Lưu Tiệp vắt chân ngồi giữa chính sảnh, tờ khế thư có đóng tư ấn của tổ phụ trong tay bị hắn giũ đến sột soạt.
“Giấy trắng mực đen, lão Bá gia chọi gà thua, đem Tứ tiểu thư gán cho ta làm thiếp. Sao nào, đường đường là phủ Bá tước mà lại không chịu nổi một trận thua?”
Tổ phụ co rúm trong ghế thái sư, cúi gằm đầu như chim cút.
Tổ mẫu vừa rồi đã tức đến ngất xỉu một lần, lúc này đang dựa nghiêng trên giường thở dốc, môi cũng tím tái.
“Vô sỉ!”
Tổ mẫu cuối cùng cũng bật ra được hai chữ.