Đường Tình đứng bên bồn rửa, vẫn chưa nghĩ ra được Kỷ Quân Trạch đã dẫn mấy đứa nhỏ đi đâu.
Bỗng nhiên, một gáo nước lạnh từ tháng Chạp hất lên khiến cô tỉnh táo hẳn, Kỷ Quân Trạch chắc chắn đã dẫn bọn trẻ đến phòng của bà nội.
Nghĩ đến mẹ chồng, cảm thấy bà cụ cũng vất vả thật, bản thân mình thì còn đang ngủ say sưa, thế mà mẹ chồng đã bắt đầu chăm sóc lũ trẻ rồi.
Cô vừa suy nghĩ lung tung, vừa hoàn thành việc vệ sinh cá nhân, sau đó trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xoăn dài ngang vai được vén lên thành một búi tóc kiểu bánh bao, rồi mới hài lòng bước ra khỏi phòng tắm.
Bước ra từ phòng tắm, Đường Tình đi thẳng đến phòng Lý Quế Vân, cô muốn giúp mẹ chồng chăm sóc ba đứa trẻ, còn phải tắm rửa và thay quần áo cho chúng nữa.
Những việc mà một người mẹ phải làm, quả thật không ít. Đôi khi, bất kỳ ai khác cũng không thể thay thế được.
Nghĩ đến đó, cô tràn đầy tự tin, muốn trở thành bà mẹ bảnh bao nhất những năm tám mươi.
Đường Tình đẩy cửa phòng của mẹ chồng, thấy ba nhóc ngồi trong hàng rào được quây dưới đất, chúng thấy Đường Tình bước vào, đều vỗ tay nhỏ xíu, đòi mẹ bế.
Cô cúi người xuống, giang rộng vòng tay, ôm lấy ba đứa trẻ vào lòng, hỏi bằng giọng dịu dàng: “Sao các con lại đến phòng của bà nội thế?”.
“Ba… Ba…”
Hỷ Bảo núp trong lòng Đường Tình, cô bé lớn tiếng gọi.
“Ồ?”
“Các con được ba bế đến à, thế ba đi đâu rồi?”
Đường Tình không thấy mẹ chồng, cũng không thấy bóng dáng Kỷ Quân Trạch đâu, chỉ có ba đứa trẻ đang núp trong lòng mình, cảm giác như đang trong mơ vậy.
Cô buông tay, lùi lại vài bước, bấu một cái vào bắp đùi mình.
“Ái!”
Cô kêu khẽ một tiếng, sao mà đau thế! Lúc này mới cảm thấy đây không phải là cảnh trong mơ, mà là sự thật.
“Tiểu quái, em tỉnh rồi à, sao không ngủ thêm chút nữa.”
“Anh bế bọn trẻ đến đây, chính là muốn để em ngủ thêm một lúc.”
…
Kỷ Quân Trạch cầm trên tay ba bình sữa, từ bên ngoài bước vào, Đường Tình lập tức hiểu ra, thì ra Kỷ Quân Trạch đi pha sữa cho các con.
“Em ngủ quên mất, anh và các con đi ra ngoài em cũng không biết.”
Đường Tình áy náy nói.
“Không sao, không sao.”
“Để em ngủ thêm một chút, nên anh mới bế bọn trẻ ra ngoài một cách lén lút thôi.”
…
Kỷ Quân Trạch vừa nói, vừa đưa bình sữa cho các con.
Anh bế Đại Bảo lên, đặt Đại Bảo lên giường, Đường Tình thấy vậy, vội bế Nhị Bảo lên, cũng đặt Nhị Bảo lên giường.
Kỷ Quân Trạch bế Hỷ Bảo lên, nói với cô con gái nhỏ: “Bảo bối, bế các con không phân trước sau, bố mẹ đều yêu các con cả.”
“Hiểu.”
Hỷ Bảo như một tiểu nhân tinh, chớp đôi mắt to long lanh như cởi giọt nước, nhả núm v.ú ra rồi trả lời Kỷ Quân Trạch.
Kỷ Quân Trạch thấy Hỷ Bảo đã có thể đối đáp với mình, mà còn trả lời trơn tru mượt mà đến thế.
Anh vui mừng hôn lên gò má hồng hào mịn màng của Hỷ Bảo.
“Cộm… cộm… cộm…”
Hỷ Bảo vừa tránh né, vừa không ngừng gào lên.
“Anh làm Hỷ Bảo bị cộm rồi, không được bắt nạt Hỷ Bảo.”
Đường Tình giả vờ tức giận, giật Hỷ Bảo từ trong lòng Kỷ Quân Trạch, vừa nhìn Hỷ Bảo uống sữa lại, vừa nói với Kỷ Quân Trạch.
Cô đợi Hỷ Bảo uống xong sữa, vỗ nhẹ lưng cho Hỷ Bảo ợ hơi, không thể để trẻ sơ sinh bị trào sữa.
Kỷ Quân Trạch thấy Đường Tình vỗ lưng cho Hỷ Bảo ợ hơi, mới sực nhớ ra đã quên một bước quan trọng, vội bế Đại Bảo lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhị Bảo thấy anh trai và em gái được bố mẹ bế lên, cảm thấy mình bị bỏ rơi, miệng nhỏ mếu máo, bật khóc.
“Hu hu hu…”
Nhị Bảo khóc đến thảm thiết, có chút mùi ghen tị rồi.
Diệp Minh bị chuông báo thức đánh thức, anh cần vệ sinh cá nhân, sau đó phải đến kho ở Nam Giao, đợi hàng hóa chất đầy rồi theo xe thương mại về Dương Thành.
