"Tiểu Liên muội muội, nói là tôi cướp mất việc của cô ấy."
"Chị Vu tới rồi này, chị cho bọn em phân xử xem, con nhì nhà họ Bạch có phải là không biết điều hay không?"
...
Đường Tình thấy Vu Na tới, cảm thấy phòng ăn thật nhộn nhịp.
Cô ấy mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Liên, rồi nói với Vu Na.
"Con nhỏ Bạch làm đúng rồi, đáng lẽ nên làm nhiều hơn một chút."
"Em không nên ở trong phòng ăn tranh nhau làm việc, mà nên vào trong bếp học nghề."
Vu Na là người thích ngồi xem náo nhiệt không sợ chuyện to, cô vừa mới bị Lý Quế Vân đuổi ra ngoài, chính là muốn để Bạch Tiểu Liên va phải cái trở ngại.
Cô nhìn về phía Bạch Tiểu Liên, mỉm cười nói.
"Chị Vu, đang đùa em chơi đấy à?"
"Bếp là khu vực trọng yếu, cô Lý không cho tới gần đâu, chị tưởng em không vào bếp, lại ra phòng ăn than thở ạ? Vừa mới bị đuổi ra, trong lòng đang thấy bực bội đây."
Bạch Tiểu Liên vừa cầm cây lau nhà lau sàn, vừa trút bỏ sự bất mãn vì bị đuổi khỏi nhà bếp.
Thật đúng là, một người phụ nữ thì thở dài một mình, ba người phụ nữ thì tạo thành một vở kịch.
Trong phòng ăn, ba người phụ nữ tụ tập cùng nhau, ngay lập tức trở nên nhộn nhịp.
Âm thanh họ nói chuyện, len lỏi qua khe cửa, cùng những khe hở của cửa sổ, vang vọng trong sân nhỏ.
Kha Tiểu Lộ vệ sinh cá nhân xong, bước ra khỏi phòng, định đi tìm Vệ Tinh Sách, đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng ăn, trong bụng thầm bảo, không lẽ đã đến giờ cơm rồi?
Nghĩ tới đó, cậu bé từ bỏ ý định đến phòng Vệ Tinh Sách để tìm cậu ta.
Vội vã bước nhanh như chạy, lao về phía phòng ăn.
Cậu bé, đẩy cửa phòng ăn, thấy Đường Tình, Vu Na, và cả Bạch Tiểu Liên, đang nói chuyện rất sôi nổi.
Vội mỉm cười nói: "Cháu đến không muộn nhỉ, vẫn chưa dọn cơm lên."
"Chỉ là, không biết, cháu có thể làm được gì?"
Bạch Tiểu Liên thấy thành viên thứ ba của nhóm, Kha Tiểu Lộ đã tới, trên mặt lập tức nở nụ cười.
"Tiểu Lộ, cháu không cần làm gì cả, ngồi xem chị lau nhà là được rồi."
Bạch Tiểu Liên vừa nói vừa dùng sức lau sàn, những viên gạch đỏ vốn đã khá sạch, bị Bạch Tiểu Liên lau đến mức như được đánh xi, phát ra ánh sáng đỏ.
"Để cháu lau nhà đi."
Kha Tiểu Liên thấy mình thiếu tinh ý, làm sao có thể để chị Tiểu Liên làm việc được.
Cậu không nói hai lời, giằng lấy cây lau nhà, bắt đầu lau sàn.
Lúc này, Lý Quế Vân đứng ở cửa bếp, hướng ra sân hô to: "Cơm canh rồi nhé."
"Cơm canh rồi, thật tuyệt."
Bạch Tiểu Liên nghe thấy tiếng gọi của Lý Quế Vân, vội lao ra khỏi phòng ăn, cô định vào bếp, bưng mâm cơm đã dọn sẵn.
Mọi người không ngừng vận chuyển, chưa đầy thời gian uống một chén trà, đã mang hết bánh bao hấp và sủi cảo lên.
