Vừa mới đánh ông ta , giờ lại muốn ông ta đưa con tên đó về nhà? Không làm! Dù có đánh ch.ết ông ta cũng không làm!
Ba của Phó Hàm – cũng bực bội, cho dù cái cổ của ông ta vẫn đang bị đè trên đùi người khác, vẫn gào lên đầy tức tối:
“Không được! Cô nhìn xem cái thằng nhãi này đánh tôi thành ra thế nào! Tôi muốn kiện nó, bắt nó đi bóc lịch ngay lập tức! Tôi không tin cái xã hội này lại không có pháp luật!”
“Có pháp luật thì nên lôi cái thằng kh.ốn nhà anh vào trước đi!” – Ba của Kim Diệu Huy giận đến mức muốn chỉ vào mặt ông ta mà mắng.
Mấy người này là cái gì chứ? Có phải là thấy anh ly hôn với mẹ Diệu Huy, trong nhà không có đàn ông nên định ỷ thế bắt nạt người ta? Cái bọn mắt chó coi thường người khác! Đúng là anh có ly hôn với mẹ thằng bé, nhưng anh – thân ba ruột thịt – vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, không thể để người ta dễ dàng bắt nạt lên đầu con anh được!
Nói trắng ra, lẽ ra hồi đó anh không nên ly hôn với mẹ nó, giờ thằng nhỏ trở thành con của một gia đình đơn thân thì chớ, lại còn bị người ta bắt nạt ở trường học. Bị người ta quật ngã như vậy mà cũng chỉ có thể ôm mặt ngồi đó khóc hu hu.
Suy cho cùng thì vẫn là trong nhà thiếu một người đàn ông thật sự làm chỗ dựa. Một người phụ nữ phải tự mình nuôi con là điều khó khăn nhất.
Nghĩ đến đây, ba của Kim Diệu Huy càng thêm quyết tâm, trực tiếp chắn trước mặt ba Phó Hàm:
“Hôm nay tôi đứng đây chắn đường, xem anh rốt cuộc có thể đi đâu. Có giỏi thì đâm thẳng qua người tôi đi! Hôm nay anh phải đưa về thằng nhỏ nhà tôi đi, ai nói cũng vô ích!”
Nói thật, đây rốt cuộc là ba ruột hay ba dượng vậy?
Con nít còn đang đứng ở cửa khóc nức nở, sợ đến mức nói chuyện cũng lắp bắp, vậy mà ba ruột còn rảnh rang đôi co với người khác? Mặt mũi quan trọng hơn hay con quan trọng hơn? Khó trách người ta hay nói, nhiều người nhìn ngoài có vẻ bình thường, thực chất trong đầu lại toàn vấn đề. Như hai ông trước mặt này, nhìn cũng chẳng giống người bình thường, cứ như đang chơi ma thuật theo chiều ngược lại vậy.
Nhưng Văn Minh thì còn có thể làm gì nữa? Gặp phải loại người thế này, đương nhiên là tránh càng xa càng tốt. Tuy rằng đứa nhỏ ôm hàm răng khóc lóc nhìn rất đáng thương, nhưng cậu thật sự không dám nhúng tay vào chuyện này. Nhỡ đâu lát nữa ăn ngay một bạt tai thì sao? Loại người như vậy không đời nào chịu bồi thường, một khi dính vào thì cũng như dính thuốc cao bôi trên da chó, chắc chắn sẽ bị lột sống một lớp da từ trên người cậu!
Cậu vẫn rất rõ mình nặng mấy cân mấy lạng.
Chỉ đáng thương cho đứa nhỏ kia, lại phải vì hai người lớn đấu khẩu mà phải trả giá bằng chính chiếc răng của mình. Sau này mỗi lần đánh răng, nhìn thấy cái chỗ khuyết trong hàm răng, nhất định phải nhớ rõ: oan có đầu, nợ có chủ, đừng đến lúc cha mình già rồi lại bày trò cảm động, làm màn hòa giải ấm áp gì đấy — mấy kịch bản kiểu đó đã cũ rích lắm rồi.
Trịnh Huy cũng cảm thấy mình nên làm gì đó, nhưng lại không biết phải ra tay thế nào. Gặp mấy tình huống như thế này, mỗi lần Văn Minh đều có cách xử lý khéo léo, anh theo bản năng quay sang nhìn cậu, không biết lần này cậu có chiêu “độc” gì không.