Anh cầm khăn mặt, chưa kịp bước vào phòng tắm, đã nghe thấy tiếng Nhị Bảo khóc không ngừng trong phòng đối diện.
Anh từ bỏ ý định vào phòng tắm, quay người chạy về phòng của Lý Quế Vân.
Diệp Minh đẩy cửa phòng Lý Quế Vân, thấy Đường Tình đang bế Hỷ Bảo vỗ lưng ợ hơi, Kỷ Quân Trạch ôm Đại Bảo không ngừng vỗ lưng, duy chỉ có Nhị Bảo là không ai để ý đến.
Anh thấy Nhị Bảo khóc thảm thiết quá, mắt không nhịn được mà ươn ướt.
Vội cúi người xuống, bế Nhị Bảo lên, miệng không ngừng nói: “Bố nuôi đến rồi, họ đối xử tệ với Nhị Bảo rồi.”
“Ừ.”
Nhị Bảo vừa khóc, vừa nói với Diệp Minh.
Diệp Minh lần đầu tiên nghe thấy Nhị Bảo không nói kiểu bi bô tập nói, mà là trả lời mình, kinh ngạc một lúc, cảm thấy Nhị Bảo thông minh đáng lẽ phải như thế này rồi.
Căn phòng nhỏ, ba người lớn, ôm ba đứa trẻ nhỏ, trông có vẻ hơi chật chội.
Đường Tình nhìn Diệp Minh, ôm Nhị Bảo vỗ lưng ợ hơi, trông cũng khá thành thạo, vội nói: “Đại ca Diệp, có phải tiếng khóc của Nhị Bảo đã đánh thức anh không?”
“Bọn trẻ gần đây, người lớn lên, mánh khóe cũng nhiều lên, đặc biệt là Nhị Bảo, không những tranh được bế mà còn hay khóc nhè..”
…
Diệp Minh nghe Đường Tình kể chuyện về ba đứa trẻ, anh không muốn nói gì, chỉ biết hé miệng ra, như vừa ăn phải mướp đắng, trên mặt hiện rõ vẻ đắng ngắt.
Anh hiểu rõ hơn ai hết, Nhị Bảo tinh anh, trong mắt không hạt bụi nào lọt qua, bị đối xử lạnh nhạt như vậy không khóc mới là chuyện lạ.
Chỉ là, anh không thể nói ra suy nghĩ trong lòng, hai người lớn chăm sóc ba đứa trẻ, khó tránh khỏi có lúc chăm sóc không chu toàn.
Thịt trong lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, nếu để Diệp Minh lựa chọn, cũng thật khó chọn.
“Ha ha ha…”
“Trẻ con đều như vậy cả, Vu Na bình phục là tốt rồi, để cô ấy giúp chăm sóc bọn trẻ.”
Diệp Minh tiếp lời của Đường Tình, nói nhỏ.
Anh không thể vướng vào chuyện này, nhiệm vụ trông trẻ, đã chuyển giao cho Vu Na rồi.
“Chị Vu đã giúp em trông trẻ không ít, chị ấy đang hồi phục, không thể vất vả quá.”
“Trong sân nhỏ này người đông, người lớn cả đống, trẻ nhỏ cũng không ít. Mọi người giúp một tay, là chăm sóc được hết.”
…
Đường Tình biết không thể trông cậy vào Vu Na, đợi khi vết thương của Vu Na khỏi hẳn, chị ấy phải trở về Dương Thành kết hôn với Diệp Minh, cái sân nhỏ ở Dương Thành kia, chính là nơi thuộc về của chị Vu.
Cô hiểu rõ hơn ai hết, theo kịch bản của kiếp này, Diệp Minh đã mua lại tứ hợp viện mà Vu Na thuê, trong tương lai khi bị giải tỏa, tiền đền bù sẽ là một khoản không nhỏ.
“Người đông? Có thể chuyên tâm trông ba đứa trẻ không, hay là để Vu Na giúp trông nom vậy.”
Diệp Minh rõ ràng là, ý tại ngôn ngoại, anh thương Nhị Bảo, cảm thấy Nhị Bảo kẹt giữa Đại Bảo và Hỷ Bảo, chẳng được tích sự gì.
Nhưng anh không dám nói thẳng chuyện nhận nuôi Nhị Bảo, sợ Đường Tình nổi giận, muốn gặp Nhị Bảo sẽ khó khăn.
Vân Vũ
Giọng anh hơi to, đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của Đường Tình, cô thoát ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn.
Kinh ngạc một lúc, bình tĩnh lại tâm trạng rối bời.
Mỉm cười nói với Diệp Minh: “Đại ca Diệp, anh yên tâm, trẻ con một ngày một khác, những suy nghĩ nhỏ cũng sẽ dần phức tạp lên.”
“Em và Kỷ Quân Trạch đã nói rồi, sẽ thực hiện chế độ luân phiên với chúng, nói đơn giản dễ hiểu là hôm nay bế Đại Bảo trước, cuối cùng mới bế Hỷ Bảo.”
…
Diệp Minh nghe Đường Tình nói thực hiện chế độ luân phiên với bọn trẻ, nghe mãi, Nhị Bảo mãi mãi kẹt ở giữa, là một tồn tại không trên không dưới.
Anh cảm thấy thật không công bằng với Nhị Bảo, lại không nghĩ ra được biện pháp gì hay, chỉ có thể không ngừng suy nghĩ.