Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 17: Mọi khoảnh khắc ngoài đời thực đều rất đáng giá.



Cặp tình nhân kia còn chưa kịp mở miệng, thì một giọng trẻ con non nớt vang lên: “Chú ơi, cháu muốn một cái, chính là cái này, có nơ con bướm.”

Không ngờ đứa trẻ này lại hào phóng như vậy, mua một cây kẹo bông gòn mười đồng mà không chút do dự. Còn mấy nam sinh đưa các bạn nữ ra ngoài kia thì lại keo kiệt, chẳng ra dáng đàn ông. Ngay cả khi muốn thể hiện trước mặt con gái thì cũng phải xem mình có bản lĩnh hay không. Bây giờ còn lắp bắp thế này, sau này làm sao đưa vợ về được? Chẳng lẽ định để con gái phải theo mình uống gió sớm sao?

Đàn ông mà tiếc mấy đồng thì không đáng trông cậy. Keo kiệt không thể làm người ta muốn.

Hào phóng chính là điểm đẹp nhất của con trai. Gần đây đúng mùa hoa anh đào nở rộ, Văn Minh điều chỉnh máy, nhanh chóng làm ra một bông hoa anh đào với sắc hồng mềm mại, vừa khớp với thời tiết hôm nay – ở mọi góc nhìn đều thu hút khách mua.

Nhưng cũng vì thế mà cậu chậm lại một chút. Văn Minh nhanh chóng ló đầu ra, đưa kẹo bông gòn trong tay cho cậu bé: “Kẹo bông gòn của cháu đây, hơn nữa vì cháu là vị khách đầu tiên hôm nay, chú tặng thêm một bông hoa anh đào tạo hình. Giúp chú nếm thử xem, vị này có đạt chuẩn không nhé?”

Càng là những khách hàng nhỏ tuổi, càng phải nâng niu họ như báu vật, bởi họ mới là khách quen lâu dài và ổn định nhất. Chỉ cần họ thích cậu, thì việc buôn bán chắc chắn sẽ không ngừng phát đạt. Văn Minh mỗi lần gặp những khách nhỏ đi một mình đều đặc biệt nhiệt tình.

Chỉ là hôm nay vừa ló đầu ra đã thấy — ôi, lại là người quen.

Chính là tiểu lão bản tiệm trang sức – người mà lúc nãy cậu mới cùng Trịnh Huy nói đến. Phát hiện Văn Minh nhận ra mình, tiểu lão bản lập tức căng thẳng, liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu, sợ Văn Minh lỡ lời nói ra sự thật – rằng số tiền nhóc ấy kiếm được là nhờ bán đồ trong nhà. Nhóc sợ tiểu Vân biết được thì sẽ nghĩ sao về mình.

Liệu cô ấy có cho rằng nhóc là kiểu đàn ông bám mẹ? Liệu sau này cô ấy có không muốn ở bên nhóc nữa? Không được, tuyệt đối không được. Nhóc thật lòng với tiểu Vân, không thể để bất kỳ chuyện gì khiến hai người chia xa. Nghĩ đến đây, ánh mắt nhóc nhìn Văn Minh rõ ràng căng thẳng hơn hẳn.

Không ngờ Văn Minh lại trực tiếp lướt qua nhóc, đưa cả hai cây kẹo bông gòn cho cô bé có đôi mắt long lanh: “Tiểu mỹ nữ, xem thử hai cái tạo hình này có vừa ý không? Nếu cảm thấy không đẹp, chú có thể làm lại lần nữa.”

Đàn ông thì đừng trông mong về thẩm mỹ, làm ra kiểu gì cũng dễ thành “thảm họa”. Vẫn là ý kiến của con gái mới có giá trị tham khảo, có thể giúp cậu “thoát vây” trước những ánh mắt dò xét từ mấy tiệm nhỏ xung quanh.

“Chú ơi, chú hỏi con thật sao?” Cô bé đáng yêu nghiêng đầu nói nhẹ nhàng, “Ý kiến của con thật sự quan trọng sao?”

