Gà ăn mày là bùn niêm phong rượu đã để lâu năm. Bao năm trời bịt kín miệng chum, không những không có mùi tanh của đất, ngược lại còn mang theo chút hương rượu nhàn nhạt."

Nghe xong câu đó, ánh mắt mọi người nhìn đám bùn rơi rụng kia lập tức khác hẳn.

Con người luôn vô thức gắn bộ lọc cao quý lên nguyên liệu đắt tiền, giống như các thí sinh khác giới thiệu gà của mình được nuôi tại nông trại chuyên nghiệp, chi phí cao ngất. Hoặc kể về bột mì dùng để bọc Gà ăn mày được sản xuất tại khu chuyên biệt của hành tinh nào, có đặc tính gì, đều khiến giám khảo dân thường không chuyên phải trố mắt.

Giờ đây, tất cả cũng phải nhường bước trước bùn niêm phong rượu của Nam Đồ.

Rượu làm từ lương thực, giá còn cao hơn cả lương thực. Một chum rượu có được bao nhiêu lớp bùn niêm phong? Chưa nói đến việc phải để lâu năm, quả thật là sự hội tụ của sáng kiến, tài lực và thời gian!

Hoàng Kinh Nghiệp thấy hết cảnh đó, trong lòng bắt đầu thấy bất an.

Nhưng chưa đến lúc lo lắng, muốn nâng thì phải hạ trước, Nam Đồ khiến giám khảo kỳ vọng quá cao, yêu cầu với thí sinh khác là bảy điểm, với cô ta thì là mười điểm, chín điểm cũng hóa ra thất vọng.

Mọi người bắt đầu chú ý đến quá trình xé gà.

TBC

Lớp da gà vàng óng, không chút rách nát, phủ bên trên một lớp mỡ mỏng bóng loáng dưới ánh đèn, đó là mỡ do lớp mỡ mạng heo tan chảy ra.

Dùng d.a.o cắt Gà ăn mày thì quá lãng phí, chỉ cần xé tay, lớp da vàng óng liền co lại đầy đàn hồi, thịt gà tách rời run rẩy trong không trung, nước thịt trào ra tức thì, từng giọt nhỏ xuống lá sen.