Văn Minh cười khẩy như mắng thầm —— ở trước cổng trường thế này, đây cũng đâu phải địa bàn của cậu, thật sự không biết có thể lợi dụng được chỗ nào. Nếu là ở cái cổng nhỏ phía sau trường, cậu chắc chắn đã trực tiếp gọi cho hiệu trưởng rồi. Gặp chuyện lớn thì cứ gọi hiệu trưởng ra giải quyết là chắc ăn nhất, dù phụ huynh có hỗn láo đến đâu thì cũng không dám giơ nắm đấm vào mặt hiệu trưởng được. Cùng lắm, nếu họ thật sự to gan đến mức dám đấm hiệu trưởng một cái thì sự việc coi như xong luôn.
Sau đó để xin lỗi, bọn họ chắc chắn sẽ phối hợp vô cùng tốt. Mà hiệu quả như thế thì bình thường thầy cô không bao giờ làm được đâu.
Nhưng hiện tại —— cũng tạm. Ba của Kim Diệu Huy vẫn đang giẫm lên cổ ba của Phó Hàm. Văn Minh lùi lại hai bước, thấy không ai để ý đến mình, liền chạy chậm đến chỗ góc cua để tìm cảnh sát đang điều phối giao thông.
Bọn họ mấy người đó đúng là nói không thể thông lý, chỉ có cảnh sát trung tâm mới lo liệu được. Văn Minh cũng không tin mấy kẻ đó đến trước mặt cảnh sát mà vẫn dám giữ bộ dạng kiêu ngạo như thế —— nhưng đúng là… họ thật sự dám.
Ngay trước mặt cảnh sát, bọn họ cũng chỉ chịu buông đối phương ra mà thôi.
Ba của Phó Hàm thậm chí còn tiếp tục la hét:
“Đây là chuyện giữa hai chúng tôi, mấy người quản được chắc? Cảnh sát giao thông rỗi hơi lắm sao mà lo mấy chuyện này.”
Không sao cả. Người ngoài không quản được, nhưng người trong nhà chắc chắn sẽ có tiếng nói.
Cũng may trong lúc đang giằng co thì mẹ của Kim Diệu Huy cuối cùng cũng đuổi đến nơi. Cô luôn biết rõ chồng cũ của mình là loại người gì, nên chẳng thèm nói nhiều, kéo luôn con trai mình đi:
“Diệu Huy, đi, mẹ đưa con đến bệnh viện xem răng.”
Vừa thấy vợ cũ nói như thế, ba của Kim Diệu Huy càng thêm khó chịu:
“Đừng đi! Em có ý gì hả? Anh làm vậy chẳng phải là vì con sao? Em còn bày sắc mặt cho anh là sao? Nếu hôm nay anh không có mặt ở đây, có phải con bị người ta bắt nạt đến ch.ết rồi em cũng không định nói với anh một lời nào?”
Nghe mà chỉ muốn thở dài: cái gì ra cái gì thế này?
“Kim Quang Tông, anh bao nhiêu tuổi rồi? Không thể chín chắn hơn một chút à? Có chuyện gì cũng dùng b.ạo l.ực giải quyết, vậy có ích gì không?”
Lại là mấy lời này — chín chắn, chín chắn, chín chắn… Chỉ vì hai chữ đó mà đòi ly hôn với anh?
Một ý nghĩ bỗng chốc hiện lên trong đầu anh ta — hoặc thật ra đã tồn tại từ lâu, chỉ là lúc này mới bột phát bật ra miệng:
“Cho nên em ở ngoài có nhân tình, tiểu bạch kiểm nào đó, rồi mới quyết tâm đòi ly hôn với anh đúng không?”
Câu này đúng là quá đáng lắm rồi.
Bạch Giai chẳng thèm quan tâm đến anh ta nữa, trực tiếp dắt con trai đi:
“Diệu Huy, đi với mẹ đến bệnh viện, giờ chúng ta bắt xe đi.”
Dù bây giờ không có xe thì sao chứ? Không thể bắt taxi đưa con đi bệnh viện được chắc?