Chỉ cần nói chuyện với con gái, Văn Minh liền không kìm được mà trở nên vui vẻ, “Ừ, con thấy đẹp hay không đẹp? Đương nhiên phải là con thích mới là đẹp nhất nha ~~”

Đáng yêu quá, thật sự đáng yêu không chịu nổi. Một cô bé ngoan ngoãn như vậy khiến trái tim người ta mềm nhũn, đến mức vô thức quên luôn “thằng nhóc nhăn nhó” bên cạnh.

Cô bé không hề do dự, gật đầu với cả hai, “Con thấy cả hai cái đều rất đẹp, cảm ơn chú nhiều lắm đã tặng cho com một cái.” Hình như cô bé đã có quyết định sẵn trong lòng, để lại cây nơ con bướm cho mình, còn cây hoa anh đào thì đưa cho tiểu lão bản: “Chú ơi, cả hai con đều thích, nhưng nơ con bướm là Đồng Diệu mua cho con, nên con muốn giữ cái này.”

A, cô bé còn cố ý giải thích lý do vì sao giữ lại cây này – một đứa bé ngoan như vậy thật sự có thể khiến người ta không nỡ rời tay cho cô bé thêm một cái khác sao?

Nghĩ đến mấy đứa cháu trai hư hỏng trong nhà, Văn Minh chỉ cảm thấy mình muốn nghiến nát cả răng hàm. Tất cả đều là lũ nghịch tử! Tại sao không thể đổi mấy đứa nhóc quậy phá đó lấy một tiểu thiên sứ ngoan ngoãn, mềm mại, thơm như chiếc bánh kem thế này chứ?

Có Đồng Diệu đứng đằng trước làm mẫu thiết kế, cặp tình nhân lưỡng lự phía sau cũng nhanh chóng quyết định. Cậu nam sinh kia vừa đến đã mở miệng đặt luôn: “Chú ơi, cho cháu một bông hoa hồng.” Cậu ta còn cẩn thận lục tìm trong hộp màu của Văn Minh, rồi lập tức chỉ định màu: “Cháu muốn màu đỏ, chỉ có hoa hồng đỏ thẫm mới biểu lộ được tình yêu của cháu.”

Nhưng mà cái màu đỏ này nhìn quê một cục! Sao không đổi thành hoa hồng phấn? Nếu không thì hoa hồng vàng cũng đẹp mà. Hôm nay bạn gái cậu ta mặc một chiếc váy xanh nhạt trong trẻo. Đặt màu đỏ chói lòa bên cạnh, cái sự tương phản đó chẳng khác nào một thảm họa thị giác.

Chưa hết, trước khi quyết định, cậu ta còn phạm hai sai lầm chết người – thứ nhất, chọn kiểu dáng mà không hỏi Văn Minh có làm được hay không, nghe cứ như kiểu tự cho mình là trung tâm vũ trụ. Thứ hai, khi làm hoa hồng lại tự tiện quyết định luôn màu sắc. Xin lỗi chứ, món này chẳng lẽ là mua cho cậu ta chứ không phải cho bạn gái sao?

Hầy, bạn gái cậu ta đang đứng ngay đó, cô ấy đâu có mù, chẳng lẽ không thể tự chọn kiểu dáng và màu sắc à? Cậu làm vậy chẳng khác nào “dắt trâu qua rừng hoa” rồi tự vướng chân mình.

Trong những tình huống thế này, Văn Minh luôn khéo léo “tách đôi”. Yêu đương mà tự tìm đường chết thì không ai cứu nổi, thôi để cho cậu ta tự chịu. Một thằng đàn ông tưởng rằng mình giỏi giang, tự quyết mọi thứ như thế, ra ngoài còn làm phiền nhau thì mệt lắm.

Văn Minh hoàn toàn không để ý đến cậu ta, lập tức mở bộ tranh mẫu đưa cho cô gái: “Được rồi, em muốn một cây kẹo bông gòn phải không? Ở đây có nhiều mẫu hoa lắm, như hoa anh đào, hoa đào, mẫu đơn, hoặc có thể làm thành hình động vật. Hay em thử kiểu cầu vồng đang hot gần đây?”

