Augustin bỗng nảy ra một ý xấu.
Thân hình khổng lồ của hắn lơ lửng giữa không trung, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng mạnh, hắn hít sâu một hơi như muốn hút cạn không khí trong vài dặm xung quanh.
Chẳng mấy chốc, trong miệng Augustin bắt đầu tụ lại một ngọn lửa rực cháy, màu sắc ch.ói lòa đến gần như trắng xóa. Cái đầu rồng khẽ ngửa ra sau, rồi đột ngột há to miệng, ngọn long viêm cuồng bạo phun trào ra, lao thẳng về phía Nam Đồ.
Tim Seaver thoáng chững lại một nhịp, nhưng lại thấy Nam Đồ đang đứng bên trong cánh cửa thế giới giơ tay ra hiệu rằng không sao, rồi "rầm" một tiếng đóng sập cánh cửa lại.
Cánh cửa nhỏ mà chỉ cần một ngón tay của hắn là có thể chọc vỡ ấy, liệu có bảo vệ được ai? Augustin kiêu ngạo nghĩ. Chắc sẽ hóa thành tro bụi trong ngọn lửa rồng nóng bỏng này thôi.
Nhưng trước khi điều đó xảy ra, Seaver hẳn sẽ có hành động gì đó.
Chờ mãi chờ mãi, Augustin chẳng thấy Seaver lao tới cứu người như kịch bản "anh hùng cứu mỹ nhân", còn cánh cửa nhỏ chưa bằng cái vuốt của hắn kia vẫn đứng sừng sững không lay chuyển. Như thể hắn vừa phun ra không phải là long viêm có thể nung chảy cả vàng, mà chỉ là một làn khói biểu diễn trò ảo thuật nào đó.
Hắn đang ngạc nhiên thì từ phía sau truyền tới một luồng sức mạnh cực lớn.
Augustin bị đá mạnh một cú vào m.ô.n.g, rơi thẳng từ trên trời xuống đất, lực chưa dứt khiến cái cằm rồng cày một đường sâu trên mặt đất. Ngọn lửa trong miệng chưa kịp phun hết liền văng tung tóe ra khắp nơi, có một cụm bay xa, đốt thủng một lỗ to tướng trên cánh cổng lâu đài lộng lẫy của hắn.
Nam Đồ hé mở cánh cửa thế giới một khe nhỏ để nhìn ra ngoài, thấy cả mặt đất gần đó đều xuất hiện tinh thể hình thành do bị thiêu đốt ở nhiệt độ cực cao.
"Xong chưa vậy?" Nam Đồ hỏi.
Từ góc độ của cô, chỉ thấy được tấm lưng khổng lồ toát lên vẻ sống không còn gì luyến tiếc của Augustin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ừ, đi thôi."
Seaver đã thành công sử dụng thuật khôi phục ký ức, ít nhất thì trong vài tháng tới Augustin sẽ không còn cảm thấy mình là "đại ca" nữa.
***
Quay về Nhà trọ Hắc Đẩu, Nam Đồ mở cánh cửa không gian ra mời Seaver vào xem: "Hình như anh ta bị trói bằng một sợi dây ma lực, tôi gỡ không ra."
Vừa bước vào, Seaver đã chú ý đến đống vảy rồng đỏ được Nam Đồ gom lại.
Trong lòng anh có chút chua xót mơ hồ: "Vảy của tôi không đẹp lắm, chắc cô cũng thấy nhạt nhẽo đúng không... không ch.ói lọi bằng rồng đỏ, cũng không trong suốt như rồng bảo thạch." Trong việc chọn bạn đời, rồng đỏ luôn là một trong những màu được ưa chuộng nhất vì nó rực rỡ, ch.ói sáng."
TBC
Nam Đồ thầm nghĩ sao đến cả con rồng ngốc có vấn đề về trí tuệ kia mà anh cũng ghen.
Cô lập tức lấy ra chiếc vảy bạc mà mình đã nhặt được để chứng minh."Dĩ nhiên không phải rồi, vảy của anh tôi đã cất kỹ rồi. Vảy đỏ nhiều quá, nhặt mãi không hết nên mới chất đống ở đây thôi."
"Vả lại, ai nói vảy của anh không đẹp? Người nghĩ vậy chắc chắn không có mắt thẩm mỹ. Màu bạc lấp lánh biết bao, vừa thần bí vừa ngầu, tôi thấy còn có khí chất hơn màu đỏ phô trương nữa."
Seaver bị lời khen thẳng thừng của cô làm cho đỏ mặt: "Cũng... cũng không đến mức cô nói đâu..."
Jacques bên cạnh khe khẽ rên rỉ, nhắc khéo hai người là hắn vẫn còn ở đây.
Hắn thật sự rất sợ sẽ vì nghe phải điều gì đó "không nên nghe" mà bị bịt miệng luôn.