Kim Quang Tông vẫn cố chấp ấn chặt xe của ba Phó Hàm, trong mắt như muốn bốc lửa:
“Tại sao nhất định phải tự mình bắt xe? Phải để cái tên này đưa đi. Anh ta làm Diệu Huy ra nông nỗi này, bắt anh ta đưa một chuyến thì sao? Không nên chắc?”
Đây là lúc để đôi co mấy chuyện này sao? Răng con anh thế kia có thể chờ được chắc?!
Hiện tại, cổng trường đã qua giai đoạn hỗn loạn nhất, xe cộ ở lối vào cũng bắt đầu vơi dần. Một chiếc SUV từ từ tiến lại gần cổng trường, rồi bất ngờ dừng lại ngay tại đó. Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc.
Văn Minh ngồi ghế phụ liền vẫy tay chào:
“Cô Phương, cô đang đưa học sinh đi à? Vậy đúng lúc, bọn em cũng đang định đưa người đi bệnh viện.”
Gương mặt kia Phương Tuệ hình như đã từng thấy qua, nhưng không phải là phụ huynh của học sinh lớp các cô. Tuy nhiên, nếu biết cô họ Phương, hơn nửa là có thể tin tưởng được. Phương Tuệ cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức kéo tay Bạch Giai lên xe:
“Mẹ của Diệu Huy, vậy chúng ta cùng đi đến bệnh viện răng hàm mặt trước đã, mấy chuyện khác chờ xem răng xong rồi tính tiếp.”
“Các người muốn đi đâu đấy?” Kim Quang Tông chạy vài bước, định đuổi theo chiếc xe vừa mới đóng cửa. Trịnh Huy đạp chân ga, xe vèo một cái nghênh ngang lao đi.
Làm sao lại có người chạy nhanh như vậy cơ chứ!
Phía sau, ba của Phó Hàm cười ha hả đầy khiêu khích:
“Bỏ đi rồi nhé, vợ ông cũng chẳng cần ông đâu. Người ta coi thường ông đó.”
Tên này đúng là không biết sống chết, biết rõ mình không phải đối thủ của Kim Quang Tông, mà còn dám ở ngay trước mặt người ta lớn tiếng khiêu khích — thấy người ta đánh chưa đủ đau sao?
Kim Quang Tông siết chặt nắm tay, quay người lại, ánh mắt toát lên lửa giận, rõ ràng là đang chuẩn bị cho thằng này một bài học để đời. Nhưng lần này, ba của Phó Hàm cũng không chịu để yên, bất ngờ cúi người xuống, rồi từ dưới tung một cú đấm cực mạnh thẳng vào bụng Kim Quang Tông.
Tên to xác như Kim Quang Tông bị đánh một cú liền đổ gục xuống, cái bụng bia rung lên bần bật, đánh rắm cũng không có
Nhưng ngay sau đó đã vang lên tiếng r*n r*, “A đau quá, đau quá! Trên người chỗ nào cũng đau! Còn có công lý gì không? Con trai anh ta đánh con tôi, giờ chính anh ta lại đánh tôi! Mọi người đều thấy rõ ràng đấy, tôi đâu có đánh lại, là cái thằng cha kia tự dưng nhào vô đánh tôi!”
Cảnh sát giao thông đứng ngay trước mặt bọn họ, toàn bộ quá trình đều chứng kiến tận mắt, chuyện xảy ra thế nào thì không còn gì để cãi nữa.
“Anh…!” Ba của Phó Hàm tức đến mức cả người run rẩy, suýt nữa thì lôi luôn con mình ra đập cho một trận, nhưng cửa xe lại bị Kim Quang Tông chặn cứng ngắc, không sao thoát được. Hôm nay tên này đã quyết tâm đứng đây đến cùng, dù có phải dùng chiêu vô lại cũng phải đòi lại cho bằng được.
Tiền thuốc men, tiền bồi thường tổn hại tinh thần, còn cả tiền trồng răng cho con trai về sau — tất cả đều phải để cái người này chi trả.
Cứ tưởng anh ta không biết gì chắc? Trong bảo hiểm nhà trường, mấy cái liên quan đến răng lại thuộc diện “thẩm mỹ”, không được chi trả đâu. Nếu không túm được bọn họ, thì biết đòi ai bồi thường đây?
“Không được đi đâu hết, hôm nay nếu anh không giải quyết rõ ràng, thì chiếc xe này phải để lại cho tôi!”