Cô gái gật đầu, ngón tay khẽ chỉ vào mẫu cầu vồng: “Cái này rất đẹp, em không thích mấy kiểu tạo hình phức tạp.”

Cậu nam sinh kia vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Văn Minh liếc qua, thầm nghĩ: Tự chọn món Oden đi, hay là muốn bị “dạy dỗ” nữa? Không lẽ cậu ta không biết mấy câu vừa nãy là đang chọc quê chính mình sao? Nếu bây giờ Văn Minh mở miệng nhắc, chắc gì cậu ta đã hiểu, lại còn nghĩ cậu đang cố tình châm chọc nữa.

Mỗi lần gặp những tình huống như thế này, điều duy nhất Văn Minh có thể làm là tôn trọng vận mệnh của từng người.

Cậu điều chỉnh máy, những sợi đường vốn rời rạc nhanh chóng được kéo tơ, đan vào nhau thành từng lớp, dần hiện ra những họa tiết xinh đẹp trên que kẹo. Tất cả mọi thứ giống như biến thành một thế giới khác hẳn.

Văn Minh đưa cây kẹo cho cô gái, vẫn không nhịn được mà nói thêm: “Nhìn xem, tự mình chọn chính là đẹp nhất. Tiền bạc khó mua được sự vui lòng trong tim. Con người phải biết mình thật sự thích gì, những thứ khác chỉ là hư ảo mà thôi.”

Bây giờ, có quá nhiều người không rõ bản thân thật sự muốn gì, mỗi ngày sống một cách mơ hồ, như thế rồi cả đời trôi qua mà không thấy tiếc nuối sao?

Văn Minh vốn không chịu được cảm giác đó, chuyện gì đã nghĩ thông suốt thì nhất định phải nói ra. Chỉ là gặp phải chuyện của Trịnh Huy thì cậu lại phải kìm nén – chẳng qua cậu chỉ đang nghiêm túc với cảm xúc của mình, vậy cũng coi như là lẽ thường tình, đúng không?

Tình huống hiện trường cũng không cho phép cậu tiếp tục suy nghĩ vu vơ. Phía sau khách hàng đã xếp thành một vòng, ai cũng muốn chọn mẫu kẹo cẩn thận. Bên kia, quầy Oden cũng bắt đầu tấp nập, hai người làm việc liên tục, cả ngày bận rộn đến quay cuồng.

Hai đứa trẻ cầm kẹo bông gòn nhảy nhót chạy qua sau lưng Văn Minh, từng sợi tóc như phát sáng bởi niềm vui – à, đây chính là tuổi trẻ phải không?

Khiến cậu cũng không nhịn được mà say mê theo một chút.

“Đồng Diệu!”

Một tiếng quát lớn vang lên, phá tan sự yên tĩnh nơi này. Tất cả mọi người đều dừng tay, theo bản năng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh – chuyện gì vậy, có biến lớn sao?

Chỉ thấy một người phụ nữ xinh đẹp, thần thái sắc bén, tay xách ô che mưa, khí thế hùng hổ đi tới. Áo gió phía sau bị gió cuốn lên thành đường cong đầy kiêu hãnh, đôi giày cao gót nện xuống mặt đất “bộp bộp”, thoắt cái đã đứng ngay trước hai đứa trẻ kia.

Không một chút do dự, cô ta giơ tay “bốp!” – một cái tát mạnh giáng xuống mặt cậu bé, rồi lập tức túm lấy cậu nhóc kéo sang một bên.

Vừa mới còn là đôi tình nhân nhỏ ngọt ngào, trong chớp mắt đã bị “ác bà” chia cắt một cách dữ dội.

Sao thế này, bọn chúng chẳng qua chỉ muốn yêu đương chút thôi mà. Thật ra bây giờ bọn nhỏ đúng là chín sớm thật.

Những sợi đường trong nồi bông gòn bỗng như bùng lên, dần dần chất đầy cả nồi, không chứa nổi phải bay tán loạn. Những sợi đường ngọt ngào ấy bay lơ lửng, rơi cả lên mặt Văn Minh.