Kha Tiểu Lộ và Vệ Tinh Sách, hai cậu bé, cũng khiêng cháo kê tới.
Mọi người trong sân nhỏ tứ hợp, đều đã tụ tập đông đủ, ngồi quây quần quanh bàn ăn, thưởng thức điểm tâm sáng do Diệp Minh gửi tới.
Lúc này, Đường Tình đột nhiên nhớ tới bà Vệ, vội hỏi Trần Hồng: "Chị Trần, bà Vệ đã tỉnh chưa?"
"Có phải nên đưa cơm cho bà ấy không?"
Trần Hồng cắn một miếng bánh bao, nói với Đường Tình: "Cô Lý đã mang sủi cảo và bánh bao cho mẹ chồng tôi rồi, còn mang cả cháo kê nữa."
"Cảm ơn, Đường lão bản đã quan tâm."
Đường Tình nghe Trần Hồng nói vậy, đã hiểu hết mọi chuyện.
Hóa ra mẹ chồng đã mang điểm tâm sáng cho bà Vệ, cô kính trọng mẹ chồng, cảm thấy mẹ chồng đã thay đổi hoàn toàn, dường như không còn nhận ra nữa.
Cô suy nghĩ một chút, sau đó nói tiếp: "Chị Trần, chị đừng gọi Đường lão bản, Đường lão bản nên gọi thế, hãy theo chị Vu và chị Liễu, gọi tôi là Tiểu Đường đi."
"Chị bảo tôi đổi cách xưng hô, dường như không phù hợp lắm, tôi thử đổi xem."
...
Trần Hồng không ngờ, từ khi gặp Đường Tình, đã gọi Đường Tình là Đường lão bản, bây giờ gọi quen miệng rồi, không biết sau khi đổi cách xưng hô, sẽ có xảy ra lộn xộn hay không?
"Quen là được thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vu Na uống một ngụm cháo, dừng lại một chút, nói với Trần Hồng.
"Gọi là Đường lão bản, dường như là cách gọi trong giới kinh doanh, làm cho quan hệ của chúng ta trở nên xa cách."
Bạch Tiểu Liên, cô nàng vua cướp lời này, lại chậm chân hơn Vu Na, có chút không cam lòng, vội bổ sung một câu như tặng thêm một đao.
Coi như, bổ sung cho lời Vu Na vừa nói.
Cô nhìn Trần Hồng, cảm thấy Trần Hồng quá cứng nhắc, biết đâu chị Tình sau này sẽ trở thành em chồng của chị ấy.
Nghĩ tới đó, trái tim nhỏ bé trong lòng đập thình thịch loạn nhịp, trong bụng thầm bảo, không khéo mình lại trở thành chị dâu của chị Tình, thật là ngại quá đi.
Con nhì nhà họ Bạch, không biết sao lại nghĩ tới chuyện này? Vô tình trên mặt thoáng hiện một vệt ửng hồng, khuôn mặt nhỏ trắng nõn càng thêm tinh nghịch.
"Tiểu Đường!"
Hỷ Bảo ngồi trong bàn ăn dành cho trẻ nhỏ, vừa uống cháo kê, vừa nghe người lớn nói chuyện.
Đột nhiên, cô bé đưa bàn tay nhỏ xíu lấm lem, quệt một cái lên mặt, rồi hướng về Đường Tình gọi một tiếng.
Âm "Tiểu Đường" phát ra rõ ràng, chuẩn xác, vẫn còn vương chút giọng ngọng nghịu trẻ con.
"Thật là tuyệt vời, Hỷ Bảo đã biết học nói rồi."
Trần Hồng ngoảnh đầu nhìn Hỷ Bảo, cô mỉm cười nói với mọi người.
"Hỷ Bảo không những thường xuyên bi bô, mà còn biết hùa theo chuyện nữa, thật là một ngày một khác."
