Trước khi cây b.úa gỗ hạ xuống, Hoàng Kinh Nghiệp vẫn mong có giám khảo chủ động yêu cầu được đập lớp bọc món Gà ăn mày của mình.
Dù không có độ chú ý như người đầu tiên bị tranh nhau gõ, nhưng ít nhất cũng hơn là không ai quan tâm.
Cho đến khi b.úa của nhân viên giáng xuống, hy vọng ấy cũng theo đó tan biến.
Lúc này không cần giữ thể diện nữa, Hoàng Kinh Nghiệp chủ động giới thiệu: "Bột mì bọc ngoài Gà ăn mày của tôi đến từ Nông trường Vàng ở tinh cầu Glaston, nơi có điều kiện sinh trưởng lúa mì rất trong lành, ánh nắng dồi dào, áp dụng phương pháp nghiền truyền thống ở nhiệt độ thấp, tốc độ thấp, nhằm giữ lại tối đa mùi thơm tự nhiên của lúa mì. Tôi còn trộn thêm bột gia vị bí truyền do chính tay tôi điều chế và rượu Hạc Yến - đặc sản của Hạc Yến."
Rượu Hạc Yến nổi danh khắp ngân hà, nếu là hàng tầm thường thì đã không thể mang tên Hạc Yến. Dù là khách của Hạc Yến, cũng chưa chắc có thể uống được loại rượu này.
Như vậy chẳng phải tao nhã hơn nhiều so với bùn niêm phong rượu sao?
Hoàng Kinh Nghiệp còn bổ sung thêm: "Tôi cho rằng làm đầu bếp, món ăn được đưa lên bàn của khách, dù là nguyên liệu chỉ mang tính trang trí, hay phần không thể ăn được, ít nhất cũng nên đạt tiêu chuẩn thực phẩm, chứ không phải vì chiêu trò mà đem mấy thứ bẩn thỉu bỏ vào."
Gà ăn mày của Nam Đồ được nhiều khen ngợi, nếu ông ta không nhanh ch.óng nhắc nhở các giám khảo rằng việc dùng bùn đất có vấn đề, ấn tượng của giám khảo sẽ định hình mất.
Hơn nữa, đây đúng là suy nghĩ thật sự của ông ta. Ở Hạc Yến, đến hình dạng của một lá rau đặt trên đĩa cũng có yêu cầu, đem một cục bùn đặt lên bàn như vậy, ở Hạc Yến, Hoàng Kinh Nghiệp nghĩ cũng không dám nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với những đầu bếp vốn chẳng có tiếng nói như họ, nếu gây bất mãn cho khách của Hạc Yến chính là một t.h.ả.m họa.
Phí Thịnh nghe đến đây thì rất khó chịu. Nếu làm Gà ăn mày dùng bùn là sai, vậy chuyện anh vừa háo hức đập bùn món gà của Nam Đồ là cái gì? Lại nghe Hoàng Kinh Nghiệp ba câu không rời Hạc Yến, anh ta càng cảm thấy bản thân bị coi thường.
Anh ta không đủ khả năng đến Hạc Yến, nhưng anh ta muốn, với tư cách một người không đủ khả năng đến Hạc Yến, nói ra suy nghĩ của mình.
"Vậy người phát minh ra món Gà ăn mày này chắc chắn không hiểu Gà ăn mày bằng đầu bếp Hoàng rồi, nếu không cũng sẽ không 'sai lầm' mà dùng đến bùn vàng." Phí Thịnh nói với giọng điệu mỉa mai.
Hoàng Kinh Nghiệp bị câu chọc thẳng vào trọng điểm ấy làm cho sững người, đành chống chế: "Thời xưa điều kiện hạn chế, cũng có thể hiểu được, đầu bếp chúng ta cần làm là chọn lọc những gì tinh túy, loại bỏ những thứ không phù hợp."
Một nữ giám khảo trẻ tuổi lên tiếng: "Tôi thấy bùn đất cũng chẳng có gì dơ cả. Chẳng phải tất cả các món chúng ta ăn cũng đều sinh trưởng từ đất mà ra sao? Thứ gì đến từ đất rồi cũng sẽ trở về đất, chúng ta cũng thế thôi. Nếu muốn bàn đến tiêu chuẩn thực phẩm, tôi nghĩ cũng nên cho thí sinh trước một lời giải thích."
Nam Đồ đi một vòng cuối cùng cũng đến lượt phát biểu. Cô thong thả nói: "Bùn niêm phong rượu thường được chọn từ loại đất vàng có kết cấu mịn, không tạp chất, sau khi sàng lọc, phơi khô, khử trùng ở nhiệt độ cao và nghiền mịn mới dùng để bịt miệng các chum rượu. Phải để ít nhất ba năm, sau khi lấy ra tôi cũng đã khử trùng lại phần bùn này."
"Về quá trình nướng Gà ăn mày, mọi người cũng thấy rõ, qua nhiều giờ ở nhiệt độ hàng trăm độ, lại không tiếp xúc trực tiếp với phần thịt gà bên trong. Có thể không chấp nhận cách làm này, nhưng xin đừng vu khống rằng bùn niêm phong rượu là 'đồ bẩn'."
Suốt quá trình Nam Đồ không hề liếc nhìn Hoàng Kinh Nghiệp, cô không phải đang giải thích với ông ta.
TBC