Cậu như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi tôi lơ đãng một chút.”

Khách hàng đối diện rất thấu hiểu, mỉm cười nói: “Không sao đâu, tôi cũng không vội. Làm từ từ cũng được.”

Kẹo bông gòn mua được rồi thì cũng chẳng gấp phải đi ngay. Ngược lại, mọi người lại có cảm giác muốn nán lại một chút, như thể muốn cho cậu chủ tiệm có thêm chút thời gian chuẩn bị.

Trùng hợp là, ai cũng nghĩ như vậy, thành ra không một ai rời đi. Tất cả đều đứng nghiêm chỉnh phía sau, nhân tiện quan sát xem số phận của cậu nhóc kia rồi sẽ rẽ sang hướng nào.

Không phải vì tò mò, mà như muốn cùng hít thở chung nhịp với tình yêu tuổi trẻ vậy.

Nhưng bây giờ, đám “khán giả” chỉ biết bàn tán trong lòng, còn Đồng Diệu thì “ốc chưa mang nổi mình ốc”, nào còn tâm trí để ý đến ánh mắt của người khác.

Đồng Diệu ôm mặt, bị mẹ mình bắt chịu trận giữa cơn mưa như trút nước, vừa run vừa xin lỗi: “Mẹ, mẹ, con xin lỗi. Nhưng mà, con thật sự thích Tiểu Vân, con chỉ muốn đi chơi với bạn ấy thôi, chuyện này có gì sai chứ? Mẹ, mẹ phải học cách tôn trọng con.”

“Tôn trọng? Mẹ là mẹ con, mà con dám nói chuyện tôn trọng với mẹ à? Khi con chui ra từ bụng mẹ sao không thấy con nói về tôn trọng hả?” Mẹ cậu càng nói càng tức giận, quơ chiếc ô như muốn trút hết cơn giận, gió cũng bị quất ra từng luồng.

Đòn này tuyệt đối là hạ tay thật, vừa đánh vừa nghe thấy tiếng k** r*n đau đớn của con trai. Thế nhưng, dù bị đánh đến vậy, cậu nhóc vẫn không hề thay đổi ý định, đôi mắt quật cường nhìn thẳng vào mẹ, trong đó ánh lên một tình cảm mãnh liệt sắp trào ra.

“Mẹ, dù mẹ có đánh con thế nào, con cũng sẽ không từ bỏ Tiểu Vân!” Đồng Diệu vừa nói vừa quay đầu lại nhìn cô bé, “Tiểu Vân, em đừng sợ, không sao đâu. Chỉ là mẹ anh với anh có chút mâu thuẫn thôi, em về nhà trước đi, mai gặp lại.”

Cho dù bị nắm chặt tay, bị đánh đau, cậu nhóc vẫn gắng gượng nở một nụ cười với Tiểu Vân — đúng là một “thánh tình yêu” của thời đại này.

Tiểu Vân nước mắt ròng ròng, nghẹn ngào nói: “Không, em không đi! Nếu có lỗi, em cũng có lỗi. Dì ơi, xin đừng trách Đồng Diệu.”

“Đương nhiên là con sai rồi!” Lúc này, phía sau lại xuất hiện hai vị phụ huynh khác, kéo con gái mình ra một bên: “Con chơi bời với thằng nhóc này làm gì? Thầy phụ đạo bảo con không tới lớp, con có biết chúng ta lo lắng thế nào không? Không ngờ con lại ra đây quậy cùng nó. Đi, về nhà ngay!”

“Con không về!” Lần đầu tiên Tiểu Vân phản kháng cha mẹ mình, liều mạng nhào về phía Đồng Diệu, “Con muốn ở bên Đồng Diệu!”

Cô bé vừa nhào tới, một món đồ treo trên cổ bị va vào, rơi xuống và phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới nắng.

Chỉ một tia sáng thôi, đã đủ để nhận ra đó là một chiếc nhẫn kim cương — mà không biết nó bao nhiêu cara nữa!