Vân Vũ
Vu Na nhìn Hỷ Bảo, rồi lại nhìn Nhị Bảo, ánh mắt của cô và Nhị Bảo giao nhau trong khoảnh khắc, Nhị Bảo vung vẫy đôi bàn tay mũm mĩm, hướng về Vu Na gọi: "Mẹ nuôi, mẹ nuôi…"
"Ừ!"
Vu Na lần đầu tiên nghe thấy Nhị Bảo gọi mình là mẹ nuôi, xúc động đến rơi nước mắt.
Cô nghẹn ngào đáp lời Nhị Bảo, đây là mùng một Tết mà, Nhị Bảo gọi cô là mẹ nuôi, điều này có ý nghĩa gì?
Hình như là, Nhị Bảo đã công nhận cô, với tư cách là mẹ nuôi.
Vu Na thấy mọi người, nghe thấy tiếng gọi của Nhị Bảo, đều sửng sốt.
Cô vội nói tiếp: "Nhị Bảo, đã nhận tôi làm mẹ nuôi rồi, thật hạnh phúc quá."
...
"Chúc mừng, chị Vu."
Bạch Tiểu Liên không thèm quan tâm ba bảy hai mốt là gì, hùa theo lời của Vu Na, cứ thế là mở miệng ra nói.
Con nhì nhà họ Bạch, không nhìn sắc mặt của Đường Tình, cũng chẳng xem biểu cảm của Kỷ Quân Trạch, lúc nào cũng hành động theo ý mình, trong lòng nghĩ gì là nói ra ngay.
Thật là không có ai giống cô! Xứng danh là, kẻ vô tâm vô phế số một thiên hạ.
"Xem ra, Nhị Bảo muốn nhận mẹ nuôi rồi, đợi đến lúc lễ thôi nôi, bốc đồ đoán tương lai, để nó bốc một lần, nếu bốc trúng cái thẻ ghi mẹ nuôi, tôi sẽ tổ chức nghi thức nhận cha mẹ nuôi cho Nhị Bảo."
Đường Tình cảm thấy, nếu muốn cùng Diệp Minh, Vu Na, chung sống suốt đời, thì nên thuận theo xu thế, cũng phải chiều theo ý của Nhị Bảo.
Nếu như, Nhị Bảo thực sự có thiện cảm với Diệp Minh, Vu Na, tổ chức nghi thức nhận cha mẹ nuôi, cũng chẳng có gì to tát.
Chỉ cần không nhắc tới chuyện cho con làm con nuôi, để Nhị Bảo rời khỏi nhà là được.
"Cảm ơn, Tiểu Đường."
"Ngày này, tôi đã mong đợi từ lâu lắm rồi."
...
Vu Na có chút xúc động, nước mắt lăn quanh trong khóe mắt, trong chốc lát, nước mắt từ khóe mắt lăn xuống.
Khuôn mặt đẫm lệ như hoa lê, trong khoảnh khắc, nở rộ nụ cười.
"Đợi sau khi đám cưới của hai người kết thúc, Nhị Bảo qua tuổi một tuổi, tìm một cơ hội, chúng ta tụ tập một chút, để mọi người cùng chứng kiến, Nhị Bảo nhận cha mẹ nuôi."
Đường Tình với vẻ mặt nghiêm túc nói với Vu Na.
Lí do khiến biểu cảm của cô rất nghiêm túc, là vì đã quyết định cho Nhị Bảo nhận cha mẹ nuôi rồi.
Không những cho Nhị Bảo nhận cha mẹ nuôi, mà còn muốn cùng Vu Na chung sống lâu dài.
"Nhị Bảo, thật sự muốn nhận mẹ nuôi?"
Lý Quế Vân uống một ngụm cháo, suýt nữa thì bị sặc, bà cảm thấy người trong làng nhận cha mẹ nuôi, đều có chút lí do riêng.
Bà không biết, con trai và con dâu, đã đi nhờ người tính toán xem chưa?