Ba của Phó Hàm tức đến mức suýt thổ huyết, bắt đầu chửi bới om sòm:
“Anh ức h**p người quá đáng rồi đấy! Mẹ tôi bị ung th.ư, bây giờ còn nằm liệt giường ở nhà, mà anh lại nhân lúc tôi gặp khó khăn để đến cướp bóc à? Xe đưa anh thì tôi lấy gì kiếm sống đây?!”
“Không có tiền thì cũng không có quyền đánh người! Không bồi nổi à? Thế thì hay quá, con anh mà lớn thêm tí nữa thì khỏi cần vô Trung tâm Giáo dưỡng, đưa thẳng vào trại giam cho rồi!” Kim Quang Tông chẳng hề thương xót, lạnh lùng nói tiếp:
“Chỉ nghe người ta nói nhà nghèo thì dạy con cẩn thận hơn, chứ chưa từng thấy ai bảo trong nhà có người bệnh lại không có tiền, thế mà vẫn chạy ra ngoài gây sự hết lần này đến lần khác. Đây đâu phải lần đầu con anh đánh người, chẳng qua trước giờ chưa đánh đến mức để lại di chứng thôi, nên mấy người cứ tưởng có thể lừa gạt mãi chắc?”
Giờ thì —
Anh ta không phải là loại phụ huynh hiền lành dễ nói chuyện đâu.
“Nhà anh không có tiền thì mặc nhiên có lý à? Con trai tôi đi đường yên ổn, tự nhiên bị con anh đạp cho gãy cả răng, anh còn định cãi? Con anh oai hùng thật đấy, chắc là di truyền từ cái tính nết tệ hại của anh đó. Cha kiểu gì thì con kiểu nấy thôi!”
Mỗi câu nói đều như đâm thẳng vào tim. Ba của Phó Hàm cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, hét toáng lên:
“Câm miệng! Trường học các người không định quản chuyện này sao? Nếu trường không xử lý cho ra nhẽ, tôi lập tức chuyển lớp cho con trai! Ở lớp như thế này, con tôi không sống nổi đâu!”
Thật sự không thể hiểu nổi mấy ông phụ huynh kiểu này. Dọa chuyển lớp hoặc chuyển trường thì được coi là một hình thức uy h.iếp có hiệu quả sao? Thầy cô hay lãnh đạo nhà trường mà lại để tâm đến việc trong lớp có thêm hay bớt một học sinh chắc? Đùa à?
Loại chuyện thế này, nếu phụ huynh tự xin chuyển đi, cả trường chỉ muốn đốt pháo ăn mừng. Chẳng qua là vì cái gọi là “giáo dục có lương tâm”, nên mỗi lần nhà trường đều cố gắng giữ lại, tỏ thái độ nhẹ nhàng cho họ một cái bậc thang để bước xuống.
Chứ thật ra cái tên này mà đi rồi, ai nấy đều nhẹ nhõm, vui vẻ hơn nhiều.
Kim Quang Tông nghe đến mấy lời đe dọa đó thì chỉ cười khẩy:
“Chuyển lớp? Anh đi hỏi thử đi, con anh nổi tiếng cả trường, động một tí là đánh người như điên, chẳng khác nào chó dại. Anh nghĩ con anh là bánh ngọt thơm phức ai cũng tranh nhau nhận chắc? Tốt nhất là chuyển trường luôn đi! Mà nếu thật sự không tìm nổi nơi nào chịu nhận, có cần tôi giúp một tay không? Hoặc là để nó nghỉ học luôn đi ra đời học cách làm người, chứ ở trường thì cũng chẳng học được chữ nào, mỗi ngày chỉ tổ tốn cơm!”
A —— sướng ——!
Tuy Kim Quang Tông cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, nhưng mấy lời vừa rồi nói ra thật đúng là quá đã, nghe cực kỳ thỏa mãn.
“Tôi thật sự phát ngán mấy người suốt ngày động tí là kiện trường, kiện lên Phòng Giáo dục. Cứ như ai cũng có lỗi, chỉ có con nhà mấy người là vô tội. Tốt nhất là đi tiểu tiện rồi soi gương lại mình cái đã? Chỉ có mình anh thấy con anh là ngoan hiền, còn trong mắt người khác, nó chẳng khác nào ôn thần!”